Võ Đại Tôn: Lời gởi Mùa Xuân

 Thơ Xuân Mậu Tuất của Võ Đại Tôn

Trong lúc chờ Mùa Xuân Dân Tộc

Vĩnh cửu đến cùng Núi Sông.

Xin cho một sợi nắng hồng

Sưởi ấm con tôi ngồi bên bãi rác.

Bụng đói tay run, mắt nhìn ngơ ngác

Tìm chút gì ăn trong đống hôi nồng.

Lũ chuột vây quanh, giòi bọ chạy rông

Đời con tôi còn thua giòi chuột.

Một miếng ăn thừa, “đại gia” không thèm nuốt

Nuôi thân con thêm giọt máu trong người.

Nhưng nào đâu ? hàng triệu kiếp con tôi

Sống không có mùa Xuân trong đời bóng tối !

*   *   *

Xin cho một sợi nắng hồng

Rọi vào chốn hang cùng ngõ hẻm

Đàn em tôi, kiếp còn thua kém

Món hàng rong rao bán xứ người.

Bọn giàu sang hay tàn tật vui chơi

Ngồi chọn lọc, mua em làm nô lệ.

Từ thuở đàn con theo Cha ra bể

Chưa bao giờ tủi nhục như nay.

Vì miếng cơm em khóc từng ngày

Làm dâu Đại Hàn, Mã Lai, Trung Quốc.

Như cỏ dại, đời em bật gốc

Lê thân tàn, khô máu nghìn đêm.

 

*   *   *

Xin cho một sợi nắng hồng

Trên thân mẹ già khô cằn gánh vác

Mồ hôi chảy dài tóc đau sợi bạc,

Một đời lam lũ còng lưng.

Trong bóng đêm, nhìn yến tiệc tưng bừng

Của bao kẻ trị dân bằng sắt thép.

Trên thân cha, mắt mờ qua cửa hẹp

Nhìn khung trời toàn máu đỏ cờ sao.

Tuổi hoàng hôn, giòng lệ sót nghẹn ngào

Thầm mơ ước được một ngày no ấm.

Biết làm sao ? – chung quanh toàn bảng Cấm,

Cấm ước mơ, luôn cả Cấm làm Người !

 

*   *   *

Xin cho một sợi nắng hồng

Rọi vào xà lim tăm tối.

Anh-chị-em tôi, những người vô tội

Bị giam cầm vì Yêu Nước, Tự Do.

Vì không muốn tim bị đúc chung lò

Con-người-máy cúi đầu theo lệnh đảng.

Những người đấu tranh không ra ngoài giới hạn

Của Lòng Dân đòi Lẽ Sống, Công Bình.

Chỉ mong nhìn được chút nắng bình minh

Trên quê hương đã chìm sâu đáy vực.

Đảng dùng dối gian, hung tàn bạo lực

Bao năm rồi phá nát cả non sông. 

   

*   *   *

 

Xin cho một sợi nắng hồng

Thêm sức sống vào mỗi tim dân Việt

Máu hòa chung, cùng đấu tranh quyết liệt

Đòi lại Quyền Dân, đứng dậy làm Người.

Tiếng khóc không còn giữa nắng hồng tươi

Toàn Dân Tộc viết ngàn trang Sử mới.

Xuân vĩnh cửu từ bao năm mong đợi

Sẽ bừng hoa trên khắp nẻo đường quê.

Tiếng thét Diên Hồng từ lịch sử chung thề

Vang dội lại, quyết tâm gìn giữ Nước.

Đàn em thơ cùng mẹ già chung bước

Bản đồng ca Nhân Bản dậy trời Nam.

 

 *   *   *

 

Lời tôi gửi mùa Xuân

Trên hành trình từ bao năm gian khổ

Cùng Toàn Dân máu chung đã đổ

Trong xà lim bóng tối tù lao.

Không phải ngồi và lên tiếng thét gào

Làm gọng kính mạ vàng trong phòng lạnh,

Vỏ chai bia dưới gầm bàn hô đánh

Rồi chờ mong và chỉ có ước mơ. 

Tôi gọi Xuân, xin tiếp nắng xây bờ

Chung chiến tuyến vì Hồn Thiêng Tổ Quốc.

Cho chúng tôi song hành cùng Dân Tộc

Thêm lửa tim, thêm một sợi nắng hồng.

Trời đất mênh mông

Không gian chẳng hề cách biệt.

Gọi Xuân về, thêm hoa vàng lá biếc

Cùng chúng tôi đi trọn hành trình.

Một ngày mai Tổ Quốc quang vinh

Trời đất Việt sẽ bừng Xuân vĩnh cửu !.

Võ Đại Tôn

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*