Út Trương Văn: quanh quẩn gần xa…

Nha Trang miền nhớ

Hôm nay là cuối tháng Ba, ngày 31/3. Ngày này, 45 năm về trước, Tướng Tư  Lệnh Quân Khu II Phạm Văn Phú chỉ còn lại hai tỉnh Ninh Thuận và Bình Thuận trong số 12 tỉnh dưới quyền của Ông trước đó. Nha Trang đã rơi vào tay quân CS Bắc Việt, chỉ còn lại quận Khánh Dương trước làn sóng tấn công ào ạt của cộng quân, chỉ vài ngày sau mặt trận Khánh Dương Nha Trang cũng kết thúc. TT Thiệu có bốn quân khu giờ mất hai, mất phân nửa lãnh thổ, phần còn lại tính sổ từng ngày. Đau buồn!

Những bước chập chửng bước vào đời binh nghiệp của tôi khởi hành từ đây, từ Nha Trang, là miền quê hương cát trắng của tôi và của bao nhiêu đồng đội Hải Lục Không Quân đủ màu cờ sắc áo. Nha Trang mang tên là “Thành Phố Lính”, lính của LLĐB mũ xanh lá cây, áo hoa rừng của BĐQ, quân phục thủy thủ màu trắng trinh nguyên của SVSQ Hải Quân, bộ đồ bay hào hoa phong nhã của SVSQ Không Quân, và những chàng tân binh ngẩn tò te của Đồng Đế, Dục Mỹ Lam Sơn hòa nhập giòng sống an bình của người dân Nha Trang vốn như đất lành chim đậu.

Nha Trang người lành thêm duyên mới
Ai qua không quên để lại một vài luyến tiếc xa xôi
Nha Trang lời này mong sao nhắn tới
Tuy xa bao nhiêu ngày rồi, mộng đẹp còn luôn với tôi

(Nha Trang – Minh Kỳ)

Nha Trang không phải quê hương tôi, nhưng trong tôi mang một dấu ấn sâu đậm, sâu đậm đến nỗi tôi như thẩn thờ khi Chị Lê Thị Hoài Niệm hỏi:

Nhớ chăng anh tỉnh Khánh Hòa
Bắc giáp đèo cả, Nam là Cam Ranh
Đại Lãnh cát vàng biển xanh
Vũng Rô nước lặng bức tranh hữu tình…

………………………………………………

Vừa nghe tiếng sóng rì rào
Vừa xem chiến sĩ luyện thao chí hùng
“Em nằm xỏa tóc đợi mong
Anh đứng thao diễn: nghỉ trong muôn đời…

(Lê Thị Hoài Niệm)

Không thẩn thờ sao được khi nghe nhắc lại Vũng Rô, Đại Lãnh…nơi mà gót giày saut của tôi đã dẫm nát những con đường quê dẫn vào những xóm làng ban ngày quốc gia đêm về cộng sản. Không bồi hồi sao được khi nhớ tới cô giáo vừa tốt nghiệp sư phạm Qui Nhơn đang gõ đầu trẻ ở Phường Mai dưới chân núi Đồng Bò thơ thẩn thẩn thờ khi liếc mắt qua khung cũa sổ lớp học thoáng thấy anh Trung Úy sữa biệt kích dù vừa đi qua.

“Nha Trang Xưa Mãi Trong Tôi” tựa bài viết của Lê Thị Hoài Niệm trong đặc san Nha Trang Xuân Canh Tý 2020: “Nhưng dù sao Nha Trang vẫn là thành phố thân thương trong tôi, thành phố có quá nhiều kỷ niệm của thời mới lớn và đi dạy học tại trường Nam tiểu học và Âu Cơ. Thành phố còn in lại bóng dáng của những “người hùng năm xưa”, nhưng bây giờ tất cả chỉ còn trong nổi nhớ. Ngã sáu nơi có “cư xá sĩ quan vãng lai” năm nào, nơi mà mỗi chiều đạp xe trên đường về, người sĩ quan”nghĩ dưỡng thương” cứ ra đứng chặn đường dù là hỏi thăm dăm ba câu vô nghĩa, bây giờ quán xá chiếm ngự. Quân Y Viện Nguyễn Huệ, bây giờ cũng chẳng còn, mà là những dãy phố cao tầng, đèn điện sáng choang. Ngay cả “nghĩa từ đường” (tên của nhà xác quân đội) trên đường Lê Thánh Tôn, nơi mà tôi có lần chết điếng vì thấy xác của những người lính hy sinh không trọn vẹn hình hài, bây giờ là một khách sạn, nhưng nghe đâu không ai dám ở vì cứ bị “ma” phá hoài…”

Đã qua rồi, 45 năm như nửa thế kỷ, giờ có còn chăng cũng chỉ là những “Hoài Niệm”.
Chỉ niệm hoài để có một ngày:
 
Mai tôi về thành phố
Ghé thăm biển Nha Trang
Lắng nghe con sóng vỗ
Tìm lại “em xõa tóc đợi chờ…”

Mai tôi về thành phố

Nhặt dùm cánh phượng xinh
Xếp bướm, ép vào vở
Gửi tặng…kẻ lạc loài…

Nửa thế kỷ đã qua, Nha Trang không còn nữa, Nha Trang bây giờ là những cao ốc trăm tầng với bảng hiệu chữ tàu che khuất những ngọn đông phong se lạnh từ biển thổi vào thành phố, con đường Duy Tân mang dấu vết bánh xe nhà binh từ Biệt Điện Cầu Đá qua Phi Trường, qua phố chợ, qua Cầu Hà Ra Xóm Bóng Tháp Bà Hòn Chồng nay là con đường chứa đầy sòng bạc, hộp đêm ăn chơi trác táng suốt canh thâu của bọn đại gia chệt khựa trên thân xác non trẻ của các thiếu nữ cần tiền nuôi cha mẹ già em thơ. Phố Độc Lập, chợ Đầm nay ngập tràn những hàng quán sang trọng, những văn phòng dịch vụ thương mại du lịch năm sao, nhưng tất cả những thứ ấy không của cán bộ đảng thì cũng của con ông cháu cha của họ, hoặc của những người “cách mạng 30/4” theo đóm ăn tàn, theo voi ăn bã mía. Ngày xưa CS tuyên truyền miền nam là  “phồn vinh giả tạo” thì ngày nay CS lại giả tạo phồn vinh để che mắt thiên hạ. Giàu có thật, tiền rừng bạc bể thật, nhưng không phải của dân mà là của đảng. Dân nghèo thì Đảng mới mạnh. Đảng Mạnh đảng mới giàu. Nước yếu nước mất mặc kệ nước. Đơn giản chỉ có thế.

Trong nỗi xót xa mất nước là mất tất cả, mất Nha Trang vào những ngày cuối tháng ba 45 năm về trước, 45 năm về sau trong thân phận lưu vong như Việt Vươg Câu Tiễn, tuy không nếm mật nằm gai, nhưng tôi vẫn nhẫn nhục gậm nhấm bi hận ngày đó, ngày quê hương ly tan tôi ra đi mang theo một mối tình, tình Nha Trang lang thang lưu lạc xứ người để đam mê thêm nhiều thứ tình khác, tình bằng hữu, tình đồng đội, tình đồng hương, đồng nghiệp…và nhất là Tình Quê Hương, một thứ tình thiêng liêng mà tôi không bao giờ nghĩ  tới khi còn ở quê nhà 45 năm về trước.

Nhớ Nha Trang, xin mượn bài thơ này để gọi là gửi trọn tình quê cho Nha Trang.

NHA TRANG MIỀN NHỚ
Thơ: Phú Sĩ

Xuân lại về nơi ấy biển Nha Trang

Nơi con sóng mơn man miền cát trắng
Anh có biết vì sao trong tĩnh lặng
Biển vẫn thầm mong đợi chẳng lãng quên
Kỷ niệm còn chiều phố biển mông mênh
Mưa rơi mãi bồng bềnh theo đợt sóng
Anh nói rằng miền yêu thương gió lộng
Có tình anh mong ngóng tháng năm dài
Chiều Nha Trang câu hát vọng tình say
Ly cà phê đậm đà nghe biển dội
Nơi Hòn Chồng bàn tay xưa ai nối
Níu chân tình lữ khách chốn xa xôi
Xuân đã về sao trong gió chưa thôi
Hơi sương lạnh mưa trời còn rơi mãi
Phải không anh tiếng xuân còn ngần ngại
Đợi tình xa thắm lại thuở yêu đầu
Mong một ngày ta trở lại cùng nhau
Nghe sóng hát bài ca đầu chưa trọn
Nhớ dã tràng vẫn mỏi mòn ẩn hiện
Vần cát tròn se lại hạt tình duyên.
Út Trương Văn

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*