Túy Hà: Chiều mưa ở La Madeleine

*một chút với như lan…

La Madelaine  cafe’ French đậm đặc

nhưng đâu bằng giọt nước mắt đắng cay

đã rớt rơi trên đau thương huyệt mộ

như bụi bay mà ướt đẫm lòng người

em nhìn mưa

mắt cay ngấn lệ

chiếc dù hoa không ngăn được giọt sầu

nỗi bàng hoàng còn căng da nhức thịt

còn quặn đau vì một dáng kiều mơ

chiếc khăn tang vây đời cô phụ

từ nay bên trời là hạt cát bơ vơ

vong phu sống chỉ là viên sõi nhỏ

lăn lóc dặm ngànthơ chưa tròn chính khí

dù ngày xưa

đã viết ngàn lá thư cùng khó

kết thành hoa làm sính lễ tân hôn

bảy năm chờ là trăm năm đợi

một sat na người quá hải qui tiên

thư kết lại thành hoa tang hữu hạn

cùng chôn theo với bi hận vô biên

người lính cũ lá cờ vàng không cũ

vẫn theo người biệt xứ thăng trầm.

 

Em gái ơi!

anh thương em biết mấy

cà phê quen mình đến đã bao lần

vẫn chia nhau tâm tình bên bánh vụn

thời gian trôi hờ hững chẳng hề gì

 

Sao chiều nay

mưa bên đường 8

tạt qua hiên chút xíu đã lạnh người

sao chiều nay không tâm tình mới cũ

mà cứ chạnh lòng nhớ lễ tang qua

sao chiều nay không nghiêng đầu dựa ấm

mà cứ lặng thầm để giọt châu sa

sao chiều nay cứ thẩn thờ nhớ quá

An Dân ơi! Hết Mạnh Dạn rồi!

 

Madelaine trời vẫn mưa qua phố

vẵng tiếng kèn đồng khóc tiễn một người đi

hay chỉ là từ ý người quá vãng

muốn giữ chân bằng hữu gần xa

muốn cận kề thân nhân thêm chút nữa

trước lúc siêu sinh về cõi vô cùng

là nơi chốn nhân gian chưa hề biết

vì những người đi có trở lại bao giờ.

 

Em lại khóc, sao em vẫn khóc

thêm nước trời mưa cho dai dẵng chiều hôm.

biết nói gì, nói gì cho em hiểu

tình thân mình mới chỉ là giọt nước

tình người ta là cả một đại dương

và hôm nay là đại dương nổi sóng

người đi kẻ ở có gì vui

dẫu biết thế

sao anh cũng khóc

hay trời mưa tạt nước vào anh

dù đã dặn lòng: “tôi ơi đừng khóc”

lệ vẫn rơi trên ly đắng tràn đầy.

 

Ly cà phê đã nguội

quán vắng khách buồn hiu

mưa ngoài trời nhẹ hạt

sao trong lòng còn úng thủy niềm đau.

 

Em gái ơi!

Một giây thôi là đổi thay số phận

Thôi đành bái vọng tiễn người đi

Khóc nữa được gì

Bên kia là bờ giác

Thuyền đã đưa Chánh Tuệ sang sông

Xin vẫy tay chào nhau lần cuối

Một cung đàn đã lỡ nhịp xuân thu.

Túy hà

vĩnh biệt An Dân 17-9-2019

 

TÚY HÀ

KHÓC TIỄN MỘT ĐỜI VĂN

Tưởng Tiếc Nguyễn Mạnh An Dân

1945-2019

 

Chỗ ngồi chưa nóng bạn ơi!

Đi không kịp nói nụ cười tắt rơi

Lời ca còn vẵng bên đời

Sáo môi quen thổi từ thời du ca

Còn trong nỗi nhớ gần xa

Nguyệt cầm đã vỡ trăng tà lệ tuông

Người đi để lại nỗi buồn

Hóa thành vết cắt đoạn trường từ đây

Người đi về Đông hay Tây

Non cao lũng thấp đường mây bạt ngàn

Hồn nương theo bóng cờ vàng

Tình văn gởi gió hương tàn giấy bay

Còn đây chữ nghĩa mê say

Ngàn sau ghi dấu tháng ngày điêu linh

 

An Dân-Phạm Thái, nghĩa tình

Mộng cao chí cả hy sinh vì đời

Ai ngờ chưa trọn cuộc chơi

Nợ nhà còn thiếu đã rời thế gian

Văn nhân hay là chinh nhân

Cũng tròn khí tiết người dân việt mình

Là quân nhân mong giúp đời

Công hầu khanh tướng mây trời gió bay

Nửa đời hàn sĩ trắng tay

Sá gì huyết lệ đắng cay đường trần

Một thân một bóng phong vân

Hồn mơ cố quốc mây tần dõi trông

Hồ trường chưa cạn gió giông

Bên cầu cháo Lú sang sông Nại hà

Chỉ là, chỉ một sat na

Mà sao bi hận ngàn xa uất hờn

Còn đây một dáng Kiều thơm

Còn trăng cô phụ bên đời vong phu

Người đi, đi thật rồi ư!

Nhang nào thắp tiễn uất từ nhục thân

Dương trần sống đã thành nhân

Mong sao cõi phúc thành thần vô ưu.

 

Tiễn người huyết lệ luyến lưu

Lạy này chào biệt văn từ sắc không

Mai kia gặp cõi vô cùng

Ta cùng nhịp bước quân hùng việt nam.

 

Nguyễn Huynh ơi! Thêm lạy này

Một lần chào kính từ đây đoạn trường.

Túy hà

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*