Truong Sĩ Lương: Người đàn bà ra đi, hay (Còn ai chưa khổ?) kỳ 5

CHƯƠNG_(5)

(Tiếp theo kỳ trước) Căn phòng trở nên tối. Ngọn đèn ngủ ở đầu giường không đủ ánh sáng cho Thúy thấy Cung đang tiến lại phía nàng. Bất chợt, chàng nằm lên giường, kéo chiếc mền đắp lên người một cách tự nhiên, bởi trong lòng Cung, nàng là người yêu, là vợ?

Thúy hơi bối rối trước sự tấn công bất ngờ của Cung. Phản đối bằng cách nào đây? Nàng có kịp phản đối nữa không? Bởi nàng đã biết thế nào rồi cũng không tránh khỏi… chạy trời không khỏi nắng. Hơn hai tuần qua bận rộn đủ thứ chuyện và lại luôn luôn có người ở nhà nên Cung không có cơ hội để gần gũi bên nàng.

Nhưng bây giờ thì Thúy chỉ phản ứng lấy lệ:

— Coi chừng chị Lan về thì kỳ chết?

Cung không nói, ôm Thúy hôn lên mặt, lên môi. Hơi ấm từ nàng tỏa ra làm chàng cảm thấy như có một luồng điện cực mạnh đang chạy khắp châu thân. Thúy cũng run lên, chỉ chống đối theo phản ứng nhẹ nhàng của phái nữ rồi im lặng, mặc cho chàng trút hết những nhớ thương lên thân thể nàng.

Sau nụ hôn rực cháy từ nỗi khao khát của chàng, như chợt nhớ ra điều gì, Thúy cố lấy lại bình tĩnh, chống lại sự rung động đang chạy thật nhanh, chạy như tên bắn trong trí óc nàng:

— Thôi anh, em ngộp thở quá!

Không gian chìm trong im lặng. Im lặng và chấp nhận một quan hệ gắn bó giữa người với người, đó là tình yêu. Thượng đế đã tạo ra đàn ông và đàn bà, tận cùng của sự quan hệ gắn bó khi con người yêu nhau là tình dục. Họ say đắm cuồng nhiệt trong thời gian ấy để biểu lộ tình yêu, biểu lộ sự kết hợp hài hòa âm dương trong vũ trụ.

Có chuông điện thoại reo ở nhà bếp làm Thúy giật mình:

— Ði lấy điện thoại đi anh!

Cung nói liều:

— Thây kệ nó!

Tiếng điện thoại reo một hồi rồi nín luôn. Căn phòng trở nên yên lặng. Chỉ có tiếng thở như bùng lên rõ ràng giữa đôi tình nhân đang yêu nhau.

Lại có tiếng xe ngừng ở trước sân, rồi có tiếng gõ cửa. Thúy nói nhỏ:

— Có ai gõ cửa anh ơi!

Cung say sưa…nói liều:

— Kệ họ, đi làm rồi mà!

— Không được, ra coi ai ở ngoài, lỡ có chuyện quan trọng thì sao?

Thúy đẩy người Cung dậy. Chàng vội vàng khoác chiếc áo chạy nhanh ra hé cửa. Thì ra là người đưa thư bắt ký một lá thư bảo đảm của Thúy từ trại tỵ nạn Hong Kong gửi. Cung ký vào, cám ơn người đưa thư rồi mang vào cho Thúy:

— Người đưa thư. Có thư bảo đảm của Hớn từ Hong Kong thì phải.

Thúy mừng, định bóc ra xem ngay, nhưng Cung chụp lấy bỏ qua bên chiếc bàn cạnh giường. Thúy phản ứng:

— Ðể em xem coi có gì quan trọng không đã?

Cung nhất quyết:

— Ðọc sau, có gì mà em quá lo như vậy?

Cung lại tiếp tục hôn, thỉnh thoảng chàng dừng lại và nói trong hơi thở:

— Anh nhớ thương em không thể dằn được nữa rồi!

Tự nhiên Thúy cảm thấy mình như mất hết cảm giác, lẫn lộn trong sự bàng hoàng lo lắng. Nàng cố nhắm mắt lại, tập trung tư tưởng, co rút người lại, có cảm giác như máu đang dồn lên mặt, dồn lên đầu. Nàng nói theo phản ứng:

— Anh liều quá! Anh đã đưa em vào những khó xử cho chính bản thân em! Tại sao anh không chọn một người… khác mà phải chọn em. Anh có biết như thế này là tội nghiệp cho em lắm không?

Thúy khóc, những giọt nước mắt nóng trào ra gối. Cung không an ủi, mà lại nói như một kẻ chịu tội:

— Khóc đi em! Cứ khóc cho anh mang thêm tội lỗi là đã trót yêu em. Thú thật với em, chính anh cũng không biết tại sao anh lại yêu em như thế này. Có phải anh đã mù quáng vì tình yêu lôi kéo không? Mà anh đâu có mù. Em biết anh đã yêu em bao lâu rồi không?

Nghe Cung nói trong cơn xúc động, Thúy không cần tò mò để biết chàng đã yêu mình ở giai đoạn nào. Nhưng có là giai đoạn nào đi nữa thì Thúy cũng không thể chất vấn, bởi chất vấn cũng chỉ thừa thải và không cần thiết nữa trong lúc này.

Thúy muốn im lặng, nhưng Cung nhất định thổ lộ:

— Anh đã yêu em từ trước năm 75 lận.

Thúy ngạc nhiên, nhưng vẫn không muốn biết giai đoạn nào trước 75. Nàng lại quay về quá khứ của những ngày gặp chàng ở Ðà Nẵng. Nàng nhủ thầm: như vậy là chàng đã tính toán, đã sửa soạn kỹ lưỡng để tiến chiếm mục tiêu. Tự nhiên, Thúy cảm thấy tội nghiệp cho nàng, cho Cung. Thật sự nếu chàng muốn tìm kiếm tình yêu ở bất cứ một người con gái mới lớn nào đó thì cũng dễ thôi. Hồi còn ở bên nhà với nghề tài xế xe đò, lại có tiền thì thiếu gì người đẹp, nhưng tại sao Cung chẳng muốn chọn ai. Thúy tự lý luận.

Thúy định quay lại quá khứ với những ngày còn ở Ðà Nẵng, nhưng Cung lại tấn công bằng những nụ hôn lên cổ, lên những phần… thân thể Thúy. Thúy biết mình đã đến lúc không thể chống cự được những quyến rũ của thân xác, nàng lại buông xuôi… buông xuôi theo hơi thở, nhịp tim, im lặng, im lặng và run lên cầm cập… Chiếc quần lót rời khỏi thân thể Thúy. Thúy cố níu lại theo phản ứng tự nhiên của phái yếu, nhưng rồi Thúy lại buông tay… buông tay…

Bầu trời mùa Ðông âm u như thấp xuống. Mặt trời đã trốn đâu mất mấy ngày rồi! Bãi cỏ trước sân nhà đã chết khô bởi giá rét; mấy chiếc lá vàng còn nuối tiếc,  cố ôm lấy cành cây khẳng khiu cũng đã lìa trần để trở về với cát bụi, làm phân bón nuôi dưỡng cho thân cây trong kiếp sống xoay vần của vạn vật.

Thúy nằm nghe tiếng thở của mình và cũng tưởng tượng nghe được tiếng thở của cỏ cây trước sân nhà đang cố gắng vươn lên để chống chọi với đất trời. Nhưng mà chống sao được khi mùa Ðông đã ụp tới mang theo gió lạnh.

Thúy không nhớ là Cung đã… say sưa với mình bao lâu rồi. Nàng thật sự mệt mỏi không thể ngồi dậy được. Lâu lắm rồi, cũng gần 7 năm xa Hãn, lìa xa mạch sống âm dương hòa hợp đất trời, nghĩa là lìa xa tất cả từ những suy tư về tính dục của con người. Thúy đã cố quên, hoặc chẳng bao giờ nghĩ tới nó vì hoang lạnh vì sự sống đắng cay trong những ngày xa chồng, hoặc vì hoàn cảnh của cuộc đổi đời sau biến nạn 75.

Nhưng rồi… bây giờ cơn bão trái mùa đã thổi tới, đã xảy ra và đã sống lại như vạn vật đang trở mình đầu mùa Xuân. Cỏ cây hoa lá đang đâm chồi trổ nhụy, nắng Xuân ấm áp rọi qua một căn nhà lá, nghèo nàn nhưng rất thơ mộng. Ở đó có những đam mê quyến rũ; ở đó, những buổi sáng có tiếng cười hòa nhịp của một đôi tình nhân với cuộc tình nở muộn, nhưng hương sắc của nó vẫn tươi thắm, vẫn rạt rào như tuổi xuân vừa mới sống dậy. Ở đó, tuy xa lạ, nhưng chắc chắn sẽ có một cuộc sống mới với nhiều hứa hẹn, nhiều khám phá mà bất cứ một tâm hồn nào, dù không có máu phiêu lưu cũng phải tò mò tiến tới.

Sự sống vươn lên, vươn lên như tâm hồn Thúy đang muốn vươn lên, vươn lên trước một cuộc đời mới, hoàn cảnh mới và cái gì cũng phải mới… Thế nhưng trí óc nàng thì lại lùng bùng với những mâu thuẫn khó giải quyết: Mới, cũ, chồng con, người yêu, Cung…

Thúy nhủ thầm: “Khóc làm gì nữa Thúy ơi! Ðịnh mệnh đã sắp đặt cho mi đến nơi nầy thì phải chấp nhận thế thôi”.

Thúy lại khóc, những giọt nước mắt bây giờ cũng mâu thuẫn một cách tồi tệ. Thúy khóc cho mình, khóc cho sự mềm yếu, khóc cho những đổi thay ngoài ý muốn, khóc cho định mệnh và khóc cho ngả rẽ cuối đời của một người đàn bà ra đi lưu lạc xứ người.

Thúy ê ẩm cả người như đêm tân hôn với Hãn, cái cảm giác ấy cứ chạy quanh trong đầu óc nàng không thể tháo gỡ, không thể vứt bỏ được. Thúy tự mình xài xễ một cách thậm tệ là đã buông xuôi theo dòng sông, không tìm cách chèo chống để rồi tự ngụp lặn đời mình vào đó.

Rồi nàng cũng tự hỏi: chèo chống làm sao được đây? Có ai hiểu được hoàn cảnh của mình hay không? Và nếu phải nằm trong trạng huống như hoàn cảnh của nàng — là con người — có chống chọi được không? Nhưng dù gì đi nữa thì cũng không thể ngụỵ biện. Từ đây nàng có đủ can đảm để viết lên lời yêu thương nồng nàn qua những lá thư thăm Hãn nữa không? Hay nàng vẫn phải dối lòng…dối trá một cách tội lỗi với chồng?

Thúy lại thấy bối rối như tơ vò! Hay cứ tiếp tục dối chàng để mà sống, để còn lo cho chàng, tiếp tế cho chàng sống qua những đồng dollar bằng mồ hôi nước mắt của Cung. Thúy cảm thấy tim mình như đang bị ai dày vò, cảm thấy mình xấu hổ hơn bao giờ hết. Và giá trị con người nàng trong phút giây này cũng chẳng còn gì nữa. Bây giờ nàng mới cảm thấy thấm thiá với ông quan tòa lương tâm. Thì ra thiên đường ở ngay trong tâm mình và địa ngục cũng ở chính trong tâm mình. Thúy muốn khóc thật lớn cho vơi bớt những quặn thắt đang đè nặng lên đầu óc nàng. Nhưng mà phải làm sao đây để mình trốn chạy được mình, chối bỏ được mình?

Trong phòng tắm vọng ra tiếng huýt sáo của Cung, có lẽ chàng đang vui, đang ôm giữ một thứ hạnh phúc mà gần hai năm nay chàng ao ước. Cái vui tự nhiên của con người sau cơn hoan lạc; cái vui của cuộc tình thầm lặng mà chàng đã dứt điểm và đạt mục tiêu sau gần hai năm dài miệt mài xây đắp.

Còn Thúy, nàng lại tự trách mình là một con người phản bội, đã trao thân cho người khác trong khi chồng mình vẫn đang khổ đau, không biết sống chết ra sao trong trại tù. Thúy úp mặt xuống gối mặc cho tâm tư trải lên những nhầy nhụa của một đời người đàn bà.

Cung tắm xong, chàng trở lại giường với Thúy:

— Em không giận anh chứ?

Thúy không nói, nàng chỉ lắc đầu. Cung lại ôm chặt Thúy vào lòng, lại hôn lên người Thúy, mân mê tìm kiếm… Chàng lại tấn công tới tấp. Thúy muốn nói gì đó, nhưng nàng như lạc vào cõi thần tiên. Lần này chàng say sưa, mạnh bạo hơn, thấy sức lực mình như tuổi xuân đang sống dậy. Thúy nhắm mắt liều lĩnh, đồng lõa với những giây phút bềnh bồng nhất trong đời người đàn bà… và cùng lúc những giọt nước mắt nàng cũng ứa ra theo sự đam mê cuồng nhiệt của Cung và của nàng…

Sau cơn mê ân ái muộn màng, Cung thú nhận:

— Anh đúng là thằng tồi, sao lại phải yêu em như thế này? Biết bao nhiêu người muốn lấy anh, kể cả cô bé Tuyết. Anh có phải là thằng hèn đi lấy vợ người khác không? Nói đi em?

Thúy khóc, cái tên Tuyết mà Cung vừa đề cập làm nàng nhớ tới thái độ lúng túng của Tuyết. Thì ra cái cảm nhận của Thúy về Tuyết hôm gặp nhau ở phi trường là đúng. Tuyết cũng yêu Cung. Thúy nói:

— Em cũng không biết nữa! Có phải đây là định mệnh an bài hay không? Anh có tin vào định mệnh không? Tại sao, tại sao anh không lấy Tuyết có phải đỡ cắn rứt cho cả hai đứa mình không anh?

– Đó là chuyện mà anh sẽ kể cho em nghe, để em khỏi hiểu lầm là anh đã gian díu với Tuyết trong những ngày ở chung với gia đình anh Đầy.Em phải tin anh chứ? Cung thú nhận tiếp:

– Đúng! Bao nhiêu năm rồi, từ ngày ra khòi tù, rồi làm tài xế bất đắc dĩ, anh có bao giờ nghĩ tới chuyện yêu ai, lấy ai để làm vợ. Anh chỉ nghĩ tới chuyện làm trai thời loạn là phải góp một bàn tay để cứu đất nước, xóa bỏ chế độ Việt cộng phi nhân. Đó là lý do anh đã quyết định ra đi lưu lạc phương trời cũng chỉ chừng ấy thôi.  Nhưng sao anh lại gặp em, lại nghĩ tới em từng giây từng phút, sau chuyến đi thăm anh Hãn của em và rồi anh chỉ chỉ muốn được lo cho em. Trách nhiệm và nguyện phải sống vì em như thế này. Anh thật không hiểu anh nữa!  Còn chuyện Tuyết, anh có bao giờ nghĩ tới cái cô bé tội nghiệp đó đâu.

Cung ôm đầu, Thúy ngồi dậy ôm Cung:

— Em cũng không biết… nếu còn gặp lại Hãn, em có thể nhìn vào mặt chàng được nữa hay không? Ðất nước tang thương, gia đình chia lìa đổ nát, đói rách, hàng vận con người có thể lâm vào nhiều hoàn cảnh khổ lụy khó có thể giải thích… Riêng em, bao nhiêu năm nay xa Hãn, mặc dù nghèo đói, nhưng giấy rách phải giữ lấy lề. Ai ngờ định mệnh lại sắp đặt hoàn cảnh để mình gặp nhau, có phải là ý Trời không anh?

Cung an ủi Thúy:

— Nếu có ngày anh Hãn đoàn tụ, anh sẽ nhận hết tội lỗi, nhận hết trách nhiệm và xin được trả em về với anh Hãn. Em bằng lòng chứ! Anh thề.

Thúy im lặng, thở dài…

oOo

Cuộc sống của gia đình Cung chưa ổn định thì chị Lan đã bắt đầu tạo ra những xáo trộn liên tục. Hết tìm cách xoi bói, bươi móc đời tư của Thúy, chị quay sang tấn công Cung đủ điều; chung qui chỉ là những mặc cảm, ganh tức đố kỵ vì thua kém người khác.

Đời là thế, những loại người mang bệnh tự ti, mặc cảm, thường hay ganh ghét tranh giành ảnh hưởng với những người khác có kiến thức hơn mình. Loại người đó chắc chắn là ở xã hội nào cũng có, nó bắt nguồn từ sự ngu dốt và bệnh hoạn. Mặc cảm lâu ngày chồng chất lại sinh ra tự tôn, tự tôn để che lấp những cái yếu kém của họ. Nhưng càng tự tôn thì lại càng lòi cái đuôi chồn của họ, riết rồi chẳng còn biết mình là ai.

Thúy rất cảm thông và hiểu thật rõ về con người “mới” của chị Lan trên đất Mỹ, nàng đã sử dụng mọi khía cạnh tâm lý để sống với chị Lan, bằng cách nhịn nhục đủ điều, nhưng càng nhịn chị càng được trớn làm tới.

Cung thì nhất định phải giải quyết vấn đề chị Lan: một là chính chàng và hai mẹ con Thúy phải dọn đi nơi khác, hai là chị Lan phải ra khỏi nhà.

Thật ra, chị ấy ỷ lại có chút vốn liếng mang theo, năm bảy hột xoàn, vài chục cây vàng… đã làm chị vênh váo ra điều ta đây chẳng cần anh em bà con, chẳng cần nhờ vả ai cả. Chị vẫn quan niệm, hễ có tiền là xong mọi việc, thiếu gì những thằng đàn ông đâm đơn xin được hưởng chút mưa móc, nhất là cái xứ này đàn ông xồn xồn xa vợ, xa con thiếu gì. Chị Lan thu giấu số quí kim không khai báo tài sản nên vẫn được hưởng trợ cấp xã hội mấy tháng qua. Thời gian đầu, chị đeo theo ông An như đĩa đói, hẹn hò mua sắm, chưng diện lòe loẹt để cố hớp hồn ông An, nhưng chỉ được một thời gian ngắn ông ta đã chạy mất, có lẽ vì tư cách và tính tình kỳ quái của chị.

Giã từ ông An, Lan vớ được tên Hùng. Theo Cung biết, Hùng là một người đàn ông lớn hơn chàng vài tuổi, đã trải qua hai đời vợ, làm cu li ở một hãng máy bay, nhưng bao giờ cũng khoe khoang chuyên viên này, chuyên viên nọ. Hết khoe chuyên viên, bị đuổi khỏi sở làm vì tội ăn cắp vặt, quay sang nghề đi xin quảng cáo cho một tờ báo Việt ngữ, xin được vài ba trang quảng cáo, lại sưng mặt lên, xưng hô trí thức này nọ. Chuyện thật tức cười, viết một câu quảng cáo cũng tối nghĩa, thậm chí đánh vần chính tả chưa xong mà đi đâu cũng bày đặt liến tháo kể chuyện ngày xưa làm ông này, ông nọ.

Những người quen biết chung quanh thì bịt mũi cười ngất. Thế mà hắn cứ tưởng thiên hạ qua Mỹ rồi quên mất tiếng Việt, hoặc có thể mà mắt người ta một cách dễ dàng. Thấy chẳng ai thèm đề cập tới những cái lố lăng của y, hắn lại càng tự tôn, cứ tưởng như một mình hắn có mắt trong đám người mù.

Từ ngày người Việt bỏ nước ra đi lưu lạc xứ người, ở đâu mà không gặp những hạng người như hắn, đi đâu cũng nghe người ta nói về quá khứ quan này tướng nọ. Nào là “Tôi hồi xưa là thế này…là thế kia”, chẳng nghe ai nói hồi xưa tôi là phó thường dân cả. Có người thường đùa nhẹ: Đó là người “không biết gì hết”, tức là không biết mình là ai!

Một người Mỹ ở địa phương, nơi có người Việt cư ngụ đông đảo,  có lần nói một cách mỉa mai rằng: “Sao tôi chỉ nghe người ta cứ xưng là quan với tướng, còn binh sĩ qua đây tị nạn hồi 75 chắc cũng lên lon tính theo thời gian cư ngụ ở đây rồi phải không”?

Tên Hùng này, cũng lên lon, lên chức, mạo nhận danh nghĩa của những người trí thức thì chỉ có những tên thất học mới lầm được thôi. Còn bất cứ người nào dù có trình độ học vấn sơ cấp cũng không thể lừa phỉnh họ được. Có người cho rằng hắn mà dân cầm bút trí thức ngày xưa thì cả làng báo chí Việt Nam hồi trước 75 đội quần là phải. Là một loại người ba đá, mới gặp lần đầu, qua năm ba câu chuyện là đã biết ngay về trình độ và con người của hắn.

Cung vì nghĩ tình chị em, qua đây lưu lạc xứ người chẳng còn ai ngoài mấy người thân, do đó chàng đã cố gắng hết mình để khuyên can chị Lan, không nên giao du với hạng người như thế, nhưng không những chị đã không nghe mà lại còn gây gỗ thậm tệ với Cung.

Buổi chiều, sau khi thức dậy Cung định sửa soạn đi làm thì chị Lan xồng xộc mở cửa bước vào nhà la lối om sòm:

–  Tui nói cho cậu biết, chuyện của tui, tui lo. Còn cậu cứ lo chuyện của cậu, chưa biết ai hơn ai? Tối ngày cậu chỉ mê mệt L con Thúy cho nó lợi dụng… thì cậu hơn gì tôi? Hứ! Hứ!

Cung cố nhịn nhục như Thúy thường dặn dò, nhưng lần này ngôn ngữ của chị ấy toàn thứ cô hồn quá hạ cấp làm chàng đâm cáu:

–  Tui nói để chị rõ, nếu chị còn ăn nói tục tằn, con này con nọ không giữ lời không coi ai ra gì cả thì nên dọn ra khỏi nhà này ngay!

Chị Lan đấm mạnh tay xuống bàn ra oai:

–  Đó thấy chưa, hễ đụng tới cục…là cậu nổi nóng, phùng mang trợn mắt lên như Trương Phi.

Cung giận quá, quay vào phòng đóng cửa. Chị Lan chạy theo nói cho bằng được:

–  Được rồi, cậu muốn đuổi mẹ con tui thì ngày mai tui dọn, nhưng kể từ đây chẳng bà chẳng con gì hết. Hứ! Hứ!

Cung không muốn nghe những gì chị Lan nói vói theo, chàng đã chịu đựng những lời nói cay nghiệt theo kiểu này từ mấy tháng nay rồi. Đã đến lúc chàng phải quyết định mặc cho cuộc sống riêng tư của Lan đến đâu thì đến:

–  Chị muốn làm gì thì tùy ý chị. Qua đây là xứ tự do, ai muốn làm gì thì làm. Tôi chỉ muốn sống yên ổn. Đã bỏ cộng sản chạy qua đây mà còn mang theo những kềm kẹp, bưới móc, theo dõi như VC ở bên nhà thì ra đi để làm gì?

Lan tức điên người chửi bới lung tung, rồi chụp điện thoại gọi cho Hùng. Chị gọi liên tục nhưng dường như không có người bên kia đường dây trả lời nên chị gác điện thoại rồi hậm hực bước vào phòng lôi kéo đồ đạc vứt bừa ra phòng khách. Tay liệng đồ đạc, miệng chị gầm gừ la hét như một người điên:

–  Tui biết cậu chỉ vì con đĩ thúi đó mà đối xử với mẹ con tui như vậy. Để rồi tui sẽ vạch mặt con điếm lợi dụng này mới được. Hí, hí, hứ hứ! Để nó về đây, tui sẽ cho cậu biết tay.

Cung chẳng thèm để ý tới những lời thô tục moi móc đâm thọc của chị Lan nữa, chàng vào phòng tắm, sửa soạn đi làm.

Một lát sau, ba đứa nhỏ đi học về, Lan la thật lớn:

–  Bé Lớn, Bé Nhỏ! Thu dọn đồ đạc lẹ lên!

Hai đứa nhỏ không biết chuyện gì xảy ra, vất tập sách xuống bàn hỏi mẹ:

–  Mình dọn đi đâu? ở đây có cậu Cung, có Tuấn vui lắm mẹ ơi?

Lan càng bực mình la hét lớn hơn:

–  Tao bảo tụi bây dọn đồ…là dọn đồ, đừng hỏi tại sao?

Cung quay vào phòng nằm dài trên giường, trùm mền để cố xua đuổi những tiếng gầm gừ của Lan, nhưng nó cứ ập vào tai chàng như một thứ âm thanh quái ác. Ngao ngán trước tình đời, tình người, trước sự thay đổi tính tình đột ngột của Lan, đã làm chàng khó giải quyết vấn đề trong một thời gian quá ngắn ngủi. Chàng lại suy nghĩ: những ngày cùng khổ bên nhau trên biển cả, trong trại tị nạn, chia nhau từng miếng cơm manh áo lại tình nghĩa đong đầy, khắng khít bên nhau… Thế mà đến đây mới mấy tháng, cuộc sống bắt đầu no đủ thì tâm tính con người lại đổi thay không thể nghĩ ra. Chàng cũng không thể phân tích và cũng không thể hiểu được tại sao Lan thay đổi tính tình quá đột ngột như thế? Hay là cuộc sống xa quê hương đến nơi xa lạ ảnh hưởng đến đời sống tâm lý của chị ấy chăng? Hay tại vật chất thừa mứa, hay tại khí hậu, hay tại hoàn cảnh đã tạo nên sự thay đổi này? Khổ thật!

Cung ôm đầu cố tìm ra một đáp số thật đơn giản để tự an ủi mình, nhưng chàng vẫn moi mãi không ra. Ước gì có Thúy bên cạnh thì họa may nàng có thể góp ý kiến cho chàng. Thế nhưng chàng lại mong Lan dọn đi trước khi Thúy về thì yên ổn hơn. Bởi sự hiện diện của Thúy trong lúc này có thể là mục tiêu cho Lan tấn công.

Không còn nghe tiếng càm ràm, Cung bước ra nhà bếp định mở tủ lạnh rót ly nước uống để đi làm, nhưng Lan sấn tới, miệng vừa chửi vừa la lối om sòm. Cung không dằn được cơn giận:

–  Tui nói cho chị lần cuối đây này. Chị đã hết tình hết nghĩa rồi. Từ đây ai sống mặc ai, tôi cấm chị không được xiá vào đời tư của chúng tôi.

Chị Lan điên lên và dữ như con sư tử cái, hai tay chụp lấy mớ chén dĩa trên bếp liệng xuống đất. Cung tức mình chạy lại đẩy chị Lan ra khỏi nhà bếp, nhưng Lan vùng vằng, sẵn tay chụp mấy cái ly xán vào mặt Cung. Bị tấn công quá bất ngờ, Cung không kịp đỡ. Chàng sờ tay lên mắt, cảm thấy choáng váng mât mày. Nhìn vào hai bàn tay, chỉ thấy toàn máu. Mắt trái của Cung như mờ hẵn đi. Chàng có cảm giác như đất trời đang xoay đổ trước mắt chàng.

Thấy Cung chảy máu quá nhiều chị Lan đâm hoảng chạy ra ngoài. Ba đứa nhỏ nãy giờ sợ hãi trốn trong phòng, nhưng khi nghe tiếng chén dĩa vỡ cả ba đứa đều chạy ra. Hai đứa con Lan phóng theo mẹ ra sân, còn Tuấn quá hoảng sợ chạy lại ôm Cung khóc la. Cung gần như xâm xoàng vì máu ra quá nhiều, nhưng chàng vẫn cố gắng bảo Tuấn chạy qua nhà hàng xóm nhờ gọi cảnh sát.

Tuấn chạy qua nhà người Mễ hàng xóm, hốt hoảng tiếng được tiếng mất, nhưng ông ấy cũng hiểu và theo Tuấn chạy qua nhà. Thấy Cung mặt mày đầy máu, ông ta cũng quýnh lên chụp ngay điện thoại gọi 911.

Gọi cảnh sát xong, ông bảo Tuấn ra ngoài ngõ canh chừng cảnh sát và xe cứu thương. Trong khi đó, ông chạy nhanh về nhà loay hoay kiếm băng cấp cứu rồi chạy qua quấn băng cầm máu cho Cung.

Xe cảnh sát đến, xe cứu thương đến, cả xe cứu hoả cũng đến. Hàng xóm tò mò kéo tới đứng xem. Cảnh sát hỏi người Mễ lý do tại sao Cung bị thương và nằm bất tỉnh, nhưng ông ta lắc đầu bảo không biết. Cảnh sát hỏi Tuấn, Tuấn chỉ nói tiếng được tiếng mất.

Khi hai nhân viên cấp cứu chuyền nước biển và cầm máu cho Cung thì Thúy cũng vừa bước vô cổng. Thấy cảnh sát, xe cứu thương trước nhà, nàng quá sợ đến khựng người. Vừa thấy mẹ bước vào nhà là Tuấn đã ôm mẹ khóc sụt sùi. Thúy cuống lên không biết chuyện gì mà Cung nằm lên băng ca, đầu đầy máu, nàng hốt hoảng hỏi ngay người cảnh sát:

–  Việc gì đã xảy ra, thưa ông?

Nàng quay qua Tuấn hỏi tới tấp:

–  Chuyện gì, Tuấn… Tuấn, sao cậu Cung ra nông nổi này?

Người cảnh sát lên tiếng thay Tuấn:

–  Chúng tôi chưa rõ câu chuyện ra sao, nhưng trước nhất là phải đưa nạn nhân vào bệnh viện để cứu cấp đã.

Thúy bối rối:

–  Có nguy hiểm không thưa ông?

–  Ông ta bị mảnh ly đâm vào mạch máu trên trán, máu ra nhiều quá nên bất tỉnh, nhưng đã có nhân viên cứu cấp, bà đừng sợ. Xin hỏi bà là gì của ông Cung?

–  Dạ, tôi là… tôi là… vợ.

Thúy rơm rớm nước mắt chạy theo hai người khiêng băng-ca:

–  Xin ông cho tôi theo xe được không?

Người khiêng băng ca vừa đẩy Cung vào xe cứu thương vừa gật đầu:

–  Bà cần đi theo ông vào nhà thương để còn kê khai giấy tờ.

–  Tôi mang đứa con trai theo được không?

–  Được, cảnh sát cũng cần lấy khẩu cung con bà về tai nạn xảy ra.

Khi tới bệnh viện, Cung được nhập ngay vào phòng cấp cứu để chuyền máu. Thúy và Tuấn ở ngoài phòng chờ đợi. Tuấn kể cho mẹ nghe đầu đuôi câu chuyện. Thúy kể lại sự việc xảy ra cho người cảnh sát viên đang làm biên bản. Sau 15 phút lấy lời khai của Tuấn, người cảnh sát ra xe gọi máy để nhờ cảnh sát tuần tiễu trong vùng lùng kiếm chị Lan.

oOo

Khi thấy Cung máu ra lênh láng, Lan dẫn hai đứa con chạy tuốt xuống cuối đường, lính quýnh lẽn vào khu “shopping center”. Lan cứ thấp thỏm muốn trở về nhà vì ân hận đã bỏ chạy khi thấy Cung máu ra đầy mặt. Sau cơn điên dại, Lan cảm thấy đắng cả cổ họng. Đầu óc nàng bây giờ quá lo sợ không biết Cung ra sao? Khi nãy nghe xe cứu thương chạy qua, lòng nàng chùng xuống, nửa muốn chạy ra xem, nhưng nghe tiếng còi hụ liên hồi, Lan hồi hộp mặt tái xanh như tàu lá chuối.

Lan quả thật bối rối không biết phải làm gì cho đầu óc đỡ căng thẳng. Nàng tự nhủ, chỉ có cách gọi điện thoại cho Hùng là có thể hỏi ý kiến hắn. Hùng là người duy nhất mà Lan hy vọng giải quyết chuyện khó khăn trong lúc này.

Trong một thoáng giây, Lan nghĩ rằng sẽ năn nỉ Hùng tới đón nàng và zọt đi một thành phố khác, hay tiểu bang khác là xong. Nhưng làm sao bây giờ, đồ đạc, vàng bạc, hột xoàn, còn ở nhà thì làm sao về lấy được đây! Nàng lại tự lý luận: về đó chỉ có nước nạp mạng cho cảnh sát chứ làm được gì!

Trong cơn khủng hoảng không biết phải làm gì, Lan kéo hai đứa con chạy tìm điện thoại công cộng. Nàng lật đật mở ví kiếm đồng 25 cents bỏ vào máy rồi bấm số. Điện thoại bên kia đường dây reo hai tiếng, ba tiếng rồi bốn tiếng. Có tiếng người đàn bà trả lời:

–  A lô.

Lan ngạc nhiên, bởi bình thường Hùng là người trả lời điện thoại, sao bây giờ lại có tiếng đàn bà? Trong lòng Lan thắc mắc, nhưng vẫn nói ngay:

–  Xin cho tôi nói chuyện với anh Hùng?

Giọng nói của người đàn bà hơi khó chịu:

–  Xin lỗi cô là ai? Kiếm ảnh có việc gì?

Lan cũng khó chịu trong lòng, nhưng cố nén cơn bực tức:

–  Tôi là bạn của anh Hùng. Tôi có chuyện gấp cần nhờ anh ấy.

–  Đợi chút.

Tiếng người đàn bà bên kia gọi Hùng ơi ới, chửi thề tục tỉu mà Lan chỉ nghe vang vảng. Lan im lặng đứng chờ. Có người nhấc điện thoại lên, chính là Hùng bên kia đường dây:

–  Hello.

Lan nói ngay một loạt dài không kịp thở:

–  Anh Hùng đó à, em đây này. Sao không tới đón em như anh đã hẹn mà còn chần chờ. Thôi bây giờ anh khỏi đón em ở nhà nữa mà ra cái khu shopping này… này nhá. Chuyện lớn rồi, em làm người ta đổ máu rồi! Tới mau mau giải quyết giùm em để dọn đi tiểu bang khác nghe anh?

Nghe những lời hơ hãi của Lan, Hùng nghiêm nghị lên tiếng:

–  Em nói cái gì? Dọn đi tiểu bang khác, tại sao lại dọn đi? Cái gì mà đổ máu? Bộ em đâm chết người rồi hả? Mà em đâm ai?

Hắn gầm gừ mấy tiếng, đổi cách xưng hô, rồi tiếp:

–  Bộ bà tưởng xứ này cứ đâm người ta rồi trốn đi tiểu bang khác ở là xong há? Bà điên rồi sao?

Hùng cũng nói một hơi làm Lan càng thêm bối rối. Lan vừa như cướp lời vừa phân trần, lại vừa trách móc Hùng không giúp nàng trong lúc này. Lan nói oang oang:

–  Anh nghĩ coi, người ta đang ngồi trên đống lửa đây! Em đã lỡ tay đập cậu Cung bể đầu. Bây giờ em đang ở ngoài đường chờ anh. Anh đến ngay bây giờ giúp em đi trốn có được Không?

Không để cho Hùng trả lời câu hỏi, Lan thắc mắc:

… mà người nào trả lời điện thoại khi nãy vậy?

Hùng nói ngay không giải thích:

–  Thì cũng quen người ta như quen bà vậy thôi.

Lan hét lớn:

–  Anh nói cái gì? Anh bảo là không quen ai ngoài tui mà?

Hùng đổi giọng:

–  Đả thương người ta ở xứ này là “ủ tờ” dài dài đó cô ạ. Xứ này không chạy đi đâu để thoát được đâu! Tôi giúp được gì cô đây! Hôm kia kẹt tiền biểu cô đi cầm cái hột cô đang đeo thì cô không chịu, cũng may nhờ bà này giúp mới xong chuyện. Bây giờ chuyện của cô to như cái… trái núi, tôi làm sao nhảy vào để mà gánh đây?

Nghe Hùng trách móc, thở ra và cố tình thoái thác, Lan tức muốn điên người:

–  Đúng là thứ lợi dụng, tui chả cần ông đâu, cứ đi lừa người khác đi! Tui không thèm nói chuyện và nhờ vả gì ông nữa đâu.

Lan gác điện thoại cái rầm, lấy tay lau nước mắt, nàng hối hận là đã không nghe lời Cung, giao du với thằng mắc dịch Hùng mới ra nông nổi này. Nhớ lại những lời ngon ngọt của hắn mấy hôm rồi, Lan càng thêm tức tối. Nàng nhủ thầm: “Bây giờ làm sao đây, có nên đi đến bót cảnh sát để tự thú hay không? Nếu không thì dẫn con đi đâu? Xứ lạ, đất người, có Cung, có Thúy, những người thân duy nhất thì lại sinh chuyện gây gỗ rồi gây thương tích cho cậu ấy”.

Lan ngồi phệt xuống đất, lòng rối như tơ vò. Quay qua Bé Lớn đang muốn khóc ở bên cạnh, Lan hỏi:

–  Con thấy cậu Cung chảy máu nhiều không?

Bé Lớn mặt tái xanh vì sợ:

–  Nhiều lắm mẹ ơi! Sao mẹ đâm cậu Cung tội nghiệp vậy?

Mặt Lan xụ xuống, rồi nói như phân trần với con:

–  Mẹ đâu có đâm, mẹ chỉ lỡ tay xán hai cái ly vào mặt cậu thôi. Tại mẹ giận cậu quá nên mất khôn đó thôi!

Bé Lớn lo sợ:

–  Mẹ phải vô tù phải không?

Lan nói như khóc:

–  Ai mà biết!

Nói xong, Lan thở ra lo lắng, định đứng dậy đi về nhà, hoặc gọi ông An nhờ giúp đỡ, hoặc giải quyết giùm. Lan lại loay hoay tìm bạc cắc tính gọi cho ông An, thì một chiếc xe cảnh sát trờ tới. Lan rụng rời tay chân, mặt tái mét vì lo sợ. Hai người cảnh sát bước xuống xe tiến lại phía Lan:

–  Bà nói được tiếng Anh?

Lan lắc đầu, không nói nên lời. Viên cảnh sát nghiêm nghị:

–  “Your name is Lan?” Bà tên Lan?

Lan gật đầu, Bé Nhỏ sợ quá vừa khóc vừa chỉ mẹ bằng một câu tiếng Anh bập bẹ:

–  Mẹ tôi làm cậu tôi chảy máu.

Người cảnh sát mời Lan và hai đứa nhỏ ra xe chở về bót.

Hai ngày sau, Cung xuất viện nhưng phải ở nhà để tĩnh dưỡng. Chị Lan, sau khi được Cung ký giấy bãi nại cũng được tạm tha tội, nhờ hội từ thiện can thiệp vì con còn nhỏ phải chăm sóc; đồng thời thuê cho một căn Apartment 2 phòng ngủ ở vùng ngoại ô thánh phố Arlington, cả ba mẹ con chị dọn về ở đó.

Ba cha con ông Đầy nghe Cung vào bệnh viện cũng đến thăm hỏi tận tình. Tuyết còn hận Cung, nhưng nàng vẫn lui tới thường xuyên hơn.

Hết chương 4b (Tức chương 5 mới)

(Còn tiếp)