Trần Quốc Bảo – 2 Bài Thơ: CON CÓC

(1) Cậu Ông Trời

Nhớ quê mình thuở xưa,

Dân nghèo lăn, nghèo lóc

Việc đồng áng cày bừa

Thật lam lũ cực nhọc.

Năm nào trời ít mưa,

Mất mùa, không đủ thóc,

Thì người dân quê mùa,

Lại cậy nhờ “Ông Cóc”…

Con Cóc mà nghiến răng,

Trời mưa liền ngay chóc!

“Con Cóc là Cậu ông Trời,

Nghiến răng kèn kẹt, thì Trời đổ mưa (ca dao)

 

(2) Cóc Bôi Vôi

Image result for con cóc

Làng quê, có ông già,

Đêm khó ngủ, trằn trọc,

Lại nghe ở xó nhà,

Tiếng nghiến răng của Cóc.

Bực mình, lôi nó ra,

Quét vôi, đầu trắng bóc,

Đem đi vất, thật xa,

Tối ngủ, hết bực dọc.

 

Ai ngờ, cóc nhớ nhà,

Trở về, ngồi chóc ngóc,

Đêm đêm lại nghiến răng,

Ngày dương mắt sòng sọc!

“Xó nhà dù bẩn, dù hôi

Nhớ nhà con Cóc bôi vôi lại về”. (ca dao)

 

Trần Quốc Bảo, Richmond, Virginia.

Địa chỉ điện thư của Tác Giả: quocbao_30@yahoo.com

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*