Tại sao CSVN rơi vào thế bí?

Đại-Dương: Việt Nam đang hân hoan đón nhận làn sóng đầu tư ngoại quốc tràn vào khi Trung Cộng (TC) bị Hoa Kỳ trừng phạt về hành vi “thương mại ăn cướp” khắp thế gian làm tác hại tới nền kinh tế toàn cầu. Bất ngờ Việt Nam bị Tổng thống Donald Trump điểm mặt “Rất nhiều công ty đang chuyển đến Việt Nam, nhưng, Việt Nam lợi dụng chúng tôi thậm chí còn tệ hơn cả TC”.

Lẽ ra, Hà Nội phải đánh hơi được chính sách trừng phạt hành vi “thương mại ăn cướp” của TC lúc Hoa Kỳ tuyên bố rút khỏi Thoả ước Đối tác Kinh tế Xuyên Thái Bình Dương (TPP).

Chính phủ Donald Trump biết rõ mọi hoạt động chuẩn bị lợi dụng TPP của Bắc Kinh. Tập Cận Bình muốn mở rộng mạng lưới thụ hưởng “ưu đãi thuế quan” của Hoa Kỳ tại hầu hết các quốc gia TPP. Như thế, hàng hoá của TC không xuất cảng từ Hoa Lục vẫn được hưởng “ưu đãi thuế quan” tại Mỹ. Hơn nữa, mọi chia sẻ kỹ thuật của Hoa Kỳ cho các nước TPP đều tự động lọt vào tay Bắc Kinh.

Thế mà, khối kinh tế quốc doanh lẫn tư nhân Việt Nam vẫn đẩy mạnh hoạt động tái xuất hàng hoá từ Hoa Lục nhằm giúp cho nền kinh tế TC ít thiệt thòi do bị Hoa Kỳ trừng phạt. Chẳng có công ty Việt Nam nào dám tái xuất hàng hoá TC nếu chưa được sự đồng ý của Trung ương Đảng!

Do bản tính hám lợi nên viên chức Nhà nước, doanh nhân Việt Nam cứ cắm đầu làm tay sai cho TC tất phải gánh chịu búa rìu dư luận và sự trừng phạt của Hoa Kỳ.

Muốn tái lập nền kinh tế toàn-cầu-hoá bình đẳng, công bằng, hỗ tương được quy định khi thành lập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) cần phải loại trừ mọi hành vi phá hoại bất chấp đồng minh, đối tác hoặc đối thủ.

Nền kinh tế toàn-cầu-hoá sẽ trở thành “chợ chồm hổm” như ở các xứ chậm tiến nếu chẳng ai tuân thủ các quy định trong WTO, hoặc hành xử theo ý riêng mà chưa được Cộng đồng quốc tế chấp nhận.

Do đó, Tổng thống Donald Trump phải đeo “kính chiếu yêu” để phát hiện các hoạt động, hành vi bị “giấu dưới tấm thảm”, khiến cho hàng hoá nhập cảng của Việt Nam tăng vọt, làm cho Hoa Kỳ bị thâm hụt mậu dịch 40 tỉ USD trong năm 2018 và 21.6 tỉ USD của bán niên 2019.

Nhà bỉnh bút David Hutt của The Diplomat và The Asia Times cho rằng “Việt Nam không lợi dụng Mỹ tệ hơn TC”. Có lẽ, chữ “tệ hơn” mang ý nghĩa “ai làm bậy tôi làm theo”. Dù với các quốc gia đồng minh như Liên Âu, Nhật Bản, Gia Nã Đại, Ấn Độ, Úc Đại Lợi, Đại Hàn … mà cố tình trục lợi vẫn phải chịu hậu quả. Thế mới công bình, minh bạch trong khi tuân thủ luật pháp quốc tế.

Việt Nam phải mua nhiều hàng hoá của Hoa Kỳ, mở rộng cửa hơn để làm giảm thâm hụt mậu dịch mà còn cần thay đổi hệ thống luật pháp cho tương hợp với nền kinh tế toàn-cầu-hoá văn minh, thân thiện.

TC muốn nô-lệ-hoá nền kinh tế Việt Nam để biến dân tộc “môi hở răng lạnh” thành một tập đoàn làm thuê muôn đời. Thoát-Trung trở thành mệnh lệnh khẩn cấp để bảo vệ nền độc lập tự chủ và sự tồn vong của dân tộc.

Muốn thành rồng, thành hổ Việt Nam phải học cách làm ăn và cư xử theo luật pháp quốc tế do nhân loại dày công xây dựng qua nhiều thế kỷ.

Việt Nam mất biển, mất đảo, mất tài nguyên trời cho, co cụm trong lãnh hải mà chưa chắc đã yên thân với Bắc Kinh. Tội này do Đảng Cộng sản đã đặt Việt Nam vào thế bí.

• Thứ nhất, 16 chữ vàng và 4 tốt do các nhà lãnh đạo TC ban cho đã được CSVN coi như khuôn vàng thước ngọc, hoặc như chiếc vòng kim cô đặt lên đầu giới lãnh đạo Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam nên dù biết hoàn toàn phi lý, vô cùng tai hại mà vẫn tôn thờ.

• Thứ hai, Manila yêu cầu Hà Nội cùng tham gia vụ kiện TC ra Toà án Trọng tài Thường trực về Luật Biển (PCA) năm 2014, nhưng, bị từ chối. Phán quyết của PCA liên quan đến việc áp dụng Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển năm 1982 (UNCLOS) có tính chung quyết và cưỡng hành. Phán quyết ngày 12/07/2016 của PCA đem lại thắng lợi tuyệt đối cho Phi Luật Tân về quyền-chủ-quyền và quyền-tài-phán trên Biển Nam Trung Hoa làm cho các yêu sách của Bắc Kinh bị sụp đổ hoàn toàn vì Toà nhận xét “không một thực thể nào trên Biển Nam Trung Hoa hội đủ điều kiện “Đảo” để được quyền có Vùng Đặc quyền Kinh tế và Thềm Lục địa.

Mặc dù năm 1996, Bắc Kinh đã phê chuẩn Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển, nhưng, vẫn đơn phương tuyên bố “PCA không có thẩm quyền, không chấp nhận phán quyết, không thi hành phán quyết” vì biết PCA không có cơ quan cưỡng hành. Thế giới chứng kiến một cường quốc chỉ biết xài luật rừng xanh dù sống trong thời đại văn minh!

Các luật gia quốc tế khuyến khích Việt Nam đệ đơn kiện như Manila với xác xuất thắng rất lớn, nhờ dựa theo án lệnh từ Phán quyết ngày 12/07/2016, nhưng, bị Hà Nội bỏ ngoài tai.

• Thứ ba: Hà Nội nhai lại câu “Biển Đông, Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam từ ngàn xưa” mà chỉ doạ kiện về chủ quyền Hoàng Sa và Trường Sa. Thực tế, Toà án Công lý Quốc tế (ICJ) duy nhất trên thế giới mới có thẩm quyền phán xét về chủ quyền quốc gia mà nếu một bên từ chối tham gia thì không thể thụ lý vụ kiện. Trong hai năm 1933 và 1937, Trung Hoa Dân Quốc đã bác bỏ yêu cầu của Pháp (đại diện cho thuộc địa Việt Nam) nhờ Toà án Công lý Quốc tế phân xử chủ quyền Hoàng Sa và Trường Sa nên Toà không thể thụ lý. CSVN chỉ chém gió để trấn an dân tộc và tránh làm mích lòng Bắc Kinh.

• Thứ tư, trong vụ tranh chấp tại Bãi Tư Chính (tức Bắc Vạn An), Bắc Kinh tuyên bố “Việt Nam phải nghiêm túc tôn trọng chủ quyền, quyền-chủ-quyền và quyền-tài-phán của TC đối với các vùng lãnh hải liên quan và không có bất kỳ hành động nào làm phức tạp tình hình”. Ngược lại, Hà Nội tuyên bố “Việt Nam có chủ quyền, quyền-chủ-quyền và quyền-tài-phán đối với các vùng biển ở Biển Đông được xác định theo đúng các quy định của Công ước của LHQ về Luật Biển 1982 mà Việt Nam và các nước ở Biển Đông đều là thành viên”.

Related image

Tác giả nhiều bài viết liên quan đến Biển Nam Trung Hoa, ông Trương Nhân Tuấn nhận xét trong bài “Bãi Tư Chính: Tranh chấp song phương hay đa phương và VN cần làm gì?”: (a) Nếu tính từ Hòn Hải thuộc cụm Đảo Phú Quý (ngoài khơi Phan Thiết) thì Bãi Tư Chính có một phần nằm ngoài EEZ (200 hải lý cách đường cơ sở) của Việt Nam và vẫn trong Thềm Lục địa Việt Nam (350 hải lý cách đường cơ sở). (b) Lô 6.1 nằm trong vòng 200 hải lý tính từ bờ biển Phan Thiết hoặc Trà Vinh. Như thế, Bắc Kinh không có lý do chính đáng để chống Việt Nam khai thác tại Bãi Tư Chính. (c) Các đảo nhân tạo và Đường 9 Đoạn của TC không phù hợp với UNCLOS nên không được quyền có EEZ và Thềm Lục Địa để tạo vùng chồng lấn. (d) Phán quyết của PCA là Luật Quốc tế buộc các quốc gia trong hoặc ngoài UNCLOS phải tuân thủ nếu muốn được tôn trọng.

Hoa Kỳ đang xem xét Dự luật Trừng phạt các tổ chức, cá nhân liên quan đến hoạt động xây đảo nhân tạo ở Spratly Islands (Nhóm đảo Trường Sa mà TQ gọi là Nam Sa).

Báo South China Morning Post dẫn lời các chuyên gia TC về 4 đảo nhân tạo “Kiến trúc bằng bê tông ở các đảo này bị hư hỏng sau ba năm (do tia tử ngoại) và khí tài bằng kim khí bị rỉ sét (vì nước biển) sau một năm. Riêng năm 2014 Bắc Kinh đã phải chi 300 tỉ đô la, tương đương 3% GDP cho việc bảo trì gây ra từ việc rỉ sét (tàu bè, súng đạn, máy móc … càng về lâu chi phí bảo trì càng tăng).

Các cường quốc biển đang tăng cường lực lượng quân sự vào Biển Nam Trung Hoa và Biển Đông Trung Hoa để sẵn sàng đối đầu với chính sách bành trướng bá quyền TC.

Cơ hội ngàn năm một thuở cho Việt Nam thoát khỏi sự đô hộ của Chủ nghĩa Đại Hán. Không phải tâm trạng nằm chờ sung rụng mà bằng quyết tâm xóa bỏ bóng ma Bắc Phương để trở về với quyền tự chủ chính đáng và niềm tự hào dân tộc.

Cấp tốc xây dựng một thể chế chính trị lấy dân làm gốc và phù hợp với bước tiến của loài người văn minh và nhân bản.

Đại-Dương

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*