Ra mắt sách: Lá Quốc Kỳ và người Lính Cũ của NV Nguyễn Mạnh An Dân

Kim Dinh: Chiều Thứ Bảy, ngày 22 tháng 07 năm 2017,  một nhóm thân hữu gồm các cơ quan Truyền thông báo chí – Hội Ái Hữu Bình Định và cựu Học sinh Cường Để – Nữ Trung học Qui nhơn tổ chức một buổi ra mắt sách cho một đồng môn – đồng hương của mình là nhà văn Nguyễn Mạnh An Dân.

Chương trình bắt đầu lúc 2 giờ 30 phút với nghi thức chào Quốc kỳ – hát quốc ca và một phút mặc niệm. Sau đó đại diện ban tổ chức, Ông Thái Hóa Lộc chào mừng quan khách thân hữu và đặc biệt nói lên mục đích và ý nghĩa buổi ra mắt tuyển tập mang tên Lá Quốc Kỳ và người lính cũ của tác giả Nguyễn Mạnh An Dân:

Kính thưa Quý vị, ban tổ chức buổi giới thiệu cuốn sách Lá Quốc Kỳ và Người lính cũ gồm có cá nhân chúng tôi, báo Người Việt Dallas-Đài VIETV Dallas, Chị Thu Nga Giám Đốc Đài 1600AM và SBTN – Anh Trương Sĩ Lương, Báo Thế Giới Mới, Cô Nguyễn Thái Thủy Hội Ái Hữu Bình Định và anh Trịnh Cường Đại diện cựu Học Sinh Cường Để – Nữ Trung học Qui nhơn…

Trong lời nhắn đầu tiên, anh Nguyễn mạnh Dạn: “Tôi có ý  muốn tổ chức một buổi sinh hoạt ” bỏ túi” ở Dallas, gặp gỡ năm ba mươi anh em thân thiết gì đó để giới thiệu cuốn sách cho vui. Bạn giúp tôi chuyện này được không? Đừng ngại “mất lòng” nếu có gì trở ngại cho bạn.

“Xin nói rõ là chỉ cần văn nghệ cho vui thôi,   không cần chú trọng đến sự qui mô, cũng không cần bó buộc thời gian, bao giờ cũng được. Bạn suy nghĩ và cho biết ý kiến nghe.”

Đơn giản chỉ có vậy nhưng tôi thấy đậm đà tình chiến hữu, đồng môn, đồng hương và do đó tôi là người đứng mũi chịu sào kêu gọi các anh chị em góp tay đặc biệt chị Thu Nga, Anh Trương Sĩ Lương và Cô Nguyễn Thái Thủy, em tôi là hội Trưởng Hội Ái Hữu Bình Định và là cựu học sinh Nữ Trung học Qui nhơn.

Chúng tôi xin thay mặt ban tổ chức cám ơn anh chủ tịch Cộng Đồng Dallas và Hội Đồng Quản Trị Dallas, cám ơn sự yểm trợ nhiệt tình cho mượn hội trường, các anh chị em cơ quan truyền thông báo chí-truyền hình truyền thanh Dallas phổ biến thư mời để hôm nay chúng ta có một buổi gặp gỡ thân tình với người bạn chúng tôi: Nguyễn Mạnh An Dân.

Rồi chốc lát nữa đây chúng ta sẽ nghe lời giới thiệu của anh Trương Sĩ Lương,  vài nét về tác giả qua sinh hoạt văn bút vì anh nguyên là Chủ tịch Văn Bút Trung Nam Hoa Kỳ và đang sinh hoạt trong tổ chức này. Một đồng hương từng là đồng môn Cường Để sẽ nói vài kỷ niệm về anh. Và sau cùng Chị Thu Nga sẽ giới thiệu về tác phẩm Lá Quốc Kỳ và Người Lính Cũ. Cuối cùng trong buổi sinh hoạt hôm nay là tâm tình của tác giả và chúng ta cùng tâm tình với tác giả.

Cũng đã quá dài những gì chúng tôi muốn nói hôm nay. Xin cám ơn và chân thành cám ơn quý vị.

Tiếp theo, cô Nguyễn Thái Thủy Hội Trưởng Hội Ái Hữu Bình Định giới thiệu thành phần quan khách. Chúng tôi ghi nhận có cụ Nguyễn Cúc sáng lập tạp chí Tiếng Sông Hương, Thầy Nguyễn Đăng Liên, Thầy Phan Bá Trác cựu Giáo sư Trường Cường Để Qui Nhơn, Bà Thu Nga, ông Đỗ Văn Hạnh đại diện đài phát thanh 1600-Đài truyền hình SBTN, ông Trương Sĩ Lương Báo Thế Giới Mới, ông Nguyễn văn Lập, báo Trẻ Đẹp Online, anh Trần Thái Báo Kiến Thức, báo Người Việt và Đài truyền hình VIETV Dallas 55.5…

Trong tinh thần khởi đầu, lúc ủy thác đứng ra tổ chức, tác giả mong buổi ra mắt sách là một hình thức văn nghệ không cần qui mô và bó buộc thời gian. Tuy nhiện, sự hiện diện không nhiều những người đã từng chiến đấu và bảo vệ lá quốc kỳ trong hội trường, một vài người cho rằng “chuyện cũ đã quên đi”!

Nhà báo Trương sĩ Lương tâm tình về tác giả trong lãnh vực sinh hoạt văn bút hải ngoại:

Chúng tôi rất hân hạnh để thưa cùng quý vị,  nhà văn NMAD, thế hệ của chúng tôi sinh ra và trưởng thành trong thời buổi ly loạn. Hàng hàng lớp lớp thanh niên phải lên đường theo nghiệp đao binh,  trong đó có anh Nguyễn Mạnh Dạn còn đeo thêm cái nghiệp cầm bút với bút hiệu Nguyễn Mạnh An Dân. Anh đúng là làm trai phải Mạnh Dạn như cha mẹ đã đặt tên. Và quyết chí An Dân cho bằng được với ngòi bút… Nhưng bất hạnh thay, đất nước tan hoang dưới đôi dép râu của CSBV. Nửa đường đứt gánh, anh đành nằm chung cùng phận đời bi đát với hàng vạn thanh niên khác bên trời lận đận, khổ đau, nghiệt ngã từ thân đến tâm trong chốn lao tù.

Thế nhưng, khi không còn cầm súng chiến đấu với quân thù…thì ngòi bút của anh cũng vũ bão nơi nào anh đến, ở hay đi, lang thang hay dừng bước tạm trú, định cư nơi xứ người với nỗi buồn ly hương… anh vẫn chiến đấu không ngừng cho một ngày về với cờ Vàng Tung Bay trên đất Mẹ Việt Nam.

… Về cái nghiệp của người cầm bút mà nhân sinh tự cổ cho rằng “vì bản chất người nghệ sĩ, sống nhiều với cảm tính, nên dễ mềm lòng trước những cạm bẫy của thời thế thế thời. Phải thành thật mà nói là một số nhỏ văn nhân thường bị những thế lực chính trị lung lạc, đưa họ vào mê luy nhất thời mà sức phản đáp về ý thức và thái độ chính trị không thể cưỡng lại. Vâng — Mẹ Việt Nam đã tạo ra biết bao nhiêu cây bút lưu danh muôn thuở, nhưng cũng có lắm kẻ trở thành những đứa “lưu xú vạn niên”.  Đó cũng là lẽ thường của trời đất, hễ có dương thì có âm, có chánh thì có tà…

Thế nhưng, giai đoạn lịch sử nào cũng thế, những cây bút sử dụng “văn dĩ tải đạo”, bằng  áng văn trong sáng, hướng thượng, lý luận có sức thuyết phục nhằm đánh gục chủ thuyết vô thần có di hại tới sự sinh tồn của dân tộc — như loại tà thuyết cộng sản còn hoành hành trên đất nước chúng ta hiện nay – vẫn vững như bàn thạch, rất là cần thiết để kích thích những người cầm bút quốc nội đứng dậy làm lại cuộc cách mạng nhân tâm, xóa bỏ chế độc tài bạo tàn cộng sản VN cho dân tộc hồi sinh.

Nhà văn Nguyễn Mạnh An Dân là người cầm bút trong giai đoạn mà dân tộc đang cần sự đóng góp tích cực về mặt tinh thần: dựng lại người, xây lại xã hội đã và đang tha hóa trầm trọng vì đại họa cộng sản gây ra.  Do đó, anh không thể cầm bút  để viết lên những áng văn chương chất ngất yêu đương bi lụy, khóc than cho thân phận bọt bèo, mà phải viết bằng những lý luận nhân bản đầy thuyết phục, vạch rõ âm mưu thâm hiểm, bẻ gãy các chiến dịch văn hóa vận, bẫy sập tinh vi của cục tuyên vận csvn.

Chính những người cầm bút như anh, như bạn,  phải có bổn phận đóng góp, lên tiếng, vạch rõ bước đi của những kẻ giấu mặt, chứ không thể đổ lỗi cho độc giả, khán thính giả thờ ơ trước các trận chiến tuyên truyền, đầu độc tuổi trẻ của CSVN ngày một mạnh mẽ hơn.

Chính ngòi bút của các anh mới có khả năng hướng dẫn dư luận quần chúng “tránh xa những viên thuốc độc bọc đường”. Chính các anh là những chiến sĩ lâm trận mà cổ nhân thường nói: “Một cây bút có thể đánh gục cả một sư đoàn địch.”.

Bốn mươi hai (42) năm rồi, dân tộc chúng ta vẫn chưa thoát khỏi chế độ độc tài toàn trị csvn. Mặc dù chủ thuyết CS đã rụi tàn. Những con người cộng sản xấu xa đã thật sự lòi mặt nạ phi dân tộc mà ai cũng biết…Giờ báo tử của họ đã điểm!  Chúng tôi tin rằng chế độ bạo tàn độc ác ấy sẽ phải sụp đổ để được thay thế bằng một chế độ dân chủ tự do thật sự cho dân tộc Việt Nam.

Khi đất nước không còn bóng dáng cộng sản; khi hận thù được hóa giải… chính bạn sẽ dùng ngòi bút,  tô đậm bức tranh tuyệt vời của quê hương đất nước từ nam chí bắc. Ở đó bạn có thể dừng lại trước một cánh đồng lúa chín để nghe những điệu hò của người nông dân cất cao trong nắng sớm. Ở đó bạn có thể bắt gặp ánh mắt trìu mến và nụ cười thật hồn nhiên của những thiếu nữ đang cấy lúa non xuống thửa ruộng ngập nước… Và, chắc chắn ở đó các bạn trẻ (không phải chúng tôi), có quyền lãng mạn bằng những đoạn văn tả chân các thiếu nữ có mái tóc thơm mùi lúa mạ xanh non của Mẹ Việt Nam yêu dấu.

Xin trân trọng giới thiệu nhà văn NMAD với tuyển tập “Lá cờ Vàng và người Lính cũ.”

Trương Sĩ Lương

Cùng chia sẻ tình đồng hương Bình Định, ông Đào Lào Hội Phó Nội Vụ Hội Ái Hữu Bình Định, cựu học sinh trường Cường Để lại là người cùng làng với tác giả Nguyễn Mạnh An Dân. Qua sự liên hệ này, ông đã nhấn mạnh đến những cá tính đặc biệt, năng khiếu về lãnh vực văn chương từ ngày cặp sách đến trường, vào lính và sinh hoạt trong tập thể cựu học sinh Cường Để và Nữ Trung học Qui nhơn. Nguyễn mạnh An Dân với trách nhiệm Trưởng ban biên tập đặc san suốt hành trình gần hai thập niên.

Tiếp theo bà Thu Nga giới thiệu về tác phẩm:

đã xả thân suốt gần một phần tư thế kỷ để ngăn chận sự xâm lăng của giặc Cộng từ phương bắc, chúng tôi rất vinh dự được giới thiệu đến quý vị.

Câu chuyện đầu tiên cũng là tựa đề của cuốn sách, tác giả đã dẫn nhập với lời thơ xé lòng của nhà thơ Nguyễn Tư:

Mắt rưng rưng lệ cờ vàng

Tiếng hô xé nát ruột gan thân này

Hạ Kỳ súng bắt đều tay

Xin chào đất nước, lần này

nữa thôi!

Lá cờ mang giòng sinh mệnh của dân tộc Việt Nam, là niềm hãnh diện, là niềm đau nhức nhối trong tâm tư của mỗi người Việt Nam, trong đó có Nguyễn Mạnh An Dân. Tác giả  đã tả lại cảm xúc của mình, người lính cũ miền Nam về Lá Quốc Kỳ –  khi ông đang lật từng trang lịch của một công ty vận chuyển quốc tế UPS. Từng trang lịch với những danh lam thắng cảnh nhưng không có cảnh nào làm tác giả vui. Ông viết “một chút gì đó nhói nhói trong tim, một chút gì đó cay cay trên mắt. Tôi như một người đi lạc, một kẻ đứng ngoài. Chỗ của tôi không phải ở đây và những liên tưởng, những so sánh luôn làm quặn lòng đứa con lưu lạc khi nhớ về vùng đất khổ, dân nghèo nơi quê hương yêu dấu cũ…” Tay ông vẫn tiếp tục lật từng trang lịch, tới một trang thì bỗng mặt ông tái đi, và tim ông đập mạnh. Ông viết “trước mặt tôi là cảnh một công trường nhỏ giữa một khúc phố nguy nga, đầy đặc lâu đài của thành phố Chicago, Illinois, ở đó có dựng ba trụ cờ lớn và cái chính giữa, cao nhất, phất phới lá cờ vàng soc đỏ thân yêu”. Khi thấy thái độ của ông, những người bạn cùng sở đã ngạc nhiên tột độ hỏi chuyện gì xảy ra. “Tôi vẫn nhìn sững vào lá cờ và nghe giọng mình run run, thều thào như được phát ra từ trong mơ: Lá cờ của tôi! Lá cờ của đất nước tôi!”. Sự xúc động của ông cũng nỗi xúc động của người đọc.

Dĩ nhiên nỗi xúc động của tác giả, của chúng ta không dễ gì làm cho người ngoại quốc hiểu, nhiều người đã lên tiếng hỏi tại sao chúng ta không quên quá khứ để xây dựng lại một tương lai. Tác giả giọng lạc đi “các anh có biết cái gì đây không? Máu, máu đào của triệu triệu quân dân tôi đã đổ ra trong suốt cuộc chiến hơn hai mươi năm vì tự do dân chủ cho đất nước tôi vì cái mà có thời các anh đã gọi là “tiền đồn của thế giới tự do…”

Câu chuyện lá quốc kỳ thiêng liêng đã được các tù binh trại tù Cộng Sản ở Tân HIệp, Suối Máu chào kính lúc 11:40 đêm 24 tháng 10 hai, 1979 với lời hô dõng dạc “xin trân trọng kính mời toàn thể cựu sĩ quan đứng dậy nghiêm chỉnh làm lễ chào quốc kỳ”. Rồi tiếng kèn armonica cùng với những người tù khốn khổ nhưng ý chí quật cường và lòng yêu tổ quốc cao độ, cùng cất cao lời ca “Này công dân ơi! đứng lên đáp lời song núi,…”

Chương tạp ghi thơ nhạc trong tù rất thú vị với những bài thơ của nhiều tác giả khác nhau, Nguyễn Mạnh An Dân đã đưa ra cho mỗi một khoảnh khắc, một gia đoạn rất hay như lúc hạ cờ, hay cho những oan khiên đã xảy ra trên đường vượt biển, vượt biên tìm tự do, hay cho những người chết âm thầm trong ngục tối. Ông không bao giờ quên những người bạn tù vừa nằm xuống, mà hồn bang khuâng nhớ mẹ, nhớ về “một nửa của mình” như một lời tạ tội và tri ân

“Hai người tù khiêng một người

Tấm ny lông rách hở đôi chân gầy

Vệ binh cầm sung quay quay

Quát: Đào cái lỗ, lấp ngay, rồi về”

Tác giả cũng viết về những người lính cũ, những người bạn thân của mình, có người  còn sống như Trần Hoài Thư, người lính miệt mài với những trận chiến khốc liệt và với tình yêu quê hương ngút ngàn, tình đồng đội gắn bó qua những bài văn,  qua những bài thơ.

Hay ông viết về những người bạn nay đã trở thành thiên cổ như cố đại uý Phạm Đức Thắng. Ông viết về sự ra đi của bạn tuy chiến đấu oai hung nhưng “ra đi trong tức tuởi, âm thầm. Không có chút lễ nghi, không có chút ân cần nào dành cho người lính nằm xuống vào tối ngày 28 tháng 4 năm 1975, khi mà cả đơn vị và đồng đội của anh đang ngập trong biển lửa, đang cố giữ vững tay súng và cũng đang theo nhau nằm xuống để trả cái giá danh dự cho tổ quốc của những người lính đúng nghĩa”.

Còn nhiều nhiều câu chuyện nữa về cuộc chiến tranh bi hung tráng của người lính cũ miền Nam. Câu chuyện nào cũng đầy ắp tình quê hương dân tộc, tình huynh đệ chi binh. Những tháng ngày hành quân gian khổ, thấy bạn mình hàng hàng lớp lớp ngã xuống để bảo vệ non song.

Đọc một đoạn rất cảm động sau khi cuộc chiến đầy máu lửa kết thúc, có một người lính đang mệt mỏi gục đầu vế phía trước, tưởng như ông đang ngồi nghĩ, nhưng không, đó là  người Thiếu úy trung đội trưởng xung kích, người đã hướng dẫn toán quân đầu xung phong tiến chiếm mục tiêu và đã hy sinh vào phút chót trước loạt đạn định mệnh khi quân địch hoảng loạn tháo chạy bắn ngược lại. Bạn bè anh đã đỡ anh dậy để ghi lại hình ảnh cuối cùng bên nhau như một cách ngậm ngùi chia sẻ niềm vui, nỗi buồn.

Chiến đoàn trưởng nói nhỏ khi mọi người vừa trở lại lều chỉ huy của đại đội

-Còn rượu không cho anh một ca

Tiểu đoàn trưởng thân mật, bộc trực hơn, nói lớn:

-Tao cũng muốn một ca.

Bữa rượu chiều Giáng Sinh, vậy đó. Rất buồn!

Những câu chuyện “rất buồn” nhưng mang đầy tính nhân bản, đạo đức của những người lính miền Nam lúc nào cũng tâm niệm “tổ quốc, danh dự, trách nhiệm” làm kim chỉ nam, mà tác giả đã ghi lại từ trang đầu “dù nơi xứ người lụa là phủ thân, nào hơn quê ta muôn đời hoa gấm, nam nhi bảy thước tay súng với tay cờ, lời nguyền xưa vang trong tim ta rực lửa”.

Và tác giả đã tâm sự: “Tập sách nhỏ này, không chuyên chở điều gì mới mẻ, không trao gởi điều gì to tát, nó chỉ đơn giản như một cách gom lại những đoạn rời về nỗi đau chung, để cùng buồn, vui cùng kiêu hãnh và ngậm ngùi”.

Hãy chia sẻ những tâm sự này với tác giả, với nguời lính cũ Nguyễn Mạnh An Dân và lá quốc Kỳ của tổ quốc, của dân tộc Việt Nam.

Xin trân trọng giới thiệu và cảm ơn đã lắng nghe.

Thu Nga

Sau phần tâm tình của tác giả Nguyễn Mạnh An Dân về cuộc đời, người lính và lá quốc kỳ mà anh là nhân vật chính trong suốt cuộc chiến đã qua. Nhiều người đã cùng chia sẻ với tác giả, đặc biệt là niên trưởng Nguyễn Cúc, năm nay đã 90 tuổi nhưng lúc nào ông cũng có mặt trong những buổi sinh hoạt văn học như thế này. Nhân dịp này, ông đã sao lục và tìm kiếm liên quan về lịch sử lá quốc kỳ, những sự kiện lịch sử trao tặng cho tác giả và ban tổ chức. Tác giả Nguyễn Mạnh An Dân vô cùng xúc động và hứa sẽ có một bài viết về ý nghĩa món quà đặc biệt này.

Buổi ra mắt không có chương trình trình văn nghệ phụ diễn nên không kéo dài. Chương trình kết thúc lúc 4 giờ chiều sau khi mọi người cùng dùng thức ăn nhẹ, trái cây và chụp tấm hình lưu niệm.

Kim Dinh

 

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*