Phạm Ngũ Yên: Chia tay với người lính không vũ khí

1.

Tháng 9 nghe cơn bão đi qua. Nhưng tháng 9 còn có nỗi buồn khác. Khi tôi trở về đường Bellaire, ngang qua Hồng Kông 4, có tiếng gió vịn ngoài cửa kính xe. Cùng lúc tiếng chim non ngỡ ngàng kể về một người lính vừa thực sự nằm xuống.

Tinh cầu nào anh đến chiều nay và ngọn gió nào nâng anh lên chạm đến một vĩnh hằng? Hôm nay anh đã rời bỏ chúng tôi để chạm tay vào ranh giới/ những điều giữa có và không, giữa còn và mất… Những năm tháng anh sống thản nhiên như một chiếc bóng giữa đời thường nhưng đẹp lạ kỳ và lấp lánh lạ kỳ. Cái thời mà anh chưa biết hoang tàn tình yêu. Chưa nhạt màu tóc trẻ.

Hạnh phúc không là những cơn mưa mau, nhưng sao anh giống như một trượng phu băng qua bóng đêm và gắng sức ngược dòng. Những dòng văn của anh, dủ trong hình thái nào, trong cách viết nào cũng ngào ngạt những điều ngỡ rất cũ xưa, nhưng tươi mới trong lòng người đọc. Anh đã nói thay cho chúng tôi những điều phải nói.

2.

Đọc anh, cùng lúc khám phá ra anh sự bí mật đàng sau một buồng tim khát khao điều thiện mỹ. Mỗi con chữ là một lấp lánh cõi lòng lạc quan dù đôi lúc nỗi đau ùa về thơm lừng. Anh chớ không là ai khác, đã đem những người lính bại trận vào mọi trang văn. Đàng sau những trang văn là một đầm đìa Tổ quốc mang tên Việt Nam. Nơi từng chứng kiến bất hạnh và lạc thú như định mệnh quẩn quanh bên suối đời nhân quả.

(Nơi mà những chàng trai cô gái nắm tay vào đời. Họ lớn lên như cây và hồn xanh như lá. Những bàn chân chưa biết mỏi đường dài. Những tháng năm chập chờn như bóng.)

Giá như chúng ta không nói với nhau lời từ biệt thì hay biết bao! Những trang đêm trang ngày của một người lính sẽ như một mùi thơm…

Có những nỗi đau không thể nói bằng lời.

Và chúng ta, không cần phải khóc…

3.

Ai đó nói rằng: “Mặt trời chẳng bao giờ hiểu được nó tuyệt vời như thế nào, cho tới khi nó ngã xuống bức tường của một tòa nhà”.

Anh cũng vậy. Chắc anh không biết anh tuyệt vời thế nào trước những điều anh để lại cho đời. Những bước đi chân cứng đá mềm và một trái tim nhân hậu.

Anh đi qua chúng tôi nhẹ nhàng, không vồn vã. Cũng không hối tiếc những gì chưa kịp đủ. Những gì anh đã làm thì đã làm rồi. Những vinh quang và những vòng nguyệt quế anh đâu có cần…  Anh chỉ cần mọi người nhớ đến anh…  Phải không?

Hôm nay Houston đang ngày chớm thu.

Có điều gì đó cuối đường chia tay khi gió heo may về đơn lẻ.

Có điều gì đó sáng nay làm cho những trái tim chợt lạnh…  chợt nhớ…

Vòng bánh xe lăn không muốn níu chân ai lần lữa. Những chiếc lá không còn thiết tha xanh. Chúng lặng im vì cũng cảm nhận được tiếng thở dài thành tiếng nấc trong khi nỗi đau thì không hình hài.

NGUYỄN MẠNH AN DÂN, người lính già của mặt trận Nam Hoa Kỳ- một trong những cổ thụ trăm năm đã từ bỏ chúng ta đi ngày hôm qua rồi.

Đừng khóc! Tôi nhủ lòng. “Đã quen với nhiều mất mát lắm mà… Tôi ơi, Đừng khóc!”

 PNY

 

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*