Nhu cầu tái lập trật tự thế giới

Đại-Dương: –Đệ nhất Thế chiến xuất phát từ Châu Âu từ năm 1914 đến 1918 giữa phe Hiệp ước (Anh, Pháp, Nga, Mỹ, Brazil) và phe Liên minh Trung tâm (Đức, Áo-Hung, Bulgaria và Ottoman). Phe Liên minh Trung tâm đại bại nên Cộng đồng quốc tế thành lập Hội Quốc Liên (1920-1946) nhằm duy trì nền hoà bình thế giới. Hội Quốc Liên không duy trì được nền hoà bình thế giới vì hai lý do chính: Hoa Kỳ không gia nhập, và thất bại trong nhiệm vụ giải trừ quân bị.

Đệ nhị Thế chiến (1939-1945) với sự tham chiến của 30 quốc gia, kể cả các cường quốc quân sự cùng hai phe Đồng Minh (Hoa Kỳ, Liên Xô, Anh Quốc, Trung Quốc) và Phe Trục (Đức Quốc Xã, Đế quốc Nhật, Vương quốc Ý). WWII tàn bạo nhất trong lịch sử nhân loại nên Liên Hiệp Quốc hình thành từ năm 1945 tồn tại cho đến hôm nay nhờ: (1) Không phân biệt đối xử dù với phe bại trận nên oán thù tan biến và hợp tác chân tình giúp cho loài người đồng tiến. (2) Kìềm chế việc sử dụng vũ khí giết người hàng loạt. (3) Ngăn chặn được chiến tranh thế giới.

Chiến tranh Lạnh (1947-1991) mang tính chất ý thức hệ giữa Hoa Kỳ (Chủ nghĩa Tư bản) và Liên Xô (Chủ nghĩa Xã hội) với mối đe dọa vũ khí hạt nhân. Dù có những vụ xung đột vũ trang gay cấn, nhưng, chưa bao giờ vũ khí hạt nhân được sử dụng trong giai đoạn này.

Phe Tư bản cải tổ xã hội thường xuyên dựa trên nguyên tắc tự do và bình đẳng nên duy trì được nền tảng xã hội hài hoà và cùng phát triển, tuy ở nhiều mức độ khác nhau. Phe Cộng sản phạm nhiều tội ác chống nhân loại trong khi cố duy trì quyền lãnh đạo độc tôn.

Sau năm 1991, Phe Tư bản trở nên kiêu ngạo về sức lan tỏa của “ý thức hệ dân chủ” nên đã mắc một sai lầm thời đại khi tận tình giúp đỡ Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa (PRC).

Trật tự Thế giới hình thành và triển vọng đưa nhân loại vào thời đại thanh bình, an ninh, phát triển trong môi trường chung sống hoà bình và hợp tác quốc tế. Môi trường “đơn cực” làm cho nhiều quốc gia cảm thấy gò bó trong một khuôn khổ bị áp đặt nên quyết cải tổ mọi quy định đã có tuỳ theo sức mạnh và tiềm năng quốc gia. Đặc biệt, đối với các cường quốc quân sự, kinh tế.

What Are the Benefits and Challenges of Globalization?

Với nền kinh tế tiên tiến và bao trùm nên Tây Phương và Nhật Bản sử dụng đòn bẫy kinh tế để làm thay đổi ý thức hệ độc tài cũng như Chủ nghĩa Cộng sản. Từ đó, chiến trường súng đạn nhường chỗ cho sức mạnh kinh tế. Thế giới Tự do lấn át hoặc làm ngơ làn sóng chính trị độc tài do niềm tin kinh tế sẽ làm thay đổi mọi ý thức hệ đối nghịch.

Giới chính trị gia thế giới đã quên một điều căn bản: Chủ nghĩa Cộng sản thoát thai từ Chủ nghĩa Xã hội ở Châu Âu.

Karl Marx (1818-1883), triết gia Đức thuộc gia đình khá giả, nhận bằng Tiến sĩ Triết học năm 23 tuổi chuyên nghiên cứu triết học. Marx gặp mặt Friedrich Engels (1820-1895) ở Paris năm 1842 và trở thành cặp đôi trên đường xây dựng Chủ nghĩa Cộng sản. Năm 1845, Marx bị Pháp trục xuất nên đến Bỉ cũng bị trục xuất. Marx cùng Engels trở về thành phố nhỏ ở Đức năm 1848 và làm Tổng biên tập cho một tờ báo rồi bị đóng cửa năm 1949 nên hai nhà “xách động quần chúng” này phải sang Anh Quốc cho đến lúc Marx qua đời.

Học thuyết của cặp đôi này đã tạo ra một cuộc đối đầu trực diện giữa Chủ nghĩa Tư bản và Chủ nghĩa Cộng sản dai dẳng và chưa thấy hồi kết. Bên cạnh đó còn có Chủ nghĩa Xã hội nay nghiêng bên này mai ngã bên kia khiến cho trận đấu giữa Cộng sản và Tư bản chưa có cơ hội dứt điểm.

Tổng thống Richard Nixon (1969-1974) áp dụng Chiến lược “hai đánh một không chột cũng què” nhằm kéo Trung Cộng khỏi vòng tay Liên Xô, tạo điều kiện cho TT Ronald Reagan (1981-1989) đưa đám Quốc tế Cộng sản (1919-1991).

Triệt hạ một khối Cộng sản khắp thế giới được trang bị ý thức hệ cuồng tín và vũ khí hiện đại nhất nhì thế giới khiến cho Tây Phương trở nên kiêu ngạo và bị sụp bẫy của lãnh tụ Đặng Tiểu Bình (1981-1989).

Hậu Chiến tranh Lạnh, dựa vào chủ trương “phát triển kinh tế kéo theo thay đổi chính trị” của Tây Phương mà Đặng Tiểu Bình tung ra khẩu hiệu “mèo trắng hay mèo đen miễn bắt được chuột”. Con mèo do Đặng huấn luyện chuyên môn bắt được mọi loại chuột trên thế giới bất chấp lớn nhỏ, dù sinh sống ở bất cứ xó xỉnh nào trên thế giới. Con mèo Tàu Cộng ngày càng béo và tinh ranh nên chưa hề vồ hụt lần nào.

Trong chuyến công du Hoa Kỳ, Đặng Tiểu Bình thể hiện ý muốn Trung Cộng phát triển kinh tế và khoa học kỹ thuật đúng theo chủ đích của giới tài phiệt quốc tế. Con mèo của họ Đặng tha hồ rong chơi trong mọi kho tàng ở Tây Phương và đục khoét tận tình cho tới khi phát hiện kho đã cạn. Ước tính, gián điệp Trung Cộng đã tước đoạt tài chánh, chỉ riêng nước Mỹ khoảng 200 đến 600 tỷ USD mỗi năm.

Sau khi nắm trọn quyền lực, Đặng Tiểu Bình tập trung vào những mục tiêu “bốn hiện đại hóa” (kinh tế, nông nghiệp, khoa học và phát triển kỹ thuật và phòng thủ đất nước).

Tạp chí Time đã bình chọn Đặng Tiểu Bình là Nhân vật của năm 1978 và 1985.

Nền kinh tế Trung Cộng ngày càng phình to nhờ các Tập đoàn Quốc tế bơm tiền, chuyên gia, kỹ thuật tiên tiến nhất với tốc độ ồ ạt mà không quan tâm tới sức mạnh kinh tế, quân sự, ngoại giao, văn hoá Khổng Tử đã trấn áp không những tại Hoa Lục mà còn khắp thế giới, kể cả siêu cường Hoa Kỳ.

Cộng đồng Quốc tế vô tư bước vào chiếc bẫy sập của Đặng Tiểu Bình, Giang Trạch Dân, Hồ Cẩm Đào, Tập Cận Bình!

Mao Trạch Đông và Đặng Tiểu Bình đều dự ngôn ĐCSTQ diệt vong

Trong tầm nhìn của Tập Cận Bình “một Trung Cộng (TC) thống nhất và đang trỗi dậy sẽ sánh ngang với hoặc vượt Hoa Kỳ” vì: (1) TC là cường quốc ưu việt ở Châu Á, phạm vi hàng hải đã mở rộng để bao gồm quyền kiểm soát các khu vực tranh chấp ở Biển Đông (ECS) và Biển Nam Trung Hoa vì Tổng thống Barack Obama đã “bí mật”cam kết vào năm 2013 tại California sẽ rút khỏi Tây Thái Bình Dương để đảm nhận vai trò cường quốc Đại Tây Dương. (2) Obama không ngăn cản TC xây 7 đảo nhân tạo ở Spratly Islands (Trường Sa, Tây Sa) năm 2014 mà 3 đảo có đường băng dài 3,000 mét, đồng thời Nga cưỡng đoạt Bán đảo Crimea của Ukraine. (3) Mạng lưới Liên Minh đáng gờm của Hoa Kỳ vốn đã làm nền tảng cho hệ thống quốc tế trong hơn 70 năm đang xục xịch để ủng hộ một khuôn khổ đối thoại, đàm phán và hợp tác do Bắc Kinh xướng xuất. Họ “bán cái” cho Hoa Kỳ đối phó với TC trong khi tiếp tục gắn bó với Bắc Kinh. Đặc biệt, Tể tướng Đức, Angela Merkel coi Tổng thống Donald Trump như kẻ thù vì đã đòi Liên Minh Châu Âu (EU) phải nâng chi phí quốc phòng của mỗi thành viên NATO lên 2% GDP như cam kết năm 2014.

Một số quốc gia NATO vội vã nâng chi phí quốc phòng đã quy định khi Tổng thống Nga, Vladimir Putin tiến hành cuộc xâm lược Ukraine. (4) EU đã hướng dẫn Obama ký Thỏa ước Khí hậu Paris (PCA) và Kế hoạch Hành động Toàn diện Chung (JCPOA) mà không được Quốc hội Hoa Kỳ phê chuẩn nên bị Tổng thống Trump huỷ bỏ vào ngày 8 tháng 5 năm 2018. (5) TC lan tỏa khắp thế giới thông qua cơ sở hạ tầng từ hải cảng, đường sắt và căn cứ đến cáp quang, hệ thống thanh toán điện tử và vệ tinh. Hoa Kỳ mất vai trò hệ thống cung ứng toàn cầu vào tay TC. (5) Tập Cận Bình ngày càng kiểm soát toàn diện hoạt động của Hiệp hội Các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN). (6) Khi Tổng thống Donald Trump mở mặt trận kinh tế chống Tập Cận Bình đã bị EU phản đối kịch liệt.

Hiệp định Đối tác Kinh tế Toàn diện Khu vực (RCEP) do TC dẫn đầu và 10 nước ASEAN, cùng Australia, Nhật Bản, New Zealand và Nam Hàn. Trong một trò chơi táo bạo, Tập cũng đã là thành viên của Hiệp định Toàn diện và Tiến bộ về Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (CPTPP) do Nhật Bản dẫn đầu. Chúng chi phối kinh tế Châu Á-Thái Bình Dương trong khi Hoa Kỳ vẫn đứng ngoài.

Tàu Cộng (TC) đã chiếm một vị trí trung tâm trong hệ thống quốc tế. Đây là cường quốc thương mại lớn nhất thế giới và là nguồn cho vay toàn cầu lớn nhất, tự hào có dân số và quân đội lớn nhất thế giới, đồng thời, nó đã trở thành một trung tâm đổi mới toàn cầu. Nguy cơ ngày càng lộ rõ: (1) Sự đàn áp và thống trị các dân tộc khác ở Châu Á ngày càng gay gắt. (2) Xuất cảng các hệ thống kỹ thuật số giúp cho chủ nghĩa độc tài trở nên hiệu quả hơn có thể dẫn tới một liên minh bền chặt. (3) Bẫy nợ tạo điều kiện thuận lợi cho Bắc Kinh áp dụng kinh nghiệm mà các công ty Hoa Kỳ, Châu Âu và Nhật Bản dẫn đầu sự phát triển cơ sở hạ tầng thế giới thế kỷ XX.

Trật tự Quốc tế sau WWII dựa vào các nền dân chủ tự do, cam kết về nguyên tắc đối với các quyền con người phổ quát, nhà nước pháp quyền, thị trường tự do và sự can thiệp hạn chế của nhà nước vào đời sống chính trị và xã hội của công dân. Các thể chế đa phương và luật pháp quốc tế được thiết kế để nâng cao các giá trị và chuẩn mực này, và công nghệ thường được sử dụng để củng cố chúng.

Hoàng đế Tập Cận Bình! (Trung Điền)

Ngược lại, Tập Cận Bình đã tìm cách thay thế các giá trị đó bằng vị trí ưu việt của nhà nước. Các thể chế, luật pháp và công nghệ dùng để củng cố sự kiểm soát của nhà nước, hạn chế quyền tự do cá nhân và hạn chế thị trường mở, không có sự kiểm tra độc lập nào đối với quyền lực của họ.

Người ta tham gia vào một liên minh quân sự, kinh tế, chính trị không ngoài mục đích “bảo vệ dân tộc, nếp sống, sự thịnh vượng quốc gia”. NATO khắng khít đã thắng Chủ nghĩa Cộng sản, nhưng, sau khi Liên Xô sụp đổ thì NATO xục xịch. Putin xâm lược Ukraine trở thành một đe dọa thực tiễn buộc NATO hợp lực chống Putin mà không cần Tổng thống Joe Biden cầm đầu vì sợ bị bán đứng.

Một cuộc khảo sát với các chuyên gia và doanh nhân Đông Nam Á cho thấy chưa đến 2/100 tin Trung Cộng (TC) là một cường quốc nhân từ và tử tế, dưới 20/100 tin TC sẽ “làm điều đúng đắn”. Ngược lại, hơn 2/3 tin rằng Nhật Bản sẽ “làm điều đúng đắn” bằng cách đóng góp vào hòa bình, an ninh, thịnh vượng và quản trị toàn cầu. Tổng thống Philippines, Rodrigo Duterte từng gọi “TC là người bạn tốt”, đe doạ chấm dứt Hiệp ước Phòng thủ Hỗ tương với Hoa Kỳ từ 1951 mà trước khi mãn nhiệm kỳ đã nâng cấp mối quan hệ quân sự với Hoa Kỳ.

Tập Cận Bình không còn che đậy tham vọng như Đặng Tiểu Bình,  mà đã công khai thách đố cộng đồng nhân loại có cách nào ngăn cơn sóng thần TC, đặc biệt đối với một số quốc gia Đông Nam Á.

Đại-Dương, 13/5/2022

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*