Ký Thiệt: Lỗi tại ai?

Cả nước “Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam – Độc Lập Tự Do Hạnh Phúc” (!) đang làm ồn lên như chợ vỡ về chuyện em Hoàng Long Nhật, học sinh lớp sáu (khoảng 12, 13 tuổi) Trường Trung Học “cơ sở” (?) Duy Ninh thuộc Xã Duy Ninh, Huyện Tân Ninh, Tỉnh Quảng Bình, bị tát vào mặt 231 cái ngay trong lớp học, khiến em bị động não và mặt mày sưng tím, xuýt chết, đã phải “nhập viện” cấp cứu.

Ai tát em Nhật? – Hai mươi ba học sinh trong lớp, mỗi em tát 10 cái.

Em Hoàng Long Nhật tại bệnh viện

Tại sao lại là 231 cái tát mà không phải là 230, và ai đã ra lệnh ấy? – Cô giáo Nguyễn Thị Phương Thủy ra lệnh mỗi học sinh phải tát mạnh vào mặt em Nhật 10 cái, cái tát sau chót là của cô giáo Phương Thủy. Cú tát cuối cùng như “phát súng ân huệ” dành cho tử tội?

“Tội” của em Nhật: Bị “nghi” là “nói tục” trong sân trường. Trước sự chỉ trích của dư luận, cô giáo Phương Thủy biện giải rằng đã phải thi hành biện pháp trừng phạt đó vì “áp lực thi đua”, và bà Hiệu trưởng Phạm Thị Lệ Anh còn yêu cầu các phóng viên báo chí tới lấy tin làm phóng sự điều tra đừng làm lớn chuyện này vì Trường Duy Ninh “sắp được công nhận danh hiệu trường chuẩn quốc gia”! Nếu báo chí làm rùm beng chuyện này thì công lao thi đua của cả trường bao lâu nay trở thành công cốc chỉ vì lỗi lầm của một cá nhân. Cô giáo Phương Thủy nói rõ thêm về “áp lực thi đua” đã đưa cô đến quyết định hình phạt tát tai em Nhật là do nhà trường xây dựng chuẩn mức độ II, các tiêu chí thi đua rất ngặt nghèo, trong lúc lớp 6.2 do cô làm chủ nhiệm thường xuyên bị xếp cuối bảng nên phải chịu rất nhiều áp lực.

Cô giáo Nguyễn Thị Phương Thủy

Nhân vụ này, người ta được biết thêm có một “tiêu chuẩn” bị cấm kỵ là gọi Hồ Chí Minh bằng “ông Hồ”. Em nào gọi “ông Hồ” thay vì “bác Hồ” là phạm tội nói tục, chửi thề, thậm chí là phản động! Và cũng nhân vụ này, người ta được biết đây không phải là lần đầu tiên một học sinh bị bạn học cùng lớp tát tập thể vì phạm tội nói tục. Hình phạt này đã có từ hồi nào không biết mà vào tháng 12 năm 2016, 40 học sinh lớp 4 một trường tiểu học ở huyện Thường Tín, Hà-Nội, đã vâng lệnh cô giáo tát một bạn học khoảng 10 tuổi vì bị cáo tội “chửi bậy”.

Dù đã có “án lệ” như vậy, “sự cố” tại Trường Trung học Duy Ninh đã làm nhiều người “bức xúc”, nặng nề lên án là “quái đản”,  là tàn ác, và đòi truy tố cô giáo Phương Thủy, hay sa thải bà Hiệu trưởng Lệ Anh, kêu gọi ông Bộ trưởng Bộ Giáo Dục và Đào Tạo Phùng Xuân Nhạ từ chức.

Thật ra, truy tố cô giáo Phương Thủy, hay sa thải bà Hiệu trưởng Lệ Anh, hay cách chức ông Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ cũng không thay đổi được gì vì không phải lỗi của họ.

Vậy thì lỗi tại ai?

Hiển nhiên, cái “ác” trong xã hội Việt Nam đã trở thành bình thường trong đời sống hàng ngày của mọi người từ mấy chục năm nay. Việt Nam ngày nay, trừ một số nhỏ ngoại lệ, là một đất nước không còn văn hóa. Con người đã bị tha hóa, hay nói đúng hơn, đảng CSVN đã thành công trong một cuộc “cách mạng văn hóa” âm thầm, không ồn ào và đẫm máu như cuộc cách mạng văn hóa của Mao Trạch Đông, nhưng sau 50 năm, đã cải tạo dân Việt Nam thành “con người mới xã hội chủ nghĩa”,  rập khuôn mẫu người cán bộ, đảng viên CSVN, mà cao nhất là học tập gương chủ tịch Hồ Chí Minh.

Image result for hồ chi Minh- Mao Trạch Đông

(Hồ Chí Minh – Mao Trạch Đông)

Những thuần phong mỹ tục trong văn hóa Việt Nam đã bị hủy diệt. Nhân,  nghĩa, lễ, trí, tín – những đức tính từng được coi là giá trị cốt lõi của con người tử tế trong xã hội trước đây không còn nữa.

Kể ra không hết những bài trên các trang mạng xã hội viết về sự gớm ghiếc trong đời sống vô văn hóa của con người trên đất nước Việt Nam ngày nay với những đặc tính giả dối, độc ác, ích kỷ, tham lam, vô cảm… Chỉ xin trích dẫn dưới đây vài lời của Nhà văn phản kháng lưu vong Trần Khải Thanh Thủy nói về về văn hóa trong xã hội Việt Nam ngày nay:

“Giữa thời hội nhập toàn cầu đầu năm 2015, Hà Nội từ một thành phố 4000 năm văn hiến trở thành một thành phố vô văn hóa. Cụ thể, văn hóa giao tiếp là con số không, văn hóa giao thông là con số không, văn hóa xã hội lại càng không, bởi trên môi người dân Hà Nội nào, từ thằng bé 5 tuổi đến các ông già, bà cả 60, 70 cũng tươi roi rói tiếng chửi, câu thề, nói lóng, nói trại. Giao thông hỗn độn chưa từng thấy, tất cả tràn ra đường, tranh cướp nhau từng cen-ti-mét đất, hễ người này sơ ý chạm vào xe người kia là có tiếng  chửi: – “Đ.m. mày, thích  rúc vào đít ông à?”. Còn nếu là phụ nữ thì tiếng chửi nanh nọc hơn: –“Thằng mặt…” Ngay sau đó là một đám chen lấn xô đẩy, người ta sẵn sàng quẳng xe xuống lề đường để xông vào cô gái kia, làm một việc vô cùng vô văn hóa là tụt bằng được quần cô ta để chứng minh những lời cô vừa nói xem mặt của người bị chửi, có giống “mặt dưới” của cô ta không?

Còn Sài Gòn, từ Hòn ngọc Viễn Đông trong thời Việt Nam Cộng Hòa trở thành điểm đen, đất dữ trong thời cộng sản, không những với người dân trong quốc nội còn là nỗi ám ảnh kinh hoàng của Việt Kiều và du khách nước ngoài với  tỷ lệ tội phạm  tăng vọt chưa từng thấy. Những hình ảnh mà 40 năm trước người dân Sài Gòn chưa từng phải chứng kiến thì hiện tại nhan nhản trên đường phố. Nhiều cặp vợ chồng du khách, mặt nhợt nhạt, miệng méo xệch, ngực đeo tấm biển: -“Tôi là người nước ngoài, bị kẻ cắp lấy toàn bộ tài sản, vật dụng, tiền bạc, giấy tờ… Xin chỉ đường cho tôi tới đại sứ quán  của  nước tôi để xin cấp lại visa và ứng tạm ít tiền về nước”. Nhiều cháu bé buổi sáng còn chào ba mẹ đi học, mắt long lanh, miệng mỉm cười mà đêm về đã thành cái xác không hồn vì bị ăn cắp nội tạng từ tim, gan, thận v.v…” (ngưng trích)

Thật khiếp đảm! Ai đã gây nên thảm trạng này cho xã hội Việt Nam ngày nay?

Tại Thủ đô Washington có một “bức tượng nhỏ” được Tổng thống Bush cắt băng khánh thành năm 2007 để tưởng niệm hơn một trăm triệu người vô tội đã bị chủ nghĩa cộng sản sát hại, trong đó có hơn một triệu người Việt Nam.

Con số này phù hợp với ước tính của sáu tác giả người Pháp trong cuốn “Le Livre noir du communisme. Crime, terreur, repression” (Sách đen về chủ nghĩa cộng sản. Tội ác, khủng bố, đàn áp). Cuốn sách này ghi rõ trong số hơn một triệu người này là không kể những người lính chết trong hai cuộc chiến tranh (1945-1954 và 1955-1975). Họ là những thường dân đã bị Hồ Chí Minh và đảng CSVN sát hại qua những cuộc đấu tố của chiến dịch cải cách ruộng đất, và những người thuộc các đảng phái Quốc Gia, hay chỉ đơn giản là không chịu hợp tác với cộng sản.

Hơn một triệu người này đã bị giết bằng nhiều cách, nhưng đã giống nhau ở một điểm: không bao giờ được xét xử trước một tòa án và do đó không có một bản án nào kết tội tử hình họ với tội danh gì. Những người này thường bị giết trong đêm tối bằng một viên đạn vào đầu hay vào tim, bằng một lưỡi  dao đâm thấu phổi, bằng một nhát búa đập lên đầu, bằng cách chặt đầu lìa khỏi cổ, hay bằng cách trói lại thả trôi sông…

Đã có nhiều bài biên khảo, nhiều cuốn sách viết về những tội ác của Hồ Chí Minh và đảng CSVN. Hồ Chí Minh là một con người cực kỳ độc ác, cực kỳ gian xảo, đã được đảng CSVN thần thánh hóa, xây lăng ướp xác, dựng tượng khắp mọi nơi và bắt toàn dân VN thờ cúng, nhưng mặt thật của ông ta ngày nay đã bị phơi ra trước thanh thiên bạch nhật cùng với tội ác của ông ta và đảng CSVN, trong đó có tội đã hủy diệt văn hóa Việt Nam mà sẽ phải mất nhiều thế hệ để gầy dựng lại một nền văn hoá nhân bản mới, sau khi chủ nghĩa cộng sản bị đào thải.

Có người cho rằng vì có những khuyết điểm và sai lầm trong nền giáo dục xã hội chủ nghĩa nên trong trường học đã xảy ra những chuyện quái đản như tại  Trường Trung học Duy Ninh ở Quảng Bình. Dĩ nhiên trong nền giáo dục xã hội chủ nghĩa có nhiều sai lầm và khuyết điểm nhưng đó là đường lối giáo dục dưới chế độ xã hội chủ nghĩa, với mục đích nhồi sọ “hồng hơn chuyên”, không thể là một nền giáo dục khai phóng nhằm đạo tạo nên những con người tự do. Trong một chế độ cộng sản, nhà trường là nơi “trồng người”, nơi sản xuất ra những con người vô văn hóa trong một xã hội man rợ vô văn hóa, như tại miền Bắc VN trước năm 1975 và mở rộng trên cả nước sau ngày “giải phóng” miền Nam.

Image result for DÆ°Æ¡ng Thu HÆ°Æ¡ng

Đó là lý do đã khiến Nhà văn Dương Thu Hương “khóc như cha chết” khi nhìn thấy sự khác biệt trong xã hội miền Nam trước ngày “được giải phóng”.

Sau đó, bà đã giải thích: “Ngày 30 tháng Tư năm 1975 đã là một ngả rẽ trong đời tôi. Khi đội quân chiến thắng vào Sài-Gòn, trong khi tất cả mọi người trong đội quân chúng tôi đều hớn hở cười thì tôi ngồi bên lề đường khóc. Vì tôi thấy tuổi xuân của tôi đã hy sinh một cách uổng phí.

Tôi không choáng ngợp vì nhà cao cửa rộng của miền Nam, mà vì tác phẩm của tất cả các nhà văn miền Nam đều được xuất bản trong một chế độ tự do; tất cả các tác giả mà tôi chưa bao giờ biết đều có tác phẩm bầy trong các hiệu sách, ngay trên vỉa hè; và đầy rẫy các phương tiện truyền thông như TV, radio, cassette. Những phương tiện đó đối với người miền Bắc là những giấc mơ.

Ở miền Bắc, tất cả mọi báo đài, sách vở đều do nhà nước quản lý. Dân chúng chỉ được nghe đài Hà Nội mà thôi; và chỉ có những cán bộ được tin tưởng lắm mới được nghe đài Sơn Mao, tức là đài phát thanh Tàu. Còn toàn bộ dân chúng chỉ được nghe loa phóng thanh tập thể; có nghĩa là chỉ được nghe một tiếng nói.

Vào Nam tôi mới hiểu rằng, chế độ ngoài Bắc là chế độ man rợ vì nó chọc mù mắt con người, bịt lỗ tai con người. Trong khi đó ở miền Nam người ta có thể nghe bất cứ thứ đài nào, Pháp, Anh, Mỹ…nếu người ta muốn. Ðó mới là chế độ của nền văn minh. Và thật chua chát khi nền văn minh đã thua chế độ man rợ.” (ngưng trích)

Thật là không còn gì chua chát và nghịch l‎ý hơn khi một nền văn minh lại bị một chế độ man rợ xâm chiếm để biến tất cả thành mọi rợ! Gần đây có những dấu hiệu cho thấy dường như người dân ở hai miền Nam Bắc đều nhận ra đã bị biến thành man rợ “nhờ ơn Bác, Đảng” và “Bác, Đảng” là một lũ man rợ, tham tàn, độc ác, dã man, xảo trá…

Hàng chục ngàn người đã đồng loạt xuống đường biểu tình ở nhiều nơi, kể cả Hà-Nội và Sài-Gòn, vạch tội chế độ man rợ. Hàng loạt đảng viên kỳ cựu ở nhiều ngành đã “tự diễn biến” chống lại đảng, ra khỏi đảng, và công khai kể tội đảng với nước với dân.

Không còn che đậy, giấu diếm được nữa, trong cuộc tiếp xúc với cử tri hai quận Ba Đình và Tây Hồ ở Hà-nội để tạo dịp lên tiếng, Nguyễn Phú Trọng, vừa là tổng bí thư đảng vừa là chủ tịch nước, tức quốc trưởng CHXHCN Việt Nam đã báo động và răn đe như sau: “Nhân đây báo cáo các bác vì sao xử lý kỷ luật ông Chu Hảo. Đây có phải tham nhũng đâu. Tự diễn biến, tự chuyển hóa trong mỗi con người biến mình thành người khác lúc nào không biết, nó lái con đường của chúng ta đi vô cùng phức tạp…Suy thoái về mặt chính trị còn nguy hiểm hơn cả kinh tế. Đây là vấn đề vô cùng hệ trọng, là vấn đề chiến lược liên quan đến tự diễn biến, tự chuyển hóa trong nội bộ”.

Một câu nói vô nghĩa và vô ích của kẻ đứng đầu một nước man rợ! Cả nước đã biết Giáo sư Chu Hảo, nguyên thứ trưởng Bộ Khoa học Công nghệ, đồng thời là giám đốc, tổng biên tập Nhà xuất bản Tri thức thuộc Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam, đã công bố ra khỏi đảng CSVN từ ngày 26.10.2018, 20 ngày trước khi Ủy ban Kiểm tra Trung ương đảng quyết định … khai trừ ông ta về tội “suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”.

Image result for gs chu hảoTrong tuyên bố ra khỏi đảng, Gs. Chu Hảo đã bác bỏ sự buộc tội này: “Đây là nột bản cáo trạng vô căn cứ và thâm độc nhằm không những đe dọa riêng tôi mà cả những người đồng chí hướng. Tôi cực lực phản đối và không chấp nhận bản kết luận này.”

Cùng với sự bỏ đảng của Gs Chu Hảo, nhiều người khác cũng công khai tuyên bố ra khỏi đảng CSVN, trong đó có Tiến sĩ Mạc Văn Trang, Nhà văn Nguyên Ngọc, Nghệ sĩ Kim Chi, Nhà thơ Võ Văn Tạo…

Hầu hết đều kết tội đảng CSVN đã biến chất, tha hóa, tự diễn biến… như lời Nhà văn Nguyên Ngọc: “Từ nhiều năm qua, tôi nhận thấy Đảng ngày càng xa rời lý tưởng ban đầu của mình, “tự diễn biến” thành một tổ chức chuyên quyền, phản dân hại nước. Tôi không thể còn đứng trong một tổ chức như vậy.”

Ông Tổng Bí Thư đảng kiêm chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng cũng kết tội những người bỏ đảng là đã “tự diễn biến, tự chuyển hóa trong mỗi con người biến mình thành người khác lúc nào không biết…”

Không ai thú nhận chủ nghĩa cộng sản là một tai ương của nhân loại, là mình đã lầm đường lạc lối từ khi bước chân vào đảng cộng sản, đã đóng góp ít nhiều vào việc tạo thành cái xã hội man rợ ngày nay, và phải chia xẻ trách nhiệm về việc em Hoàng Long Nhật bị “ăn” 231 cái tát tai dã man đang gây tranh cãi ồn ào và xấu hổ cho cả nước, trong đó ông tổng bí thư đảng CSVN kiêm chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng phải là người cảm thấy rát mặt hơn cả, nếu da mặt không quá dày.

 Ký‎ Thiệt, 8/12/2018

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*