Ký Thiệt: Lịch sử sang trang?

Cuộc chiến tranh thương mại giữa Mỹ và Trung Cộng mỗi ngày một leo thang, đi đôi với sự đương đầu nguy hiểm ở Biển Đông cho thấy “giấc mơ Trung quốc” làm bá chủ thế giới của Tập Cận Bình chỉ là một tham vọng ngông cuồng và sẽ tan vỡ vì kinh tế sụp đổ hay bị đánh bại trong một cuộc chiến tranh quân sự với Hoa Kỳ tại Biển Đông. Và, một lần nữa lịch sử thế giới sẽ sang trang, trật tự thế giới sẽ thay đổi.

Trật tự thế giới hiện nay được hình thành trước đây 30 năm với sự sụp đổ của khối Cộng sản Đông Âu và Đế quốc đỏ Liên-Sô, chấm dứt cuộc Chiến Tranh Lạnh. Cuộc chiến tranh gọi là “lạnh” này khởi đầu sau sự kết thúc của cuộc Thế Chiến II với sự bành trướng của chủ nghĩa cộng sản do Liên-Sô chủ động chống lại “Thế giới Tự Do” do Hoa Kỳ lãnh đạo.
Khi Ronald Reagan trở thành tổng thống Mỹ vào năm 1981, ông đã phát động một cuộc chiến vừa lạnh vừa nóng trường kỳ đánh vào Liên Sô bằng một chiến lược cùng một lúc nhắm vào hai mục tiêu: bóp nghẹt nền kinh tế èo uột của Liên Sô, đồng thời mở một cuộc chạy đua võ trang ồ ạt với SDI (Strategic Defense Iniative), gọi môn na là “Star War” (Chiến tranh Tinh tú) đã đưa Liên Sô tới chỗ hụt hơi, kiệt sức, cuối cùng sụp đổ cùng với khối cộng sản chư hầu Đông Âu.
 
Liên Sô không còn, Chiến tranh Lạnh chấm dứt, nhưng trái với hy vọng và dự đoán của nhiều người, tàn dư cộng sản không tan biến, và Trung Cộng đã lột xác trở thành một cường quốc kinh tế chỉ sau Hoa Kỳ, đồng thời tối tân hóa bộ máy chiến tranh, ngang nhiên xâm lấn biển đảo trong vùng Biển Đông, bất chấp luật pháp quốc tế.
 
Trung Cộng đã thế chỗ Liên-Sô, trở thành kẻ thù số một của Hoa Kỳ và Tập Cận Bình đã tự tin rằng sẽ qua mặt Mỹ vào năm 2025. Có lẽ mọi sự sẽ diễn tiến đúng như vậy, nếu, một tiếng “nếu” nghe nhẹ nhàng vô hại, nhưng đã làm đảo lộn tất cả, “nếu” năm 2016 Donald Trump không trở thành tổng thống Mỹ.
Tổng thống Trump cũng như Tổng thống Reagan trước đây, không phải là một chính trị gia chuyên nghiệp, yêu tự do và yêu nước Mỹ, triệt để chống cộng, và cũng áp dụng cùng một chiến lược, vừa kinh tế vừa quân sự. Ông Reagan có “Star War” thì ông Trump có “Space Force”.
 
Mới đây, Trung tâm Nghiên cứu về Hoa Kỳ thuộc Trường Đại học Sydney đã phổ biến kết quả một khảo sát cho thấy thời đại mà Hoa Kỳ làm bá chủ Thái Bình Dương đã qua rồi, với Trung Cộng ngày nay có tiềm năng tung ra một cuộc tấn công quân sự có thể nghiền nát lực lượng Mỹ tại vùng biển này trong vài tiếng đồng hồ.
 
TT Trump đã lên tiếng bác bỏ cảnh cáo trên đây và nói rằng bất cứ cuộc đụng độ quân sự nào giữa hai siêu cường sẽ chấm dứt tệ hại cho Bắc Kinh. Ông nói: “Chúng ta có lực lượng quân sự hùng mạnh nhất thế giới trong lúc này. Trong lúc này không ai có thể chỉ gần bằng chúng ta về quân sự– chỉ gần bằng thôi. Họ sẽ phải trả một giá mà họ không muốn phải trả”, ám chỉ một hành động gây hấn của Trung cộng đối với Hải quân Hoa Kỳ tại Thái Bình Dương.
 
Nhà bình luận thời sự Nguyễn Vĩnh Long Hồ, trong một bài tổng hợp và nhận định về thế trận hiện nay giữa Donald Trump và Tập Cận Bình cũng khẳng định như sau:
 
“…so với tiềm lực hiện nay, Hải quân Trung Cộng mới chỉ đáp ứng được nhiệm vụ phòng thủ tích cực vùng biển gần, chỉ đủ sức gây áp lực, hù dọa và bắt nạt các nước láng giềng nhược tiểu như Philippines, Việt Nam, Malaysia, Indonesia, Brunei…Hải quân TC hoàn toàn không có cơ hội sống còn trước một lực lượng Hải quân hùng mạnh như Hải quân Hoa Kỳ. Chỉ cần Hải quân TC khai hỏa, nổ phát súng đầu tiên tấn công một chiến hạm hay bắn rơi một chiến đấu cơ của Mỹ thì Tập Cận Bình sẽ biết hậu quả như thế nào? Đại Lục sẽ biến thành “thời đại đồ đá”. Hải quân Mỹ chỉ chờ có thế…”
 
Đồ đá hay đồ đồng thì lịch sử thế giới cũng sẽ sang trang, dân Tàu sống sót sau một trận mưa hỏa tiễn nguyên tử sẽ có cơ hội thoát kiếp nô lệ, sống đời tự do. Chín mươi triệu dân Việt Nam cũng sẽ có cơ hội “thoát Trung”.
 
Ở hải ngoại, ông Chu Tất Tiến tại miền bắc California, cũng thoát mối lo canh cánh bên lòng như được giãi bày trong bài “Lịch sử Việt Nam lại sắp sang trang” đang được phát tán trên mạng: 
 
Thế hệ sinh trưởng vào các thập niên 1930-1940 đến nay là những chứng nhân bất đắc dĩ cho những khúc quanh chính trị làm đảo lộn đa phần các quan niệm về văn hóa, xã hội, văn học, và truyền thống. Lịch sử Việt trong thế kỷ 20 – 21 bị vặn xoắn đau đớn như người mẹ mang thai chín tháng mà không  không sinh nở được. 

1. Cuộc di cư 1954: Nước Việt Nam bị cưa đôi. Một nửa nước bị nhuộm đỏ bởi lý thuyết đầy tính ma quỷ, huyễn hoặc của Đảng Cộng Sản, biến con người thành những dụng cụ biết đi, những con ngựa bịt mắt, hay những nô lệ thời đại mới. Một nửa nước thì bàng hoàng nhìn những kẻ di cư xộc xệch, lếch thếch đến với điếu cầy, thuốc lào, và hàm răng đen, mang theo ngôn ngữ cao vút như tiếng chim, và làm việc không nghỉ. 

Trong khi đó, những kẻ mới đến miền lúa gạo thẳng cánh cò bay thì sững sờ với các bản nhạc vọng cổ, cải lương ngọt như mía lùi, đậm như hột vịt lộn, và tính cách phóng khoáng của người miền Nam hiếu khách. Thời gian dần qua, ngôn ngữ và phong tục của hai miền được pha trộn, để dần dần hòa hợp thành một nền văn hóa phong phú, đa dạng, dần dần tiến tới diễn đàn văn hóa quốc tế dưới lá cờ vàng rực rỡ.

2. Cách mạng 1963: Được gọi là cách mạng nhưng thực chất là một âm mưu phản quốc, đầy tớ giết chủ soái chỉ vì quyền lợi được ban tặng bởi người Mỹ, đại diện là Kennedy và người thừa hành là Cabot Lodge. Vị Tổng Thống vì dân, vì nước đã bị đâm và bắn chết bởi những kẻ đê tiện một cách dã man, khởi đầu cho những sự kiện tranh quyền, đoạt vị của một nhóm tướng lãnh bất tài qua bao lần đảo chính. Cũng chính nhóm tướng lãnh tham vọng này, chỉ vì muốn xóa ảnh hưởng của vị Lãnh Tụ đã khuất, đã mở rộng cửa cho Cộng Sản Bắc Việt tràn vào qua việc xóa bỏ chính sách Ấp Chiến Lược lúc đó đang làm cho phe Cộng Sản điêu đứng. Từ đó, chiến tranh tràn lan, chính trị thất thế dưới chính sách “cây gậy và củ cà rốt” của người Mỹ. Vì vậy, mà mặc dù quân đội Việt Nam Cộng Hòa anh dũng và ngời ngời chính nghĩa, cũng phải buông súng vào năm 1975.

3. Tháng Tư Đen: Gần 2 triệu người đành đoạn nhổ gốc rễ văn hóa, gia tộc, thân thuộc mà vượt Biển Đông bằng mọi phương tiện của thời Trung Cổ, cố quên hình ảnh vài trăm ngàn người gồm cha, mẹ, vợ, con, anh chị em bị bọn quỷ sứ trên biển, trên cạn, hãm hiếp, chặt đầu, phanh thây, làm mồi cho cá, hoặc cho cọp, beo ăn thịt trên đường tìm Tự Do. Đợt sóng di cư, tị nạn khủng khiếp này làm cả thế giới chấn động, bàng hoàng, khiến nhiều quốc gia phải mở rộng cửa, đón những nạn nhân Cộng Sản bất hạnh này và cho họ được chỗ đứng nơi quê hương mới. Và cũng từ đó, mà những tên họ của Việt Nam như Trần, Lê, Nguyễn, Hoàng… được phát âm và ghi chép trong lịch sử nhiều nước trên thế giới với những đóng góp huy hoàng trên mọi lãnh vực. Lá cờ vàng phất phới khắp mọi nơi, từ Bắc Cực xuống các điểm chót cùng của địa lục. Riêng tại nước Mỹ, cờ vàng được chính thức công nhận trong các nghi lễ và được treo trang trọng tại nhiều cơ sở chính quyền. Sau vài thập niên, các tên họ Việt Nam được vinh danh trong khắp các nẻo đường chính trị cũng như quân sự. Trí tuệ thông minh, bản tính cần cù, nhẫn nại đã đưa nhiều người Việt vào vị trí cao cấp trong quân đội, cũng như chính quyền. Các chính khách Hoa Kỳ phải nghiêng đầu trước những thành công vượt bực của người Việt di tản. Những bóng người khổng lồ phải cúi mình xuống bắt tay người Việt nhỏ con, như con chim sẻ dưới cánh đại bàng dữ dội.

4. Thập niên 2010-2020: Như một định luật cố hữu của Tạo Hóa, bên cạnh những bông hoa hồng là những mũi gai sắc nhọn, song song với những thành công là nhiều thất bại. Người Việt, sau khi thành công trên thương trường, trong chính trị thì nẩy sinh ra những khuôn mặt kiêu binh, chỉ nhìn thấy quan điểm của mình mà không thèm để ý đến ý kiến người khác, chỉ biết tự khen tài năng của mình, mà chê bai khả năng người khác, nên thấy ai có phương pháp chống cộng sản (trên diễn đàn ảo, hoặc trên các phương tiện truyền thông mà thôi) mà khác với phương pháp của mình thì lập tức sử dụng phương tiện “mười ngón tay” của mình để tấn công người khác lập trường với mình, mạnh hơn chống kẻ thù. 

Một số lớn lại trở thành bệnh nhân Alzheimer trong tư tưởng, quên gốc, quên xuất xứ tị nạn của mình mà chấp nhận làm đầy tớ cho Nghị Quyết 36. Nếu không theo Cộng sản vì tiền thì ít nhất, cũng là kẻ củng cố cho chế độ phi nhân kia qua việc tạo ra chia rẽ, bất đồng giữa nhóm này với nhóm nọ. Ngay tại Thành Phố Westminster, thường được gọi là Thủ Đô Tị Nạn Cộng Sản, có hai nhóm cùng là dân cử đối lập nhau, cùng làm thủ tục bãi nhiệm nhau, trong một chiêu thức: Cùng lao vào nhau như các Kamikaze để rồi cả hai phe đều khó tránh khỏi thương tật. Và cũng vì bệnh quên lãng, nên nhiều nhân vật cộng đồng lớp lớp xếp hàng cho nhóm đã là thành viên của một tờ lá cải – từng đăng bài ca tụng các lãnh tụ cộng sản và chống cộng đồng công khai – phỏng vấn, quậy nát uy tín cộng đồng. Qua những cuộc phỏng vấn bá láp trên, tình đoàn kết càng ngày càng nứt rạn trong khi cộng sản dần dần xen vào cộng đồng mà không ai lên tiếng. Rồi, cũng vì lãng trí nên tổ chức diễn hành Tết năm 2020 lại giao cho một nhóm có nhiều nghi vấn, đứng ra tổ chức!

Dựa trên những sự kiện trên, người ta tiên đoán, chỉ 5 năm nữa thôi, năm 2025, khi lớp người Thế Hệ Thứ Nhất bước vào tuổi bát thập và ra đi, hoặc trở thành cư dân thường trực của nhà dưỡng lão, và với Thế Hệ thứ Hai mất tin tưởng ở các bậc cha, chú, thì Thủ Đô Tị Nạn sẽ trở thành nơi có phân bón tốt nhất cho hoa-Cộng-Sản nằm vùng phát triển tươi tốt. Với tiền rừng bạc bể, với hàng trăm căn nhà, văn phòng thương mại, và các dịch vụ đầu tư đã mua sẵn chung quanh Thủ Đô Tị Nạn, với chứng chỉ công dân Mỹ, thì sẽ có những ứng cử viên mới định cư ở Mỹ không lâu, và sẽ thắng cử từ Nghị Viên, Dân Biểu, Giám Sát Viên, hay Nghị Sĩ… Để rồi sau đó, cờ đỏ sao vàng sẽ ngạo nghễ tung bay, cờ vàng xếp xó. Sách văn học cho trẻ em sẽ biến thái. Lịch sử Việt Nam, một lần nữa sẽ sang trang.


Trước viễn tượng đau buồn như thế, những ai còn tình yêu nước thật sự chỉ còn biết khóc ròng, cầu nguyện cho cộng đồng Tị Nạn biết dẹp bỏ tự ái cá nhân, ai mắc bệnh lãng trí thì tìm thầy tìm thuốc, rồi cùng giương cao biểu ngữ: Đoàn Kết Thì Sống, Chia Rẽ Là Chết! Nguyện xin Tổ Tiên, Vua Hùng gia hộ. (Cuối tháng Tám, 2019)
Đoàn kết thì sống, chia rẽ là chết! Không ai không biết và “không thể không đồng ý” với ông Chu Tất Tiến. Nhưng “biết” và “làm” là hai chuyện khác nhau.
 
Chính Hồ Chí Minh, sau khi cướp được chính quyền năm 1945, cũng đã hô to: “Đoàn kết! Đại đoàn kết!” để kêu gọi toàn dân Việt Nam đoàn kết dưới sự lãnh đạo của hắn và bọn cộng sản ác ôn. Khi ấy, phân nửa dân Việt Nam đã nghe lời, và hậu quả là những gì xảy ra sau đó cho đến ngày nay mà mọi người đều thấy, và đều là nạn nhân, kể cả bọn làm tay sai cho Việt cộng vì tiền đang chui rúc như những con chuột trong cộng đồng người Việt hải ngoại để gây ra những chuyện như ông Chu Tất Tiến đã cho biết. Những “con chuột đỏ” ấy tuy mang hình dáng người nhưng đã từ bỏ tư cách làm người để sống như những con chuột hôi hám.
 
Nghĩ sâu xa hơn nữa, bốn triệu đảng viên CSVN hiện nay cũng là những nạn nhân của HCM, và của Mác-Lênin, kể cả những tên đầu sỏ đang ngồi trên đống tiền, hét ra lửa mửa ra khói, vì chúng không còn là những Con Người Tự Do với đầy đủ nhân cách như lúc lọt lòng mẹ ra đời. Chúng là những tên nô lệ mãn kiếp của Nga của Tàu, như lời tự khoe của tên trùm cộng sản Lê Duẩn: “Ta đánh đây là đánh cho Liên Xô, cho Trung quốc.”
 
Liên-Xô thì đã mồ không yên, mả không đẹp rồi. Còn Trung Cộng? Chắc cũng khó qua khỏi con trăng này.
 
Lịch sử nhất định sẽ sang trang, nhưng sẽ không sang trang như “kịch bản” của ông Chu Tất Tiến. Những gì xấu xa, tội lỗi không thể tồn tại mãi.
 
Ngày phán xét sẽ tới, và phải tới, một ngày không xa.
 
Trong lúc này nên tránh đụng tới những chuyện đã qua, đã thuộc về lịch sử còn tranh cãi và “nhạy cảm”, dễ gây chia rẽ trong cộng đồng, như chuyện công và tội mấy ông tướng trong vụ binh biến năm 1963. Đừng quên mấy con chuột đỏ chỉ chờ cơ hội gây ra những cấu xé trong cộng đồng để lập công.
 
“Đoàn kết thì sống, chia rẽ là chết!” Nguyện xin Tổ Tiên, Vua Hùng gia hộ.

 Ký Thiệt

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*