Ký Thiệt: Khúc xương lớn trong cổ họng CSVN

Trước tình thế ngặt nghèo của CSVN hiện nay, trong thì dân nổi dậy biểu tình khắp nơi, ngoài thì bơ vơ không ai thèm chơi với, Bác sĩ Nguyễn Đan Quế, người sáng lập và lãnh tụ Cao Trào Nhân Bản, vừa đưa ra bài nhận định “Hà-Nội: Ký Hay Không?” (29.8.2018) rất đáng chú ý như sau:

Ngày 30-7-2018  Tổ chức Lao Động Quốc Tế (ILO) kêu gọi Hà Nội phê chuẩn những công ước còn lại của ILO. Đây là những công ước lao động cốt lõi để Hiệp định Tự do Mậu dịch Việt Nam – Liên minh Âu Châu (EVFTA) được Liên minh Âu Châu phê chuẩn.

Cho đến nay, Hà Nội mới phê chuẩn 5/8 công ước cơ bản của ILO. Còn thiếu 3 liên quan đến: chống lao động cưỡng bức, quyền thương lượng tập thể và tự do liên kết.

Hiệp định Tự do Mậu dịch Việt Nam – Liên minh Âu Châu (EVFTA) đề cao tự do mậu dịch và nhân quyền. Sở dĩ đã hơn 3 năm mà Hiệp định vẫn chưa được Liên minh Âu Châu phê chuẩn vì Hà nội có những vi phạm nhân quyền trầm trọng.

EVFTA  là một hiệp định “dựa trên luật lệ”, Bernd Lange, Chủ tịch Ủy ban Thương mại Quốc tế của Nghị viện Âu Châu nói với báo chí hôm 27-7-2018 ở Saigon. Nghị viện Âu Châu đòi hỏi những tiêu chuẩn rất nghiêm ngặt trong lĩnh vực lao động khi thương thuyết các hiệp định thương mại tự do, nhằm đảm bảo  quyền lợi của người lao động phải được bảo vệ, một khi hiệp định được thi hành.

Ông Bernd Lange nói rõ rằng dù việc phê chuẩn 3 công ước còn lại của ILO không nhất thiết phải thực hiện ngay. Nhưng việc ký các công ước này của ILO cho thấy Việt Nam cam kết tôn trọng (quốc hội biến thành luật) những quyền cơ bản của công nhân ghi trong hiệp định EVFTA. Sau đó, Liên minh Âu Châu mới vạch ra lộ trình đi đến phê chuẩn và thực thi nó.

Trong cuộc phỏng vấn với Vietnam News, Bernd Lange cho biết văn bản của hiệp định đã được dịch sang 24 thứ tiếng để chuyển cho 28 nước thành viên Liên minh  Âu Châu. Đại diện Quốc hội Âu Châu nói ông trông đợi hai bên có thể chính thức ký và phê chuẩn hiệp định chậm nhất vào tháng 3-2019 trong nhiệm kỳ này của Quốc hội Châu Âu, trước khi nhiệm kỳ mới bắt đầu vào tháng 5-2019.

Sau khi Mỹ rút khỏi Hiệp định Xuyên Thái Bình Dương (TPP), Việt Nam hy vọng EVFTA tạo ra cú hích quan trọng cho kinh tế Việt Nam, vì hầu như toàn bộ các loại thuế quan sẽ được xóa bỏ. Liên minh Âu Châu là thị trường xuất khẩu lớn nhất của Việt Nam, theo ước tính EVFTA sẽ tăng khoảng 35% về xuất khẩu, 15% về GDP và 13% về lương người lao động so với nếu không ký được EVFTA.

Sau hơn 3 thập niên mở cửa, kinh tế Việt Nam tăng trưởng khá, chủ yếu dựa trên đầu tư nước ngoài và vay nợ quốc tế; còn thương mại phụ thuộc nhiều vào xuất khẩu. Hậu quả là: ngân sách thu ít, phải trả tiền lời, tính năng động  bấp bênh không bền vững. GDP 2018 khoảng trên dưới 6,5% với tham nhũng đầy rẫy, nội lực yếu không có sức đề kháng, xâm hại môi trường như vụ Formosa Hà Tĩnh (2016) gây ô nhiễm 4 tỉnh dọc miền Trung Việt Nam, cho đến nay vẫn chưa giải quyết xong…

Sau hơn một thập niên gia nhập Cơ quan Thương mại Thế giới (WTO), Việt Nam đang phải gánh chịu nhiều hậu quả nghiêm trọng: Thâm hụt mậu dịch lớn với Trung quốc; bị Mỹ tố cáo không tôn trọng luật chơi, ăn gian, dối trá, không sòng phẳng, thủ lợi và Mỹ đang cho điều chỉnh lại theo hướng bình đẳng – có đi có lại.

Bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam nay chỉ còn biết trông chờ vào phao cứu sinh  EVFTA. Khốn thay! lại đang gặp khó khăn với Liên minh Âu Châu do vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh ở Berlin gây khủng hoảng ngoại giao với Đức và Slovakia.

Trong nước, công nhân các khu công nghiệp nhà nước hoặc vốn nước ngoài không vui vì lương chết đói, đi làm bị một ách hai ba tròng: chủ bóc lột với đồng lõa của chính quyền thông qua công đoàn nhà nước, đình công thì bị công an đàn áp. Công nhân không có tiếng nói! Không biết trông cậy vào ai!

Thêm nữa, bóng ma thương chiến Mỹ – Trung, hai thị trường xuất khẩu (sang Mỹ) và nhập khẩu (từ Trung quốc) lớn nhất của Việt Nam, có những tác động đến nền kinh tế Việt Nam, tiêu cực nhiều hơn tích cực, khó xử: từ phá giá đồng bạc đến ngăn chặn hàng Trung Quốc tràn ngập thị trường nội địa hay các xí nghiệp Trung quốc có thể di tản, sang VN lánh nạn.

Trên trường quốc tế, các siêu cường đang ‘sắp xếp’ lại chiến lược toàn cầu của mình, chủ yếu dựa trên sức mạnh mới Kinh tế Kỹ Thuật Số, với nhiều ‘bước ngoặt’ phức tạp trong đó có mậu dịch thế giới, để đi vào Thế Chiến Lược Toàn Cầu Mới: Hợp Tác Bắc – Nam.

– Khối Bắc khoảng 20 nước, 1/3 dân số toàn cầu, nơi mà cách mạng Số đang diễn ra như vũ bão, với 5 trung tâm quyền lực hàng đầu là: Mỹ – Trung – Nhật – Đức – Nga.

– Khối Nam hơn 180 nước lớn nhỏ với 2/3 dân số thế giới, đang được thúc đẩy làm Cách mạng Kỹ nghệ Hóa, do các nước Khối Bắc chuyển giao (thông qua vốn – kỹ thuật – quản lý), nhằm lấp bớt hố xa cách các nước giầu với các nước nghèo.

Giữa 5 trung tâm quyền lực Mỹ – Trung – Nhật – Đức – Nga đang hình thành THẾ LIÊN HOÀN VỪA HỢP TÁC VỪA CẠNH TRANH nhằm chi phối Khối Nam qua đầu tư và thương mại.

Phao cứu sinh EVFTA lởn vởn trước mắt Bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam trong bối cảnh quốc nội và quốc tế như vậy.  Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và chính phủ Nguyễn Xuân Phúc phải quyết định: Không ký hay ký công ước quyền lao động:

♦ Không ký 3 công ước về chống lao động cưỡng bức, quyền thương lượng tập thể và tự do liên kết của ILO, thì không có  EVFTA, kinh tế Việt Nam có  nguy cơ phá sản. Không ký còn lột mặt nạ đảng cộng sản Việt Nam hiện nguyên hình phản động, vì những công ước của ILO rất tiến bộ, nhằm bảo vệ quyền lợi thiết thân của công nhân trên khắp thế giới chống bóc lột của giới chủ, lạm dụng của chính quyền các nước sở tại, và ủng hộ kết nối giữa các công đoàn (ngành nghề, địa phương).

♦ Còn ký sẽ được hưởng lợi lớn từ EVFTA.  Khổ nỗi! Như vậy, phải chấp nhận Công đoàn Độc lập. Điều mà Hà nội xưa nay không muốn!

Miếng ngon kề đến tận nơi. Vốn nhà cũng tiếc, của trời cũng ham (Kiều)

Đây là cơ hội bằng vàng để công nhân Việt Nam vân động cho ra đời những công đoàn độc lập, nhằm bảo vệ quyền lợi của mình; đồng thời trở thành một trong những động lực chính để Dân Chủ Hóa Việt Nam, sát cánh cùng nông dân và giới trẻ Việt Nam. (ngưng trích)

CSVN sẽ không đời nào k‎ý, vì cái gương của Công Đoàn Đoàn Kết ở Ba Lan 30 năm trước còn đó. Ký vào 3 Công ước của ILO thì không khác nào CSVN ký vào bản án tử của chính mình. Vì vậy, từ mấy chục năm nay CSVN vẫn thẳng tay dập tắt những manh nha của giai cấp công nhân nhằm thành lập nghiệp đoàn độc lập. Nghiệp đoàn độc lập là chuyện không thể có dưới một chế độ cộng sản, mà theo lý thuyết Mác-Lê, là một chế độ của giai cấp công nhân, do giai cấp công nhân đấu tranh dựng nên và phục vụ quyền lợi giai cấp công nhân! Thế thì nghiệp đoàn tư, độc lập với nhà nước của giai cấp công nhân là cái thống chế gì? Rơi mặt nạ là cái chắc.

Mà nếu không ký, thì đúng như nhận định của Bác sĩ Quế, kinh tế Việt Nam có nguy cơ phá sản, trong lúc lòng dân đang sôi sực, xuống đường biểu tình liên miên, đòi lôi cổ bè lũ bán nước hại dân trong Quận Ba Đình ở Hà-Nội ra hỏi tội.

Đúng là nhả không ra mà nuốt cũng không trôi. Dưới đây là lối thoát mà ông Bùi Tín, vừa qua đời ở Paris không lâu, để lại cho các cựu đồng chí:

“Tôi từng ở trong Đảng CS từ tuổi 20, ở trong Đảng 44 năm, 65 tuổi mới thoát Đảng, trở thành người tự do 25 năm nay. Có người bảo là quá chậm, còn chê vui là “sao mà ngu lâu thế!”, nhưng tôi chỉ mỉm cười, tự nhủ mình ngu lâu thật, nhưng vẫn còn sớm hơn hàng triệu đảng viên hiện còn mang thẻ đảng viên CS cuối mùa. Nghĩ mà tội nghiệp cho các đồng chí cũ của tôi quá, sao lại có thể ngu mê, ngủ mê lâu đến vậy.

Năm nay tôi tự làm “cuộc kỷ niệm” độc đáo, về thời điểm cuộc đời tôi, đến năm nay 2015, tính ra đã đạt một nửa đời (20 năm đầu đời cộng với 25 năm ở nước ngoài) là 45 năm không có dính dáng gì đến đảng CS. Tôi đã lãng phí gần nửa đời người – gần 45 năm cho những hoạt động lầm lỡ, sai trái, tệ hại vì hoàn cảnh khắc nghiệt của lịch sử, cũng do sự u mê, ngu lâu của bản thân mình.

Nhân kỷ niệm riêng độc đáo này, tôi nghĩ đến vô vàn đồng chí CS cũ của tôi, và viết bài này gửi đến các bạn như một buổi nói chuyện cởi mở, tâm huyết, mong được trao đổi rộng rãi với các bạn cũng như với các bạn trẻ trong Đoàn Thanh niên CS mang tên ông Hồ Chí Minh.

Câu chuyện sẽ xoay quanh hai chữ «Giác ngộ».

Giác ngộ là hai chữ tôi nghe rất nhiều lần khi được tuyên truyền về Đảng CS, về chủ nghĩa CS. Các vị đàn anh giải thích con người tốt phải là con người giác ngộ. Giác ngộ có nghĩa là nhận ra lý tưởng cho cuộc đời minh. Tuổi trẻ cần có lý tưởng, hiểu rõ con đường cần chọn, hiểu rõ tổ chức cần tham gia, không bỏ phí cuộc đời mình. Đó là con đường Cộng Sản, dẫn đến độc lập cho đất nước, hạnh phúc cho toàn dân, họ rao giảng triền miên như thế, chúng tôi cũng cả tin là thế thật.

Theo học các chương trình và lớp học cho đảng viên mới, cho cán bộ sơ cấp, trung cấp, cao cấp của đảng, bao giờ giảng viên cũng nhắc đến hai chữ giác ngộ. Học, học nữa, học mãi để nâng cao không ngừng trình độ giác ngộ của mỗi người. Đảng viên phải có trình độ giác ngộ cao hơn quần chúng ngoài đảng. Đảng viên mới luôn được học kỹ tấm gương của anh thanh niên Lý Tự Trọng, với nét nổi bật nhất là giác ngộ CS từ tuổi thiếu niên, rồi biết bao tấm gương của những chiến sỹ CS ưu tú, bất khuất trong các nhà tù thực dân ở Côn Đảo, Sơn La, Lao Bảo, Kon Tum…giác ngộ cách mang cao, nhà tù, máy chém không nao núng, biến nhà tù thành trường học nâng cao trình độ giác ngộ cách mạng, bất khuất, kiên cường.

Tôi kể ra như thế để thấy hai chữ giác ngộ có tác dụng sâu sắc ra sao đối với mỗi đảng viên CS. Hai mươi nhăm năm nay, tôi hồi tưởng lại quãng đời 44 năm là đảng viên CS, theo dõi chặt chẽ thời cuộc hằng ngày trong nước và thế giới, tôi không khỏi cảm thấy chua chát và cay đắng về hai chữ giác ngộ. Giác ngộ hình như là một chữ Đảng CS mượn của Đạo Phật. “Giác” là nhận thấy, cảm nhận, thấy rõ, “ngộ” là tỉnh ra, nhận ra lẽ phải, chân lý để làm theo.

Sau khi là con người tự do, là nhà báo tự do, kết thân với nhiều nhà báo tự do của thế giới, các nhà báo tự do Pháp, Đức, Anh, Hoa Kỳ, Nhật Bản, Trung Hoa, Ba Lan, Tiệp…, tôi tìm đọc các kho tư liệu lưu trữ quý ở Paris, Moscow, London, Washington… rồi suy nghĩ bằng cái đầu tỉnh táo của mình, của riêng mình, không sùng bái bất cứ một người hay một học thuyết nào. Từ đó tôi giác ngộ không biết bao nhiêu điều mới mẻ, và lần này tôi thật sự có cảm giác sâu sắc về hạnh phúc tinh thần tiếp cận được ngày càng nhiều sự thật, lẽ phải, chân lý. Tôi đã tự giác ngộ mình.

Nhìn lại 44 năm quá khứ CS của mình, tôi nhận rõ có không ít điều tôi giác ngộ, cho là đúng, thì khốn thay, hầu hết đều là lầm lẫn, ngộ nhận, ảo tưởng, sai lầm và cả tội ác. Như chủ nghĩa Mác, chủ nghĩa Lênin, chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản kiểu mác-xít đều là những học thuyết chủ quan, lầm lẫn, hoàn toàn nguy hại trong thực tế, cổ xuý đấu tranh giai cấp cực đoan và bạo lực, đi đến chiến tranh, khủng bố, đổ máu, hận thù. Giữa thủ đô Washington, tôi cùng anh Cù Huy Hà Vũ đã viếng Tượng đài Kỷ niệm hơn 100 triệu nạn nhân bi thảm của chủ nghĩa CS hiện thực, trong đó có hàng triệu nạn nhân đồng bào Việt ta. Tượng đài nhắn nhủ toàn nhân loại hay cảnh giác với chủ nghĩa CS, tai họa của toàn thế giới.

Tháng 5/2015, Tổng thống Ukraine, một nước cộng sản cũ, đã ký Luật cấm tuyên truyền về chủ nghĩa Mác Lênin, chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản như trong thời kỳ trong Liên bang Xô Viết từ 1917 đến 1991, coi đó là thời kỳ bi thảm, sai lầm và Tội Ác. Các tượng đài, di tích thời kỳ ấy đều bị phá bỏ. Các sự kiện ấy giúp tôi khẳng định việc thoát đảng CS của tôi là chuẩn xác và giúp tôi thấy Dự thảo văn kiện sẽ đưa ra Đại hội XII sắp đến là lạc hậu, lẩm cẩm và cực kỳ nguy hại cho đất nước, cho nhân dân, cho chính Đảng CS ra sao.

Ngay đối với thần tượng Hồ Chí Minh, tuy tôi biết rằng đây là bình phong cố thủ lợi hại của thế lực bảo thủ trong đảng CS do tệ sùng bái cá nhân ăn quá sâu trong quần chúng, tôi vẫn thấy cần và có thể thuyết phục ngày càng đông đảo bà con ta nhận ra sự thật.

Sự thật là ông HCM không phải là thánh thần. Ông là con người với những tốt xấu, mạnh yếu, đúng sai của minh. Ông đã lầm lẫn khi chọn con đường CS, khi lao quá sâu rồi không dám quay lại nữa. Ông đã xa rời lập trường dân tộc, thực hiện lập trường giai cấp cực đoan, đặt ảo tưởng vào giai cấp vô sản quốc tế, và mù quáng đặt niềm tin ở 2 ông Anh lớn Stalin và Mao, 2 con Quỷ Đỏ mà ông cho là “không bao giờ có thể sai”.

Mới đây, có 2 sự kiện minh họa rõ thêm bản chất con người thật HCM. Nhà báo Trần Đĩnh từng gần gũi ông Hồ kể lại ông từng cho rằng không thể giết bà Năm – Cát Hanh Long để mở đầu cuộc Cải cách Ruộng đất, bà lại là ân nhân của đảng CS, – ông còn văn hoa nói: “Không nên đánh phụ nữ dù chỉ bằng một cành hoa”. Vậy mà theo Trần Đĩnh, chính ông Hồ đã viết bản Cáo trạng kết án Bà Năm: “Địa chủ ác ghê”, ký tên CB (của Bác- Bác Hồ) trên báo Nhân Dân của Đảng. Cũng theo Trần Đĩnh, ông Hồ đã cải trang, mang kính râm đích thân đến dự cuộc xử bắn bà Năm.

Vậy ông Hồ là con người thế nào? Nói một đằng làm một nẻo, lá mặt lá trái, tử tế hay không tử tế? đạo đức hay vô đạo đức?…

Tôi tha thiết kêu gọi tất cả các đảng viên CS nhân các cuộc họp Đại hội Đảng các cấp từ chi bộ, đảng bộ cơ sở đến Đại Hội toàn quốc hãy thắp sáng lên ngọn đèn Giác ngộ mới mẻ, manh dạn xoá bỏ những điều giác ngộ cũ kỹ, lạc hậu, giáo điều, lẩm cẩm, mê muội rất có hại, như kiên trì chủ nghĩa Mác Lênin, chủ nghĩa Xã hội và chủ nghĩa Cộng sản mác-xít, sùng bái nhân vật HCM, kiên trì chế độ toàn trị độc đảng lạc lõng, tệ hại.

Đó chính là sự giác ngộ cần thiết cấp bách hiện nay….Kiên quyết từ bỏ, gột rửa những điều giác ngộ cũ, nhận rõ đó chỉ là những học thuyết sai lầm tệ hại trong thực tế cuộc sống, những tà thuyết đã bị thế giới nhận diện, lên án, loại bỏ, ta không có một lý do nào để gắn bó, quyến luyến, tiếc thương. (Bùi Tín, VOAs Blog)

Mong các cựu đồng chí của ông Bùi Tín sớm mở mắt và “giác ngộ”, trước khi quá muộn.

Ký Thiệt

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*