Ký Thiệt: Không phải chuyện đùa

Gần đây, câu chuyện Hồ Chí Minh thật, Hồ Chí Minh giả từng gây ồn ào dư luận mười năm trước lại được hâm nóng trở lại với việc tìm được tờ báo Pháp L’Humanité ngày 9.8.1932, trong đó có đăng tin Nguyễn Ái Quốc (tức Hồ Chí Minh sau này) đã chết trong nhà tù ở Hong Kong.

Image result for Thiếu tá Hồ Quang trong "Giải phóng quân" TC

L’Humanité, tờ báo của đảng Cộng sản Pháp, sau khi loan tin về cái chết của Nguyễn Ái Quốc đã bình luận như sau:

“Bọn đế quốc Pháp đã sát hại Nguyễn Ái Quốc, nhưng dù cho họ bắt bớ hàng ngàn chiến binh cộng sản anh dũng, vốn chỉ là những công dân và nông dân muốn đấu tranh cho quyền được sống và được thoát khỏi ách thống trị, Đảng Cộng Sản anh em của chúng ta ở Đông Dương vẫn luôn kiên cường chiến đấu ở tuyến đầu. Hàng chục tân chiến binh và những nhà cách mạng đang đứng lên để nối tiếp sự nghiệp của Nguyễn Ái Quốc.

Đồng thời điểm Nguyễn Ái Quốc bị bọn đế quốc sát hại trong tù, Đảng Cộng Sản Đông Dương đã anh dũng khởi động một chương trình hoạt động để hướng dẫn hàng triệu công dân và nông dân đứng lên đấu tranh chống lại đế quốc Pháp.

Ủy Ban Trung Ương Đảng Cộng Sản Pháp chúng tôi vừa kính cẩn nghiêng mình trước di hài của nhà lãnh đạo cộng sản Nguyễn Ái Quốc, vừa nhiệt liệt tán dương chương trình hành động của Đảng Cộng Sản Đông Dương. Ủy Ban Trung Ương Đảng Cộng Sản Đông Dương lâm thời đã phê duyệt chương trình này và họ sẽ tiếp tục và khuếch trương công cuộc chiến đấu do Nguyễn Ái Quốc khởi xướng.” (Theo bản dịch của FB Martin Lương, FB Hoàng Kỳ Nguyễn và FB Lữ Thị Tường Uyên).

Dựa vào bản tin này, nhiều người đã góp ý hay bình luận về một “công án” liên quan đến tông tích của kẻ đã mang chủ nghĩa Mác-Lê tròng vào cổ dân tộc Việt Nam, gây ra bao nhiêu tội ác và tai ương thảm khốc trên đất nước Việt Nam khiến hơn một triệu người vô tội đã bị giết hại và trên ba triệu người khác đã chết trong hai cuộc chiến tranh ác liệt để áp đặt lên một chế độ độc tài tàn bạo, hại dân bán nước. Và kẻ ấy đã được đảng Cộng sản VN thần thánh hóa, coi như “cha già dân tộc”, bắt dân tôn thờ vái lạy, khi chết đã được xây lăng ướp xác, đựơc đúc tượng khắp nơi và thờ cúng trong chùa, ngang với Phật Thích Ca.

Trên blog http://danlambaovn.blogspot.com  ngày 08.09.2018 có đăng một bài phân tích dài của Vũ Đông Hà, tựa là “Hồ Chí Minh / Hồ Tập Chương – ‘cha già’ Việt hay Tàu?”, trong đó có đoạn như sau:

Công án Việt cộng Hồ Chí Minh là Tàu cộng Hồ Tập Chương

Cho đến nay, những dữ kiện về Hồ Chí Minh như thiếu tá Hồ Quang của Bát Lộ Quân ở Diên An, những người biết rõ Nguyễn Tất Thành bị tiêu diệt, Nguyễn Ái Quốc bị bệnh lao trong thời điểm chưa có thuốc đặc trị căn bệnh hiểm nghèo này, Nguyễn Ái Quốc đã qua đời trong nhà tù Hong Kong, chiều cao của Nguyễn Ái Quốc so với chiều dài của Hồ Chí Minh, khả năng viết báo của Nguyễn Ái Quốc và tầm viết lách của Hồ Chí Minh, cách cầm bút, văn phong, phát âm trong cuộc phỏng vấn của truyền hình Nhật, vụ việc thăm lại thân nhân, muốn nghe một bài hát Tàu trước khi chết… tương đối đủ để những người muốn tin Hồ Chí Minh là một tên gián điệp Tàu củng cố thêm niềm tin của mình. Tuy nhiên, nó cũng chưa hẵn đã thuyết phục hoàn toàn đối với nhiều người khác, nhất là những người đang “cuồng Hồ” và những bạn đã từng thần tượng Hồ Chí Minh. . .

Xin được lấy thí dụ về 2 bài viết về “công án” Hồ Chí Minh / Hồ Tập Chương vừa mới đăng tải trên Dân Làm Báo. Đó là bài dịch “Báo l’Humanité: Nguyễn Ái Quốc đã chết trong tù tại Hồng Kông năm 1932!” của Trần Thị Hải Ý và bài “Cũng nên nói thêm một lần nữa: Năm 1932, Hồ Chí Minh chưa chết đâu!” của Nguyễn Thị Cỏ May.

Hai bài viết, 2 kết luận khác nhau. Một bài là dịch nguyên văn – từ Báo L’Humanité – cơ quan ngôn luận chính thức của đảng cộng sản Pháp lúc đó – không có ý kiến, bình luận riêng của người dịch. Một bài dựa vào một số tin tức từ kho tài liệu của Văn khố Quốc gia Hải ngoại của Pháp, 2 “nhân chứng” Vũ Thư Hiên và Bùi Tín và một sử gia là Céline Marangé.

Cả hai bài viết này đều cần thiết cho tiến trình đi tìm sự thật.

Bài dịch từ L’Humanité cho chúng ta một kết luận chắc chắn: đây không phải là một “âm mưu” của thế lực thù địch tư bản, đế quốc, thực dân nào muốn bôi nhọ Hồ Chí Minh. Chính phía cộng sản Pháp đã xác định 2 dữ kiện: Nguyễn Ái Quốc đã chết vì bệnh lao tại trạm xá của nhà tù Hồng Kông; và Ủy ban Trung ương Đảng Cộng sản Pháp, nghiêng mình trước di hài của lãnh tụ cộng sản Nguyễn Ái Quốc.

Trong bài “Cũng nên nói thêm một lần nữa: Năm 1932, Hồ Chí Minh chưa chết đâu!” tác giả Nguyễn Thị Cỏ May đưa ra kết luận và giải thích đơn giản, ngắn gọn: “Dĩ nhiên tin trên L’Humanité là không đúng sự thật. Vào lúc đó, tin tức thường khó kiểm soát sự chính xác.”

Kết luận này giúp một số người có sự hoài nghi (cũng cần thiết) rằng: biết đâu tin tức đúng là khó kiểm soát và L’Humanité đăng lầm, Ủy ban Trung ương Đảng cộng sản Pháp nghiêng mình lộn? Nó cũng giúp cho chúng ta thấy được tâm lý thường tình rất con người là: cách gạn lọc, chọn lựa để nhìn sự việc theo ý muốn hay niềm tin cá nhân. Bài viết của tác giả Nguyễn Thị Cỏ May giúp cho chúng ta nhìn lại những “thói quen” của mình khi đi tìm sự thật. Chúng ta – theo cái đèn pin soi đường chỉ lối trong tâm khảm hoặc những ảnh hưởng chính trị – thường “chọn” cho mình những sàn lọc để minh chứng cho “sự-thật-của-riêng-mình”.

Nếu chúng ta có thái độ tích cực thì mỗi bài viết sẽ giúp chúng ta có thêm những câu hỏi, những khai mở trên con đường đi tìm sự thật, hay ít ra là những gì có thể đến gần với sự thật nhất. Cũng với bài viết “Cũng nên nói thêm một lần nữa: Năm 1932, Hồ Chí Minh chưa chết đâu!”, tác giả Nguyễn Thị Cỏ May giúp cho chúng ta có thêm những câu hỏi:

– Nếu “dĩ nhiên tin trên L’Humanité là không đúng sự thật.” (vì lúc đó, tin tức thường khó kiểm soát sự chính xác) để cho rằng HCM không chết vào năm 1932, thì liệu có dĩ nhiên rằng một số thông tin trong Văn khố Quốc gia Hải ngoại của Pháp và Sở Bảo vệ Đoàn quân Viễn chinh Pháp ở Đông Dương – được dùng để chứng minh HCM còn sống – có thật sự chính xác trong cùng một bối cảnh “khó kiểm soát sự chính xác”?

– Tài liệu 9000 trang do ông Olivia Pelletier, Quản thủ Văn khố, chuyên về Đông Dương, san định, đúc kết lại từ những những nguổn tin của cơ quan Tình báo, Phòng Nhì, Cảnh sát Pháp ở Đông Dương và ở Pháp từ 1919-1955 cho thấy “Hồ Chí Minh vẫn còn sống, sau cái tin ông chết trong tù Hồng Kông năm 1932. Nhưng hoàn toàn không có tin tức gì về Hồ Chí Minh từ tháng 5/1930 tới 1934.”

Những luận cứ này giúp cho chúng ta có thêm câu hỏi: Vậy là từ năm 1932 sau khi Nguyễn Ái Quốc chết trong tù theo nguồn tin của L’Humanité cho đến 1934, thời gian đủ để chuẩn bị đào tạo một “Hồ Chí Minh” khác? Lấy gì để chứng minh nhân vật mà “1934 tới 1937, ông sống ở Mạc Tư Khoa. Năm 1938, ông trở lại Tàu. Tháng 2/1941, ông trở lại Bắc Việt, sau khi Pháp thất trận” cũng là Nguyễn Ái Quốc trong nhà tù Hong Kong?

“Ngày 16/5/1932, Lâm Đức Thụ, người làm việc cho Mật thám Pháp, gởi báo cáo cho Pháp nói ông vẫn nhận được tin tức về Nguyễn Tất Thành qua văn phòng của luật sư Loseby, người lãnh nhiệm vụ bênh vực Nguyễn Tất Thành.”

Bài viết công bố về cái chết của Nguyễn Ái Quốc được Báo L’Humanité (Nhân đạo) năm thứ 29, số 12292, phát hành vào thứ ba 09/08/1932. Do đó, chúng ta lại có thêm câu hỏi: Nếu Lâm Đức Thụ có nhận được tin tức của Nguyễn Tất Thành thì cũng có thể nhận được 1, 2 tháng trước khi Nguyễn Tất Thành chết trong tù?

– Chuyện “Ông Vũ Thư Hiên đôi lúc ngủ chung giường với Hồ Chí Minh…” để thấy “ông Hiên phải là người biết cụ thể Hồ Chí Minh” giúp cho chúng ta có thêm câu hỏi: Ông Vũ Thư Hiên có thể nghĩ rằng người nằm cùng giường với ông không là một người Tàu, nhưng làm thế nào ông biết được chắc chắn đó là Nguyễn Tất Thành aka Nguyễn Ái Quốc của những năm trước 1932?

– Trích dẫn tuyên bố của ông Vũ Thư Hiên “Nếu ông Hồ là người Tàu thật thì tất tần tật những ai từng gặp ông, từng làm việc với ông (có cả nghìn, cả vạn người đấy), tạm kể từ thời Quốc dân Đại hội Tân Trào 1945 cho tới khi ông qua đời năm 1969, hoá ra đều mù dở – khốn nạn, ông là Hồ Tập Chương đấy, là người Tàu đấy, người Khách Gia đấy, thế mà không một ai phát hiện.” lại mở ra 2 câu hỏi khác: (1) Vậy có thể có xác suất Hồ Chí Minh không là một người Tàu chính gốc mà là một người Việt; nhưng làm sao ông Vũ Thư Hiên chắc chắn 100% rằng Hồ Chí Minh nằm ngủ bên cạnh là Nguyễn Tất Thành – người mà ông chưa từng gặp – trong nhà tù Hong Kong 1932? (2) Dưới chế độ độc tài toàn trị và dưới bàn tay sắt máu của Bộ trưởng Công an Trần Quốc Hoàn, kẻ giết chết người tình Nông Thị Xuân của Hồ Chí Minh, liệu ai – nếu phát hiện hay nghi ngờ Hồ Chí Minh “có vẻ” là Tàu – có dám hé miệng? Để từ đó, chúng ta cần có sự đo lường, lượng giá về những tin tức đến từ “nhân chứng” – Những tin tức nhân chứng không nhất thiết đồng nghĩa với chứng minh.

– Giai thoại kể lại của ông Bùi Tín – “Ông Hồ tới thăm lại lò rèn bên bờ sông nơi lúc nhỏ, ông thường ra đây chơi và câu cá. Trong đám dân làng ra chào mừng Chủ tịch nước, có một cụ già bước tới, chỉ vành tai bị mất một miếng nhỏ của Hồ Chí Minh và nói “Hồi nhỏ hắn câu cá, giựt cần câu, lưỡi câu móc vào đây xước mất một miếng, nay vẫn còn thẹo…” bật ra một câu hỏi khác: Thật sự rằng, liệu có một ông già dân đen nào “tự nhiên và chủ động” dám vượt qua vòng bảo vệ, bước tới chỉ vành tai của lãnh tụ, của chủ tịch, ngang nhiên oang oang nói cho mọi người – trong đó có ông Bùi Tín nghe – và lỗ mãng gọi “cha già dân tộc” là “hắn”, nhằm chứng minh lãnh tụ Hồ Chí Minh là thằng nhỏ câu cá bị xước mất lỗ tai? Tại sao có giai thoại mang tính chứng minh này? Có gì quen thuộc trong “truyền thống” dàn dựng của đảng mà chính ông Bùi Tín cũng bị lừa và vô tình trở thành “nhân chứng” cho một màn kịch lừa đảo? …

Càng có thêm nhiều bài viết, càng mở thêm nhiều câu hỏi, càng nhiều câu hỏi – càng giúp chúng ta đến gần sự thật.

Hồ Chí Minh – người được cho là sáng lập ra đảng CSVN, nước VNDCCH, “cha già dân tộc” là người Việt hay người Tàu? Câu hỏi và sự thật có thể không quan trọng với một số người vì đối với họ trong tình huống nào thì HCM cũng là một tội đồ của dân tộc Việt. Nhưng đối với đảng CSVN, nếu thật sự Hồ Chí Minh là Hồ Tập Chương và với những phân tích, dẫn chứng – dù không có bằng chứng kiểm chứng DNA 100% – nhưng chỉ cần đủ khách quan và thuyết phục để đại đa số người Việt tin rằng “bác Hồ vĩ đại”“cha già Dân Tộc”, biểu tượng thần thánh của đảng lại là một tên Tàu; thì đó là mối nhục và thảm họa chính trị “vĩ đại” của đảng cầm quyền. Lúc đó, cột trụ quyền lực mạnh nhất đang chống đỡ guồng máy độc tài sẽ sụp đổ hoàn toàn. (ngưng trích)

Đúng như vậy. Đây không phải là một chuyện đùa. Nếu cái xác ướp khô nằm trong “Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh” ở Quảng trường Ba Đình, Hà-Nội, là của Hồ Chí Minh, tức Nguyễn Ái Quốc, tức Nguyễn Tất Thành, tức Nguyễn Sinh Cung thì tại sao đảng CSVN và nhà nước CSVN vẫn tiếp tục giữ im lặng, không lên tiếng về cuốn sách của GS Hồ Tuấn Hùng ở Đài Loan và những nghi vấn về thân thế Hồ Chí Minh rất nguy hại cho đảng CSVN và nhà nước CSVN, nhất là bốn nguồn tin trong báo Trung Cộng từ năm 2007 tới 2014 xác nhận “Thiếu tá Hồ Quang trong đệ bát lộ quân Giải phóng Quân TC (1938-1940) chính là Hồ Chí Minh”, đến báo mạng Công  an Nhân dân của VC cũng xác nhận Hồ Chí Minh chính là Hồ Quang trong quân đội Trung cộng..

Sự im lặng của CSVN khiến người ta có lý‎ do chánh đáng để tin rằng cái xác khô nằm trong “Lăng Bác” không phải là “Bác Hồ”, tức Nguyễn Tất Thành, tức Nguyễn Sinh Cung. Và, đảng CSVN đã coi đây như một trò đùa, coi xương máu và những khổ đau của dân tộc Việt Nam hơn 70 năm qua như một trò đùa, coi lịch sử Việt Nam như một trò đùa. Cái tên Hồ Chí Minh cũng là một trò đùa vì không hề có trên bất cứ một tờ khai sinh nào hay trong sổ bộ của làng xã nào. Nó chỉ là một trong 175 “bí danh” (tức tên giả)  của Nguyễn Sinh Cung, con của “Phó bảng” Nguyễn Sinh Sắc ở Làng Sen, Huyện Nam Đàn, Tỉnh Nghệ An. Năm sinh cũng mơ hồ, trên giấy tờ tài liệu có tới bốn năm khác nhau: 1890, 1891, 1894, và 1895.

Thực ra, nghi vấn về Hồ Chí Minh đã do chính ông ta tạo ra khi được một nhà báo Pháp hỏi trong một lần xuất hiện ở Hà-Nội năm 1945: “Xin chủ tịch Hồ Chí Minh cho biết ông có phải là Nguyễn Ái Quốc ở Paris trước đây không?” Hồ Chí Minh (?) đáp lửng lơ: “Ông đi tìm Nguyễn Ái Quốc mà hỏi!”

Người ta phải nghĩ gì về câu trả lời như vậy của một người trong cương vị lãnh đạo một quốc gia? Kẻ ấy là ai và Nguyễn Ái Quốc đang ở đâu?

CSVN không thể im lặng mãi, và có dám cho thử DNA để xem cái xác khô trong “Lăng Bác” có đúng là Nguyễn Sinh Cung, con của Nguyễn Sinh Sắc, hài cốt mai táng tại khu di tích ở Cao Lãnh hay không? Trong số hơn bốn triệu đảng viên CSVN, nếu còn có những người trong đầu không phải chỉ toàn bã đậu thì phải đòi hỏi đảng cho thử DNA.

CSVN không dám cho thử DNA, dân Việt Nam còn chờ gì mà không kéo nhau tới Quận Ba Đình để chấm dứt cái trò đùa man rợ và thô bỉ kéo dài đã quá lâu trên xương máu đồng chủng?

 K‎ý Thiệt

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*