Ký Thiệt: Hai cuộc “nội chiến” trong đảng Dân Chủ

Cuộc đấu khẩu giữa bà Nancy Pelosi và Dân biểu Alexandria Ocasio-Cortezđã leo thang thành một cuộc “nội chiến” giữa bà chủ tịch Hạ viện và đám dân biểu trẻ “nổi loạn” của đảng Dân Chủ ở Hạ viện Mỹ, trong khi các phụ tá của bà Pelosi hy vọng cuộc tranh chấp sẽ sớm chấm dứt và nói rằng đó chỉ là chuyện tranh cãi trong gia đình và các dân biểu Dân Chủ ở Hạ viện vẫn đang đi cùng một hướng.

Thực tế có vẻ không phải như vậy. Các “chiến binh” ở cả hai bên đang hăng hái giao tranh mỗi ngày thêm quyết liệt, qua các cuộc phỏng vấn nóng bỏng trên truyền hình và bằng những cái tweet trao đổi hỏa lực với nhau.
 
Image result for Pelosi and the Squad
Pelosi & AOC
Lên tiếng trong một cuộc phỏng vấn trên báo New York Times  vào cuối tuần vừa qua, bà Pelosi đã bênh vực những bình luận của bà ta nhằm hạ giảm cân lượng chính trị của Ocasio-Cortez và của các đồng viện cấp tiến khác như các Dân biểu Ayanna Pressley, Ilhan Omar và Rashida Tlaib.
 
Bà Pelosi đã tung ra những lời đả kích sau khi bốn dân biểu trẻ này bỏ phiếu chống dự luật về ngân sách biên giới gây tì vết cho hy vọng về một thông điệp nhất trí của Đảng Dân Chủ. Bà chủ tịch nói rằng bốn phụ nữ trẻ này có công luận và thế giới Twiter hay bất cứ cái gì về phía họ, nhưng “họ đã không có bất cứ cái gì sau đó” trong Quốc Hội, ngoài bốn lá phiếu.
 
Bà Pelosi cũng nói rằng các dân biểu Dân Chủ trong Hạ viện rất phiền lòng về những tấn công do nhân viên văn phòng của bốn dân biểu trẻ nhắm vào những người đã bỏ phiếu cho dự luật ngân sách về biên giới. Bà Pelosi không vạch ra nội dung những lời đả kích nhưng một cái tweet của viên trưởng văn phòng của cô Ocasio-Cortez đã gây sự chú ‎ý khi ông này viết rằng bà Pelosi “đã lại bị những người Cộng Hòa chơi cửa trên”.
 
Trong một cuộc phỏng vấn của tờ The Washington Post hôm 10 tháng 7 vừa rồi, Ocasio-Cortez  cáo buộc bà Pelosi đã nói tới cô và “đội ngũ” (squad) của cô một cách bất kính hơn là đối với các những người cấp tiến khác không cùng màu da với bà. Cô ta nói: “Nhng sự ám chỉ riêng liên tục đã cho thấy rõ rệt rằng đó là sự bất kính đối với những phụ nữ da màu mới đắc cử.”
 
Sáng ngày 10 tháng 7 vừa qua, trong phiên họp thường lệ hàng tuần của các  dân biểu Dân Chủ tại Hạ viện, bà Pelosi đã thúc dục “quân lính” của bà hãy giữ những bất hòa trong chốn riêng tư. Bà nói: “Khi you có điều gì cần khiếu nại?  Hãy tới gặp tôi và nói với tôi chuyện đó. Đừng tweet ra ngoài và nghĩ rằng đó chỉ là đề nghị để giải quyết một chuyện tranh cãi, và OK đối với chúng tôi.”
 
Cô Ocasio-Cortez liền phản pháo rằng bà chủ tịch đã tấn công nhắm vào lầm vấn đề: “Thật không may khi diễn dịch đó là một sự tấn công của chúng tôi. Khi chúng tôi chấp thuận 5 tỉ đô-la cho những cơ quan đang giết chết trẻ em và tôi đại diện cho một quận hạt có 50 phần trăm là di dân, gia đình tôi và các cộng đồng cảm thấy bị tấn công.”
Dân biểu Omar nói với các phóng viên báo chí rằng cô không có nhiệm vụ giữ gìn sự yên vui cho mọi người trong khối Dân Chủ ở Hạ viện. Cô ta nói: “Chúng tôi phải bỏ phiếu nhân danh cử tri đã bầu cho chúng tôi. Công việc của chúng tôi không phải là bảo đảm các đng viện bỏ phiếu cùng một đường với nhau. Hy vọng giới lãnh đạo hiểu vai trò của họ và hiểu vai trò của chúng tôi là gì.”
 
Sự căng thẳng giữa bà Pelosi và những tân dân biểu đã khởi đầu không bao lâu sau cuộc bầu cử vào tháng 11 năm ngoái, với sự bùng nổ mỗi khi đảng Dân Chủ tập họp để thông qua những dự luật. Cô dân biểu trẻ Ocasio-Cortez càng hăng tiết vịt càng học được bài học đau đớn về nền chính trị Mỹ trong tay bà Chủ tịch Hạ viện Pelosi: quyền lực là sự hậu thuẫn của đa số. 
Điều nực cười là danh sách những người đứng ra bênh vực bà Pelosi hiện nay, không chỉ là những dân biểu ở Hạ viện mà còn gồm mấy nghị sĩ ở Thượng viện và cả … Tổng thống Donald Trump, chống lại cáo buộc của cô Ocasio-Cortez rằng Pelosi đã kỳ thị cô và “đội ngũ” của cô vì họ thiếu trưởng thành, vì giới tính và vì màu da của họ.
Nhiều dân biểu cho biết thủ lãnh khối đa số Steny H. Hoyer, Dân Chủ – MD, nhân vật thứ hai chỉ sau bà Pelosi, đã cố gắng làm êm dịu sự căng thẳng trong cuộc họp phe Dân Chủ ngày 10 tháng 7 vừa qua bằng cách thúc dục mọi người hãy tập trung vào nghị trình chung của họ trong cuộc bỏ phiếu cho ngân sách quốc phòng sắp tới.
Trong khi cuộc nội chiến giũa bà Pelosi và cô Ocasio-Cortez cùng “đội ngũ” của cô đang sôi nổi thì một cuộc nội chiến khác cũng đã diễn ra không kém phần quyết liệt trong đảng Dân Chủ như được diễn tả lý thú trong bài “Cuộc nội chiến trong đảng Dân Chủ” của ông Vũ Linh:
Cuộc chạy đua vào Tòa Bạch Ốc bên phiá đảng Dân Chủ bắt đầu sôi động thật sự. Thời gian không còn bao lâu trong khi số ứng cử viên còn quá nhiều, mà tỷ lệ hậu thuẫn của cụ Joe Biden lại quá lớn, bắt buộc các ứng cử viên với hậu thuẫn thấp hơn phải ra tay trước khi quá muộn. Bây giờ không còn là lúc lễ phép, kính lão đắc thọ gì nữa, tình đồng chí đồng rận hay tình bạn gì thì cũng phải nhường chỗ cho tham vọng cá nhân. Tức là đã đến lúc phải săn tay áo đánh nhau chết bỏ thật rồi. 
Cái gương bà Harris thành công nhờ đánh dập mặt ông ‘bạn gia đình’ Joe Biden, ai cũng thấy rõ nó hiệu quả như thế nào.                                          

 Ai thắng ai?

Related image
Đảng DC sẽ gặp rất nhiều vấn đề cực lớn. Trong khi bên CH, chỉ có ông Trump độc tấu dương cầm, khỏe ru.  Vấn đề ‘đầu tiên’ dĩ nhiên vẫn là vấn đề ‘tiền đâu’? Trong khi tất cả tiền yểm trợ bên CH đều vào túi một mình ông Trump, thì tiền yểm trợ bên DC bị chia ra tới hai tá ứng cử viên. Mà đảng DC không lớn hơn đảng CH bao nhiêu, nghĩa là số tiền hai đảng nhận được xấp xỉ ngang ngửa nhau thôi. Tức là đại khái ông Trump nhận được gấp hơn 20 lần trung bình của một ông/bà DC.
 
Chuyện đáng phiền, vì trong cái thể chế bầu cử Mỹ, không có tiền là không có gì hết. Không có tiền là không mua được quảng cáo trên truyền thông, không có tiền in truyền đơn, gửi thư xin tiền, không mua được hậu thuẫn của các chính khách địa phương,  không thuê được nhân viên, chuyên gia và cố vấn để giúp việc vận động tranh cử, không mua được thống kê, thăm dò dư luận, không có tiền bay đi khắp mấy trăm thành tỉnh để vận động, không có tiền khách sạn cho đám tùy tùng cả mấy chục người đi chu du khắp nước. Nhu cầu tiền bạc để vận động tranh cử không có gì là mới lạ, nhưng lúc sau này đã trở thành sinh tử, nhất là sau khi thiên hạ thấy một anh ‘tổ chức cộng đồng’ vô danh có thể hạ được cả guồng máy chính trị của nhà Clinton, rồi cả guồng máy chính trị của đảng CH để vào được Tòa Bạch Ốc, nhờ thu được và chi ra tới hơn 700 triệu đô.
 
Dĩ nhiên, tiền bạc không phải là tất cả khi bà Hillary chi ra gấp ba lần ông Trump mà vẫn thua. Biết vậy, nhưng như các cụ ta vẫn nói, “tiền không mang lại hạnh phúc, nhưng là chìa khoá mở cửa cho hạnh phúc chui vào”. Dù sao, tiền bạc cũng là chuyện nhỏ. Chuyện lớn hơn là chuyện ‘tranh cử tổng thống để làm gì?’ Đưa đến vấn đề lớn thứ nhì của đảng DC.
 
Ai cũng thấy đảng DC đang loay hoay, vật lộn với chính mình. Cho đến nay, ai cũng thấy là toàn đảng DC chỉ có đoàn kết, nhất trí trong đúng có một vấn đề: chống TT Trump. Ngoài ra không có ‘nhất trí’ chuyện gì hết. Cãi nhau đủ thứ chuyện… Mà thật ra, ngay cả việc chống Trump cũng chẳng có ‘nhất trí’. Người thì đòi đàn hạc, người thì đòi để yên ông ta làm hết nhiệm kỳ rồi bắt đi tù, người thì lo đánh bại ông ta trong cuộc bầu cử tới.
 
Trở lại câu hỏi “Hạ Trump bằng cách này hay cách khác, chiếm được Tòa Bạch Ốc, rồi thì làm gì?” Cho đến nay chưa ai có câu trả lời rõ rệt mặc dù ai cũng thấy quà cáp các ứng cử viên tranh nhau tặng cho cử tri. Đó có phải là những lý do chính đáng để bầu cho đảng DC không? Bầu cho một ông/bà DC chỉ để nhận quà thôi sao? Thế còn những chuyện như đối phó với Nga, Tàu, đồng minh Âu Châu thì sao? Chính sách quốc phòng ra sao? Phát triển kinh tế như thế nào? Giá xăng nhớt? Lạm phát? Công ăn việc làm của dân? Qũy tiền già? Công nợ? Thâm thủng ngân sách? Cả triệu chuyện sao không nghe ai có chương trình gì?
 
Nhất là khi những món quà cáp đó, hầu hết những người đầu óc còn chút tỉnh táo đều thấy rõ chỉ là bánh vẽ không bao giờ thành bánh thật được. Ngân sách cả nước hiện nay có chừng 4.000 tỷ đô trong khi các chương trình hứa hẹn đều lớn hơn cỡ 10-15 lần, nếu không phải là bánh vẽ thì là gì? Y tế miễn phí, giáo dục miễn phí, xóa cả ngàn tỷ tiền nợ của sinh viên, lương tối thiểu gấp hai lần mức hiện hữu, lợi tức tối thiểu bảo đảm cho tất cả, trợ cấp tối đa đủ loại, bớt thuế cả nước, chưa kể Mỹ đóng tiền cho cả thế giới về đủ chuyện của thế giới như hâm nóng địa cầu, môi sinh sạch, quốc phòng, an toàn chống khủng bố, phát triển mậu dịch. Thế nếu bánh vẽ đó không thành sự thật được thì sao? Mặt nghệt ra chấp nhận bị gạt sao?
Image result for the squad congress
The Squad”:  Tứ quái  Ocasia Cortez, Ilhan Omar, Rashida Tlaib and Ayanna Pressley
Đảng DC từ hồi nào đến giờ là đảng khoác cái áo thiên tả, đưa ra những chương trình nghe có vẻ thân thiện với giới cử tri thấp cổ bé họng như dân nghèo, dân lao động, dân da màu, trong khi lớn tiếng hô hào chống cường hào ác bá, chống tài phiệt. Sự thật có phải vậy không?
 
Kẻ này đã viết nhiều bài về cái gọi là ‘những huyền thoại’ của đảng DC, vì tất cả những chính sách có vẻ thân thiện nêu trên thật ra vẫn chỉ là bánh vẽ ảo để che mắt giới thấp cổ bé họng mà cũng là giới ít hiểu biết nhất. Nói trắng ra, đảng thiên tả DC cũng áp dụng phần nào sách lược lừa gạt dân ngu khu đen giống y chang mô thức của cộng sản thôi. Cái khác biệt giữa đảng DC Mỹ và các đảng CS là đảng DC Mỹ khôn hơn, lừa gạt giỏi hơn với sự tiếp tay của một hệ thống truyền thông hữu hiệu hơn, khiến nhiều người sẵn sàng tự nguyện làm con thiêu thân lao mình vào bóng đèn, trong khi các đảng CS ngu hơn, lừa gạt dở hơn nên phải dùng nhà tù và súng đạn. Cái huyền thoại đầu tiên mà cũng là lớn nhất là ‘đảng DC là đảng của dân nghèo chống tài phiệt’.
 
Tại sao hô hào chống tài phiệt? Chỉ vì giới tài phiệt có chưa tới 1% tổng số cử tri trong khi tất cả 99% còn lại, nếu không nghèo thì cũng phải vật lộn mỗi ngày giữa đồng lương và đồng thuế. Bên nào nhiều phiếu hơn? Chưa kể cái đám tài phiệt đó thật ra chẳng bao giờ đi bầu. Có ai tưởng tượng được ông Bill Gates đứng xếp hàng cả nửa ngày trời để bỏ phiếu gì không?
 
Có chống tài phiệt thật không? Thực tế, những đại tài phiệt giàu nhất Mỹ đều là DC hết. Từ các đại gia Bill Gates, Warren Buffett, Steve Jobs, đến các chủ báo Jeff Bezos (Washington Post), Sulzberger (New York Times), Jane Harman (Newsweek), Marc Benioff (TIME), các chủ đại tập đoàn tài chánh Golden Sachs, JP Morgan, Bank of America, các đại  ca sĩ, tài tử Hồ Ly Vọng và các đại thể tháo gia lãnh vài chục triệu một năm,… tất cả đều là phe DC hết. Ngay cả những bà Feinstein, Pelosi cũng đều là triệu phú mặc dù lương chỉ có chưa tới hai trăm ngàn một năm. Thượng nghị sĩ giầu nhất Thượng Viện trước đây là ông John Kerry, ứng viên tổng thống của đảng DC năm 2004.
 
Tin báo chí cho biết cụ Biden trong hai năm sau khi hết làm phó tông tông đã có lợi tức 15 triệu đô, phần lớn là tiền đi đọc diễn văn theo kiểu ông bà Clinton, hơn 200.000 đô một bài. Trong khi các bà Warren, Harris và cụ Sanders đều có lợi tức vài triệu một năm hết. Ai là dân nghèo vậy?
 
Tất cả các chính khách DC đều miệt thị và sỉ vả tài phiệt. Nhưng tài phiệt lại nhất tề ủng hộ DC. Tài phiệt hoan hỷ chấp nhận các chính khách DC mạt sát họ vì họ hiểu quá rõ chỉ là khẩu hiệu chính trị mỵ dân chứ không phải chính sách được thi hành trên thực tế. Họ cứ việc chửi tài phiệt nhưng nếu nhận tiền của tài phiệt để thi hành những chính sách có lợi cho tài phiệt thì ô-kê thôi. Cứ nhìn vào số tiền hai ông bà Clinton nhận được từ giới tài phiệt đại ngân hàng thì biết. Hay nhìn vào số tiền 400.000 đô mà cựu TT Obama được một đại ngân hàng New York trả cho bài diễn văn đầu tiên sau khi ông rời Tòa Bạch Ốc thì biết.
 
Tại sao giới tài phiệt lại ủng hộ các chính khách DC mà không ủng hộ CH?
 
Ông CH Trump là tỷ phú, làm việc không thèm lãnh lương. Ông DC Clinton trước khi làm thống đốc Arkansas, ở căn nhà thuê, chưa tới 100 thước vuông, rồi khi ra khỏi Tòa Bạch Ốc thì như chính bà Hillary khai báo, rơi vào tình trạng phá sản vì tiền luật sư bào chữa cho các vụ thưa kiện sách nhiễu tình dục của ông Clinton. Giữa hai ông này, mua chuộc ông nào dễ hơn?
 
Những chuyên gia xách động chính trị không ngừng quảng bá DC tranh đấu cho đủ thứ quyền lợi cho “người nghèo”. Tất cả đều như là quà của Ông Già Noel cho vậy. Quanh năm ngày tháng đều là mùa Giáng Sinh. Một số người nghe vậy, nghĩ rằng bầu cho CH thì đương nhiên sẽ mất medicare, mất medicaid, mất tiền thất nghiệp, mất tiền già, các nghiệp đoàn sẽ bị giải tán, không còn ai tranh đấu bảo vệ quyền lợi cho nhân công thấp cổ bé họng nữa, nhân công sẽ bị sa thải hết, ngồi nhà không đủ tiền uống trà ngắm trăng. Tất cả mọi người sẽ bị các đại gia bóp cổ chết. Nghe thì khó tin, nhưng sự thật lại có rất nhiều người tin. Thế mới nói là tuyên truyền có kỹ thuật. Cái kỹ thuật đó chỉ thuần túy dựa trên sự thiếu hiểu biết hay lười suy nghĩ của thiên hạ. (ngưng trích)
Nhưng, cái “thiên hạ” thiếu hiểu biết hay lười suy nghĩ ấy lại là số đông và có lá phiếu trong tay. Đó là mặt trái của những cuộc bầu cử được cho là công bằng và tự do.
Ký Thiệt

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*