Ký Thiệt: Gửi các bạn ở trong nước

Dưới đây là trích bài của Bác sĩ Trần Văn Tích đề ngày 28.5.2018 viết về một bài của một người ở Việt Nam:

Mới đầu tôi không có ý định góp ý – đúng ra là trả lời – bài viết nhan đề Gửi các bạn ở hải ngoại mà tôi đọc được trên Diễn đàn Viện Đại học Đà Lạt, Hội Cựu Sinh viên Việt Nam Tự do. Bài đăng ngày 26.05.2018. Nhưng rồi tôi đổi ý vì nhận thấy bài viết là một bức thư ngỏ trình bày suy tư của một người có lòng; hơn nữa tác giả có cái nhìn rất đúng đắn về phong trào người Việt tỵ nạn du lịch Việt Nam mà nhiều người kể cả chúng tôi chẳng những không bao giờ tham gia mà trái lại còn tỏ ra rất bất bình đối với phong trào đó. Ngoài ra, tôi còn ghi nhận là những đau khổ của quần chúng quốc nội, những hoạn nạn của người dân trong nước ngày đêm thôi thúc tác giả bài chính luận phải suy tư để tìm ra con đường cứu nước cứu dân. Tôi cảm thấy tác giả đã đem trí tuệ, tâm huyết, tài năng để thai nghén nên trước tác này. Tuy thế…

Hình thức và nội dung bài viết của Trần Bình-Cô Tam

Về hình thức, bài viết có hai tên tác giả: phía đầu bài tác giả mang tên Trần Bình, phía cuối bài tác giả mang tên Cô Tam. Trong bài tác giả nhắc đến “cơn bão Katrina vừa rồi”; cơn bão này xảy ra cuối tháng tám năm 2005, như vậy là cách đây gần mười ba năm. Tôi không hiểu vì sao có sự chậm trễ quá lớn trong quá trình phổ biến một tài liệu dầu sao đi nữa thì chẳng nhiều thì ít cũng mang tính thời sự.

Tác giả sử dụng danh từ rất thiếu chính xác khi gọi những người Việt đang sinh sống ở nước ngoài mà tác giả muốn nhắn gửi tâm tình là Việt kiều thay vì gọi là người Việt tỵ nạn cộng sản hoặc người Mỹ gốc Việt, người Pháp gốc Việt v.v..

Nhận thức của tác giả rất dễ gây tranh luận khi trình bày rằng củng cố sức mạnh dân chủ của cộng đồng hải ngoại để thúc đẩy “dân vận” trong nước sẽ đạt kết quả buộc chế độ phải thay đổi trong khi thực tế đã chứng minh rằng chế độ cộng sản không thể thay đổi mà phải thay thế.

Tác giả có khi lập luận tiền hậu bất nhất. Một mặt thì a) cho biết là tại New Orleans, rất nhiều người Việt không biết nói tiếng Anh và không thể tiếp xúc với cảnh sát khi có việc cần; rằng b) phải coi chừng tiếng Anh của giới trẻ chưa đủ để tiếp thu văn hoá xứ người; mặt khác lại khẳng định là xã hội Tây phương đã giúp cho người Việt định cư ở nước ngoài có thể hội nhập và thành đạt nhanh chóng. Tác giả không phân biệt được sinh hoạt của đa số người Việt tỵ nạn với hoàn cảnh cá biệt của một vài nhóm người, các nhóm người này lắm khi mang bản chất bầy đàn. Huống chi chúng ta phải thừa nhận là có những thành phần trong tập thể người Việt ở hải ngoại không xứng đáng mang danh nghĩa tỵ nạn chính trị; tệ hơn nữa, có những thành viên cộng đồng tự phủ nhận tư cách tỵ nạn và tự cấp cho mình căn cước di dân. Nhưng đó không phải là lỗi của cộng đồng lưu vong Việt Nam.

Ở đoạn giữa và đoạn cuối bài viết, tác giả cho rằng người trong nước bị bưng bít thông tin nên người về từ hải ngoại phải làm gương nhằm khai sáng dân trí nhưng trước đó, theo nhận thức của chính tác giả nơi đoạn đầu bài viết thì hiện nay đã có nhiều nhà dân chủ đứng lên bất chấp nguy hiểm để đấu tranh, như thế là không có hiện tượng bị bưng bít thông tin.

Tác giả đưa ra những nhận định chủ quan, thiên lệch, méo mó, do suy đoán hoàn toàn cá nhân không dựa vào căn cứ khoa học, càng không có giá trị thống kê. Căn cứ vào đâu mà tác giả cho rằng người Việt tỵ nạn cộng sản chỉ biết thưởng thức Nguyễn Ngọc Ngạn và Nguyễn Cao Kỳ Duyên, chỉ có mê HLinh và VSơn? Tác giả quả quyết là lối ăn mặc, cách hành xử nhố nhăng của đa số Việt Kiều (sic) khi về nước đã vô tình phá hoại sự nghiệp đấu tranh của các nhà dân chủ. Khó đồng ý với tác giả quá. Đấu tranh cho dân chủ tự do, quyết tâm thanh toán đại họa cộng sản là cao cả, là chính nghĩa, là đại cuộc, thì sá gì cách ăn mặc lập dị hay lối cư xử bất thường của một số người?

Tác giả viết bao đồng và lan man; đang từ chuyện này nhảy sang việc khác một cách thiếu mạch lạc và không có hệ thống. Tưởng rằng tác giả đặt trọng tâm vào sự trình bày những suy tư liên quan đến công cuộc chống cộng trong môi trường quốc ngoại; bỗng dưng lại được đọc các lời khuyên không nên gian lận xin tem phiếu, không nên phạm pháp làm giấy ly hôn giả, không được trốn thuế v.v..

“Các bạn chửi cộng sản 43 năm nay (…)”: câu mở đầu bản văn chính luận sai lầm một cách thê thảm. Người Việt tỵ nạn cộng sản biểu tình, hội thảo, tuần hành, mít tinh; người Việt tỵ nạn cộng sản vạch trần những tội ác, trình bày những dối trá của cộng sản qua nền văn học lưu vong; người Việt tỵ nạn cộng sản dựng lại cờ vàng ở bất kỳ nơi nào có thể dựng được; người Việt tỵ nạn cộng sản chống đối các âm mưu vinh danh già Hồ v.v..không phải là chửi cộng sản. Người Việt tỵ nạn cộng sản, qua những sinh hoạt vừa kể – mà kể rất thiếu sót – chỉ làm tròn bổn phận của mình. Người Việt tỵ nạn cộng sản muốn rằng các thế hệ tương lai sẽ sống tự do, sẽ hiểu rõ phẩm giá của Tự do và sẽ có ý thức trách nhiệm về Tự do.

Hãy nhìn các cộng đồng lưu vong khác

Cộng đồng tỵ nạn cộng sản Cuba, Trung cộng, Tây Tạng có hoạt động gì xuất sắc hơn cộng đồng tỵ nạn cộng sản Việt Nam không? Người Tàu có tập thể Pháp Luân Công đã làm được đôi ba việc ngoạn mục, chẳng hạn đạt được thắng lợi trước các toà án cấp quốc gia nhằm kết tội một số tên chóp bu Tàu cộng về tội ác sát nhân tập thể hay diệt chủng. Nhưng thực ra họ có hậu thuẫn là Đài Loan. Chúng ta, người Việt tỵ nạn cộng sản cũng đã cố gắng thực hành biện pháp đó nhưng chúng ta không thành công vì công pháp quốc tế thấy chưa đủ điều kiện để xem vụ tàn sát tập thể Mậu Thân Huế là genocide. Mưu sự tại nhân, thành sự tại toà. Cộng đồng tỵ nạn cộng sản Tây Tạng có nguyên một chính phủ lưu vong, có cả một lãnh tụ được quốc tế công nhận và được thưởng Giải Nobel Hoà bình; cộng đồng đó có làm gì có thể xem như qua mặt chúng ta không? (Ngưng trích)

  1. Trần Văn Tích, định cư tại Đức, là một người thật có lòng và lịch sự có thừa. Một mẫu người Việt rất hiếm có ngày nay, ở hải ngoại cũng như ở trong nước Việt Nam.

Hy vọng bài trả lời, hay góp ý, của BS. Trần Văn Tích sẽ giúp ông Trần Bình (hay Cô Tam?) nhận ra những sai lầm và hồ đồ của mình khi viết về một vấn đề rộng lớn và trọng đại, và cũng giúp “Diễn đàn Viện Đại học Đà Lạt, Hội Cựu Sinh viên Việt Nam Tự do” thận trọng hơn khi chọn bài phổ biến.

“Gửi các bạn ở hải ngoại” giống như câu chuyện của dân ăn tục nói phét trong một quán nhậu bình dân,  nếu không có bài góp ‎ý hay trả lời của BS Trần Văn Tích, có thể làm người đọc, nhất là người ở trong nước, hiểu lầm về người Việt ở hải ngoại và nghĩ sai về một việc quan trọng hơn: công cuộc giải trừ cái chế độ độc tài, hại dân, bán nước, đội lốt cộng sản hiện nay ở VN.

Các bạn ở trong nước, nghĩa vụ đưa VN ra khỏi đêm đen hiện nay  nằm trên vai các bạn, thay vì cứ sáng cà-phê, trưa hủ tíu, chiều nhậu… rồi lên lớp dạy bảo người Việt ở hải ngoại phải như thế này, phải làm thế kia. Hãy xem lịch sử thế giới xưa nay, có cuộc cách mạng nào lật đổ một chế độ độc tài ác ôn, kể cả độc tài cộng sản, không do chính người dân nước ấy vùng lên tự giải phóng. Tự do không bao giờ là món quà biếu không từ người khác, hay do người bên ngoài “dân vận” thúc đẩy.

Người Việt ở hải ngoại cũng không phải tất cả đều là Việt kiều. Những người “áo gấm về làng” mà các bạn ở trong nước thấy và nặng lời phê phán có thể là “Việt kiều” nhưng những người chưa bao giờ xách va-li đi VN (“đi VN”, chứ không phải “về VN”) không thể được gọi là “Việt kiều”.

Những chuyện không hay đẹp mà ông Trần Bình viết về người Việt ở hải ngoại chỉ là hiện tượng tiêu cực của một số người mà ông ấy gọi là “Việt kiều”. Người Việt ở hải ngoại đã hội nhập tuyệt vời vào quê hương mới, đóng góp thành công vào mọi lãnh vực sinh hoạt của những xã hội xa lạ. Đó là những vốn quý và đó là lý do bọn VC gọi họ là “Việt kiều” để lợi dụng, khai thác.

Ai không tin những lời góp ý‎ nhẹ nhàng của BS Trần Văn Tích, hay bất bình vì những lời nói thật của Ký Thiệt, mời đọc đoạn mở đầu bài của ông Trần Bình (?) dưới đây:

Các bạn chửi Cộng Sản 43 năm nay chưa thỏa lòng sao? Đã hơn 43 năm, các bạn cứ tiếp tục chửi bới, và chế độ hà khắc ở VN vẫn tiếp tục tồn tại.

Hiện nay, ngay từ trong nước, đã có nhiều nhà dân chủ đứng lên bất chấp nguy hiểm để đấu tranh, điều này đã bộc lộ rõ những nhượng bộ và yếu kém của chế độ. Nhưng sao đến giờ vẫn chưa có một phong trào dân chủ đủ mạnh để thách thức chế độ?

Câu trả lời: bao năm qua, ta cứ mãi lo “địch vận”: Nói xấu, chửi bới chế độ hoặc kêu gọi chế độ tự thay đổi, mà không lo”dân vận”:

Củng cố sức mạnh dân chủ của cộng đồng hải ngoại để thúc đẩy “dân vận” trong nước và bước cuối cùng là tạo nên một sức mạnh toàn dân buộc chế độ phải thay đổi.

Như vậy, rõ ràng là thất bại không phải là do “địch” mạnh, mà do “ta” yếu. Nói rõ hơn, dân trí Việt Kiều, nhất là trong số những người hay về VN, quá yếu kém nên đã không thể thúc đẩy một phong trào dân chủ toàn dân ở trong nước.

Người trong nước thì bị bưng bít thông tin nên mù mờ về khái niệm dân chủ pháp trị đã đành, còn người Việt nước ngoài, những người đã định cư ở những xứ có nền dân chủ pháp trị cao nhất trên thế giới, thì sao?

Một sự thật đáng buồn: ngoại trừ một số ít trí thức hiếm hoi (tỉ lệ cao hơn ở các nước Châu Âu) có thể viết lách, lý luận và còn chút ưu tư đất nước, còn lại đa số Việt Kiều mặc dù đã tiếp cận với nền văn minh dân chủ Phương Tây đã lâu nhưng đã chẳng học hỏi được gì, bởi đa số họ vốn xuất thân từ một lối sống èo uột nửa Tây nửa phong kiến, khi ra được nước ngoài (dù là vượt biên, HO, con lai hay diện ODP) đều chỉ biết có một mục tiêu duy nhất là đồng tiền chứ không biết trau dồi tri thức (lười đọc sách, chỉ nghe nhạc hoặc xem Video).

Họ còn cư khư khư giữ lấy những cái “Việt Nam” lẽ ra phải bị đào thải từ lâu. Họ sợ lớp trẻ quên tiếng Việt nhưng lại không biết lo rằng coi chừng tiếng Anh của chúng chưa đủ để tiếp cận tinh hoa văn hóa của phương Tây. Họ còn thích nghe những bản nhạc than khóc não nùng èo uột muôn thưở kiểu Việt Nam vốn có khả năng làm con người mềm yếu, mất tính chiến đấu (kiểu băng nhạc TN Paris) mà trước năm 1975 đã góp phần vào sự bại trận của miền Nam.

Ngoại ngữ kém cỏi (tiếng Mỹ, Pháp…) cũng là một đặc điểm nữa của cộng đồng Việt Kiều. Không phải là điều đáng ngạc nhiên khi dư luận Mỹ (và ở các quốc gia Châu Âu khác) cho tới giờ này vẫn biết rất ít về công cuộc đấu tranh dân chủ của người Việt hải ngoại. Bởi vì trong đa số VK, khả năng viết, nói và đọc ngoại ngữ rất kém, cho nên không thể trao đổi tư tưởng hoặc truyền đạt thông điệp của mình cho người bản xứ.

Có một sự việc đáng buồn nhưng ít ai biết từ mấy chục năm qua, đến gần đây mới lộ ra. Ở New Orleans, US, nếu không có cơn bão Katrina vừa rồi, thì đâu có ai biết là rất nhiều người Việt định cư ở New Orleans không biết nói tiếng Anh và không thể tiếp xúc với Cảnh Sát khi có việc cần. (đây là những người qua đây từ 1975 đã có cơ nghiệp vững vàng, chứ không phải những người mới qua).

Ở những nơi tập trung đông người Việt như California, Georgia, Texas, và vùng Washington DC, mọi giao dịch đều dùng tiếng Việt, kết quả là trình độ ngoại ngữ của người Việt rất kém.

Đã không tiến bộ, thì phải thụt lùi. Lối tư duy, lý luận và cách hành xử của Việt Kiều giờ này chẳng khá hơn bao nhiêu khi còn ở Việt Nam. Hãy xem xét những hoạt động “văn hóa” của Việt Kiều ở hải ngoại. Có mấy ai đọc sách, suy tư, hoặc viết lách khi rảnh rang. Họ chỉ biết, từ năm này qua năm khác (1984 đến giờ) khi rảnh thì đón mua băng TN Paris để nghe đi nghe lại những bài nhạc “quê hương” cũ rích chỉ thay đổi có ca sĩ trình bày và để nghe ông NNNgạn và cô “đào” dài chân mặc váy ngắn (và rất ưa “phô” nó ra) NCK Duyen nhai đi nhai lại ba cái chuyện đàn ông đàn bà ghen tuông nhảm nhí, thiếu vắng chiều sâu về tâm lý xã hội cũng như nghệ thuật hài hước.(!?)

Ký Thiệt

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*