Ký Thiệt: Chuyện gì đang xảy ra ở Việt Nam?

Sau hai cái chết của Trần Đại Quang (chủ tịch nước, tức quốc trưởng) và Đỗ Mười (cựu tổng bí thư đảng), đủ thứ tin đồn đã được tung ra tại Viêt Nam, trong có vai trò của Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng, người nắm trong tay nhiều quyền lực nhất trong một đảng Cộng Sản, và chuyện các phe phái trong đảng đấu đá nhau để tranh giành ngôi thứ, và về “con vi-rút lạ” đã giết chết Trần Đại Quang…

Bất ngờ ngày 22.10.2018, Nguyễn Phú Trong đã được Ban Chấp hành Trung ương đảng nhất trí “giới thiệu để Quốc hội bầu giữ chức vụ Chủ tịch nước tại kỳ họp thứ sáu Quốc hội khóa XIV”, và chiều ngày 23.10.2018, Quốc hội nhóm họp và qua một cuộc bỏ phiếu kín, đã nhất trí chấp nhận đề cử của ban chấp hành trung ương (do lệnh từ…thiên triều?) để Trọng lú thâu tóm trong tay cả hai chức vụ to nhất đảng và nhất nước.

Nhưng cũng từ đó, tin đồn Nguyễn Phú Trọng đã theo Trần Đại Quang về bên kia thế giới do “con vi-rút lạ” được loan truyền trước đây càng có nhiều người tin hơn khi một tấm hình chụp rõ mặt Trọng lú tại Quốc hội ngày 23 tháng 10 được phổ biến khắp nơi, nếu là ảnh thật không photoshop, thì có những cái khác với mặt thật của ông ta được biết từ trước, trong đó hai điểm nổi bật nhất là ông Trọng bây giờ không mang cặp kính cận (vật bất ly thân của ông ta) và không có hai nốt ruồi trên trán, phía trên lông mày bên trái.

Chưa biết tin này thực hư ra sao thì sau hôm Quốc hội họp, có nhiều đảng viên đã viết thư thông báo ra khỏi đảng cộng sản, mở đầu với Giáo sư Mạc Văn Trang, tiếp theo là Nhà văn Nguyên Ngọc, cựu chủ tịch Hội Nhà Văn VN, rồi Hà Quang Vinh, cựu phó chủ tịch UBDN Quận Bình Chánh.

Dưới đây là vài bức thư với những lý‎ do “bỏ đảng” của họ.

Thư của GS. Mạc Văn Trang:

“TÔI ĐÃ TỰ RA KHỎI ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM”

Related image

Thực tình tôi không muốn ồn ào chuyện này. Nhưng thấy UBKTTW Đảng kỷ luật PGS TSKH Chu Hảo, một trí thức có Tâm, có Tài, nhiệt huyết đóng góp cho sự phát triển xã hội, người trí thức mà tôi mến mộ, nên tôi thấy cần tỏ rõ thái độ của mình.

Tôi vào Đảng Lao động Việt Nam ngày 01/4/1964, đến nay đã 54 năm 6 tháng. Thế hệ chúng tôi vào Đảng vì khát khao Lý tưởng giành độc lập cho Tổ quốc, tự do, hạnh phúc cho nhân dân, sẵn sàng hy sinh bản thân mình vì lý tưởng đó. Đến nay vẫn như vậy.

Từ năm 2000, tôi mới nhận rõ Đảng đã biến chất hoàn toàn, đảng viên ngày càng tha hóa, xã hội ngày càng xuống cấp, con người tồi tệ đi… Và không thể nào cứu chữa được theo những cách vẫn làm như từ trước, mà phải chuyển thành cơ chế đa đảng, tam quyền phân lập, xây dựng xã hội dân sự, hòa nhập vào thế giới văn minh, thì xã hội, con người mới tốt trở lại, đất nước mới phát triển bền vững…

Tôi noi gương những người giác ngộ, đi trước, cũng góp những ý kiến nhỏ bé của mình và vẫn hy vọng Đảng sẽ có đổi thay khôn khéo, không diễn ra bạo lực… Sự thay đổi đó cần được chuyển biến từ tầng lớp lãnh đạo, chuẩn bị dần dần cho xã hội thích ứng với sự đổi thay, khi thời cơ đến…

Nhưng việc Đảng làm to chuyện kỷ luật người trí thức như Chu Hảo là nhằm triệt tiêu giới tinh hoa của đất nước, những người nhiệt thành muốn thay đổi xã hội theo chiều hướng văn minh, đẩy họ về phía đối lập với Đảng.

Tôi rời bỏ Đảng vì thất vọng với những gì Đảng đã và đang làm, bất chấp bao ý kiến đóng góp tâm huyết và trí tuệ của những người như Chu Hảo; bất chấp những tiếng kêu thảm thiết của biết bao người dân bị cướp bóc, đàn áp, bất công một cách oan ức, thảm khốc…

Thực ra tôi đã “tự diễn biến” và rời xa Đảng từ năm 2000, nay chính thức nói ra mà thôi! Nên Tôi vẫn như thế, chẳng có gì thay đổi. Tôi không bi quan, mà vẫn hy vọng, tin tưởng rằng, xã hội ta, đất nước ta nhất định sẽ đổi thay, phát triển theo dòng chảy văn minh của nhân loại, vì đó là quy luật tất yếu.

Hà nội, ngày 25/10/2018

M.V.T

Nhà văn Nguyên Ngọc:

TUYÊN BỐ RA KHỎI ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM

Image result for Nhà văn Nguyên Ngọc:

Tôi đã suy nghĩ và định làm việc này từ lâu, nhưng muốn làm một cách bình thường, không gây ồn ào. Nay sau việc Ủy ban Kiểm tra Trung ương Đảng kỷ luật PGS.TS. Chu Hảo, tôi quyết định ra tuyên bố này, chính thức từ bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam kể từ hôm nay. Tức nhân dịp này tuyên bố một quyết định đã chuẩn bị từ trước, đồng thời để tỏ rõ thái độ đối với thông báo của Ủy ban Kiểm tra Trung ương Đảng.

PGS.TS. Chu Hảo là một trí thức lớn, có công lớn với đất nước và dân tộc, đặc biệt trong công cuộc khai hóa bằng Tủ sách Tinh Hoa của Nhà xuất bản Tri Thức mà ông là Giám đốc, Tổng biên tập, đưa đến cho người đọc những tri thức căn bản nhất của nhân loại mà chúng ta nhất thiết phải biết, hiểu, nếu muốn thật sự xây dựng một quốc gia văn minh, tiến bộ, cùng thiên hạ năm châu. Tôi vinh dự và tự hào là bạn thân của ông, đã cùng ông làm việc và tham gia các hoạt động xã hội trong nhiều năm nay.

Kỷ luật ông Chu Hảo thực chất là một hành động thực hiện chính sách ngu dân, kìm hãm nhân dân trong vòng tăm tối, để dễ lừa dối và đàn áp, vì quyền lợi ích kỷ của một đảng độc tài đang cướp quyền sống và phát triển của dân tộc. Kỷ luật ông Chu Hảo với những lý do đầy tính chất vu khống còn là hành vi có chủ tâm đánh vào những người trí thức yêu nước, có tài và có tâm, luôn hành động và phát ngôn theo lương tâm của mình. Việc làm thất nhân tâm này tất sẽ dẫn đến tình trạng “sĩ phu ngoảnh mặt”, hết sức nguy hiểm cho vận mệnh dân tộc.

Tôi vào Đảng Lao Động Việt Nam (nay là Đảng Cộng sản Việt Nam) từ năm 1956, đến nay đã 62 năm. Thế hệ chúng tôi tự nguyện gia nhập Đảng vì yêu nước, hăng hái tham gia sự nghiệp giải phóng dân tộc. Tôi đã có mặt suốt cả hai cuộc kháng chiến, đều ở chiến trường miền Nam.

Từ nhiều năm qua, tôi nhận thấy Đảng ngày càng xa rời lý tưởng ban đầu của mình, “tự diễn biến” thành một tổ chức chuyên quyền, phản dân hại nước. Tôi không thể còn đứng trong một tổ chức như vậy.

Tôi vẫn tin ở tương lai của đất nước, nhất là ở lớp trẻ, vì không có lực lượng vô luân nào có thể ngăn trở dân tộc này quyết định vận mệnh của mình.

Nguyên Ngọc

Ngày 26-10-2018

ÔNG HÀ QUANG VINH – NGUYÊN PHÓ CHỦ TỊCH QUẬN BÌNH CHÁNH TUYÊN BỐ TỪ BỎ ĐẢNG

Image result for ÔNG HÀ QUANG VINH
Văn bản này tôi viết vào năm 2015 và để trong laptop từ đó đến giờ, với 2 lần sửa chữa, nhưng chủ đề vẫn y nguyên. Nay thời tiết tốt, mưa thuận gió hòa nên tôi xin công bố giữa bà con, họ hàng. Xem như một giọt nước nhỏ vào cái ly đã tràn.

TÔI ĐÃ THẤY VÀ TÔI ĐÃ HIỂU.

Cùng với những tệ nạn trong GIÁO DỤC, Y TẾ, ngày nay việc đưa ra pháp luật những vụ tham nhũng về KINH TẾ và trong các doanh nghiệp Nhà nước, nhất là ở khu vực trung ương đã cho thấy căn bệnh về chính trị -kinh tế – xã hội Việt Nam hiện nay đã đến mức vô phương cứu chữa.
Người ta nói có bệnh tất phải có nguyên nhân. Tôi đã đi tìm nguyên nhân đó nhiều năm nay và TÔI ĐÃ THẤY.

Nguyên nhân này có liên quan chặt chẻ đến các băng nhóm CÁN BỘ CAO CẤP CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM. Các băng nhóm này đã thay nhau nắm quyền lãnh đạo Đảng và Chính quyền nhằm mục đích lũng đoạn tình hình dất nước trong những năm qua.

Họ đã câu kết với nhau hình thành các chính sách mất lòng dân trong các lĩnh vực đất đai, môi trường, thuế khoá, năng lượng, công ăn việc làm v.v…
Họ đã rút tỉa hết sức lực của nhân dân ta qua việc tham ô, nhũng lạm hằng trăm, hàng chục ngàn tỉ đồng VN. Phương pháp tham nhũng của họ là công khai, trắng trợn, coi trời bằng vung và coi nhân dân như đồ ếch nhái. Những vụ trọng án đã và đang đưa ra pháp luật đã nói lên điều đó.

Đây là những NGUYÊN NHÂN TRỰC TIẾP đưa đất nước đến một thảm họa mà trước đây nhiều người ít nghĩ đến là CHÍNH QUYỀN NHÀ NƯỚC CÓ KHẢ NĂNG ĐI ĐẾN TIÊU VONG.

Tất nhiên cũng có các NGUYÊN NHÂN KHÁC CŨNG TRỰC TIẾP không kém là các nguyên nhân về các lĩnh vực HỌC THUYẾT , ĐƯỜNG LỐI CHÍNH TRỊ – KINH TẾ. Đây mới là các NGUYÊN NHÂN CƠ BẢN. Tuy nhiên những nguyên nhân này đã được đề cập rõ và đầy đủ trong THƯ NGỎ 61 (tên gọi do dân chúng đặt cho lá Thư ngỏ của 61 đảng viên gởi cho TW Đảng) mà tôi đã ký trước đây. Và bản thân tôi cũng đã có một THƯ NGỎ riêng gửi cho Quận ủy Quận 5 Tp HCM nói lý do tại sao tôi đã ký vào TN 61 nói trên. Vì thế nên tôi thấy không cần đề cập đến tại đây những vấn đề đã được nói quá nhiều với Đảng nhưng chỉ như nước đổ lá môn. Nhưng ĐÂY LÀ SỰ THẤT BẠI CỦA ĐẢNG VỀ MẶT LÝ LUẬN CHÍNH TRỊ .

Trở lại với các ông bà trong các Nhóm CÁN BỘ CAO CẤP CỦA ĐẢNG.
Có thể nói các ông bà là giai tầng quyền quý nhất trong Đảng hiện nay. Đa số tài nguyên của đất nước do tổ tiên để lại và nhân dân ta còng lưng làm ra đã chảy vào trong túi của các ông bà. Các ông bà chỉ lo gửi những số tiền đó ra nước ngoài và mua nhà ở Mỹ, chỉ để lo cho hậu vận của các ông bà mà bất bất chấp tất cả. Các ông bà chỉ đại diện cho các nhóm lợi ích đã đặt quyền lợi phe nhóm lên trên quyền lọi của quốc gia, dân tộc chứ không đai diện cho Đảng với hơn 4 triệu đảng viên và càng không đại diện cho quyền lợi của nhân dân.

Các ông bà thi nhau giữ rịt cái chính quyền này cho mình bất kể tiếng oán than của nhân dân đã dậy đến trời xanh. Đất nước này tiêu vong cũng tại các ông bà, chế độ này suy sụp cũng tại các ông bà. Rõ ràng là các quý vị là thành phần hiểm độc nhất trong các thành phần dân tộc VN. Và ĐÂY LÀ THẤT BẠI CỦA ĐẢNG VỀ CON NGƯỜI, ĐẠO ĐỨC VÀ TỔ CHỨC . Sự thất bại này chỉ là giọt ước làm tràn ly của sự thất bại về lý luận mà thôi .

Vì những lẽ đó, nay tôi nói rằng tôi sẽ không đi chung một con đường , mà có lẽ đã quá ít khi đi chung, với các ông bà nữa. Hãy giữ kỹ những gì các ông bà đã bòn rút được trên đầu trên cổ nhân dân VN.

Và tôi xin tuyên bố TÔI TỪ BỎ ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM, một tổ chức chính trị mà tôi đã gia nhâp và phục vụ 43 năm qua . Bởi những gì tôi đã thấy và đã hiểu. Với niềm tin sau cơn mưa trời lại sáng của dân tộc ta.

Bài này do tôi là HÀ QUANG VINH tự viết .

Tôi vào Đảng Nhân dân cách mạng VN (nay là Đảng CSVN) ngày 20/5/1972. Nay là Hưu trí. Sống tại Q11, TP HCM.

Trong mấy bức thư trên đây có những điểm chung: không sợ hãi, sai lầm khi quyết định gia nhập đảng CSVN và tin tưởng ngày tàn của đảng CSVN không còn xa.

Không sợ hãi: Những bức thư này đã thể hiện não trạng không còn sợ hãi của người dân Việt Nam ngày nay mà đảng CSVN đã gieo vào đầu mọi người như một trong hai bệ đỡ của chế độ cho đến nay: lừa dối và sợ hãi bạo lực.

Sai lầm khi quyết định gia nhập đảng cộng sản: Do bị tuyên truyền lừa dối mà hầu như những người theo cộng sản, dù trí thức hay nông dân, hay lao động chân tay, đều tưởng là đóng góp vào cuộc đấu tranh cho một đất nước Việt Nam “độc lập, tự do, hạnh phúc”.

Nguyễn Phú Trọng, một người hay hai?

Ngày tàn của CSVN không còn xa: Với những tội ác đối với nước với dân, với những thối nát của hàng ngũ đảng viên, từ trên xuống dưới, được vạch ra, những người đã “sáng mắt, sáng lòng” đều thấy chế độ cộng sản tại Việt Nam đã hoàn mục nát đang đi tới chỗ sụp đổ, và tin tưởng “đất nước ta nhất định sẽ đổi thay, phát triển theo dòng chảy văn minh của nhân loại, vì đó là quy luật tất yếu”, như lời trong bức thư của ông Mạc Văn Trang.

Trong những ngày tới, bao nhiêu đảng viên nữa đã “sáng mắt, sáng lòng”,  bỏ đảng cộng sản, hay đúng hơn, “mạo danh cộng sản”?

 

Ký Thiệt

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*