Ký‎ Thiệt: FIFA WC 2018, chuyện bên lề

Giải túc cầu (hay bóng tròn, hay đá banh, hay bóng đá…) thế giới do FIFA (Fédération Internationale de Football Association) tổ chức là cuộc tranh tài thể thao lớn nhất của loài người trên hành tinh này.

Được thành lập từ đầu thế kỷ trước (1904), FIFA tổ chức giải vô địch thế giới (FIFA World Cup) đầu tiên vào năm 1930, và sau đó cứ bốn năm một lần cuộc tranh giải lại diễn ra tại một nước hội viên, nay đã lên tới 211 nước. Năm nay FIFA World Cup 2018 được tổ chức tại Nga đã chấm dứt vào ngày 15.7.2018 sau những cuộc tranh tài sôi nổi kéo dài hơn một tháng mà cuối cùng đội tuyển Pháp đã đoạt chiếc cúp vàng.

Những dàn đèn pha trên các sân cỏ khắp nước Nga đã tắt, những tiếng reo hò trên các khán đài không còn một chỗ trống đã im bặt, kẻ thắng cũng như người thua đều đã lên máy bay rời nước Nga mang theo niềm vui hay nỗi buồn trong lòng. Nhưng, trên các trang mạng điện tử vẫn có những bài tiếp tục viết về “chuyện bên lề” FIFA World Cup 2018, và chắc sẽ còn kéo dài trong nhiều tháng nữa với đủ thứ chuyện, hay cũng như dở… Hoặc tức cười, khó tin (nhưng có thật) như câu chuyện dưới đây của ông Chu Thập:

“Một cặp vợ chồng Nga đã ly dị chỉ vì cãi nhau về địa vị cầu thủ số một thế giới. Theo một tờ báo địa phương của Nga, cuộc cãi vã giữa cặp vợ chồng đã xảy ra sau khi đội tuyển Á Căn Đình hạ đội tuyển Nigeria ở vòng loại. Với người chồng, Lionel Messi là cầu thủ số một thế giới. Nhưng người vợ thì lại khăng khăng bảo vệ lập trường của mình: Cristiano Ronaldo, thủ quân đội Bồ Đào Nha mới xứng đáng giữ địa vị này. Trên sân cỏ, cuộc thi đấu nào cũng đều kết thúc hoặc với tỷ số huề nhau hoặc có kẻ thắng người thua. Nhưng trong  trận đấu võ mồm giữa hai vợ chồng Nga này thì chẳng có huề mà cũng chẳng có ai thắng hay thua cả cho nên cuối cùng người chồng đành cuốn gói ra đi và sau đó nộp đơn xin ly dị.

Tờ báo địa phương đưa tin trên đây cho biết hai vợ chồng này đã gặp nhau trong một quán rượu khi cả hai cùng theo dõi Giải Túc Cầu Thế Giới năm 2002 được tổ chức tại Nhựt Bổn và Đại Hàn. Họ đã lấy nhau vì túc cầu và cũng chia tay vì túc cầu. Chẳng có quen biết gì cặp vợ chồng Nga này, nhưng tôi cũng thấy buồn thật! Trên sân cỏ, sau một trận đấu, các cầu thủ còn bắt tay chào từ biệt nhau. Nhưng trên khán đài hay trước màn ảnh truyền hình, có khi người ta còn ăn thua đủ với nhau bằng cả bạo lực nữa!

Theo dõi các cuộc thi đấu, tôi không chỉ chú mục vào sân cỏ, mà còn xem phản ứng của khán giả trên khán đài. Ống kính truyền hình thỉnh thoảng dừng lại ở những khoảnh khắc đặc biệt nói lên đủ thứ hỉ nộ ái ố của khán giả. Nơi đây có kẻ nhảy nhót reo hò vì niềm vui chiến thắng. Nơi kia có người mếu máo khóc. Ở một góc khác, người ta gấu ó tưởng chừng như muốn ăn tươi nuốt sống nhau. Cứ như thể chính mình là người đang thi đấu!

Ở giữa đám đông, dường như con người dễ mạnh dạn hơn để biểu lộ con người thật của mình. Đám đông là một thứ xúc tác có thể làm bật lên những cử chỉ hay hành động mà bình thường người ta không dám hay không muốn làm. Có người nhờ đám đông để biểu lộ tính lương thiện và những tình cảm tốt đẹp. Nhưng cũng không thiếu những người bị đám đông lôi kéo để làm những hành động bất lương và ngay cả tội ác.

Tôi thường nghĩ đến đám đông những người Đức đã tham gia vào cuộc diệt chủng của Đức Quốc Xã đối với người Do Thái. Vào năm tới 2019, thế giới sẽ đánh dấu 80 năm ngày Đức Quốc Xã xâm chiếm Ba Lan, khai mào Đệ nhị Thế chiến và nhứt là khởi xướng cuộc diệt chủng đối với người Do Thái tại Âu Châu. Dĩ nhiên đó là tội ác của Hitler và Đức Quốc Xã. Nhưng chắc chắn Hitler không có đủ ba đầu sáu tay để thực hiện một tội ác tày đình như thế. Có cả một đám đông đứng sau lưng ông và thi hành hiệu lệnh của ông. Thế giới sẽ mãi mãi thắc mắc tại sao một tội ác tập thể như thế đã có thể xảy ra.

Đã có hàng trăm ngàn người Đức, bình thường như mọi người dân bình thường khác ở Âu Châu và trên khắp thế giới, đã tham gia một cách có chủ ý và với đầy đủ  ý thức vào cuộc tra tấn và tàn sát tập thể những người vô tội. Và ngay cả không trực tiếp tham gia vào tội ác, con số những người bàng quan và  thụ động đứng nhìn các hành động tội ác và biết rõ chủ ý đồi bại của Đức Quốc Xã không phải là nhỏ. Tại sao điều đó đã có thể xảy ra?

Người Đức không phải là một đám sát nhân bệnh hoạn. Phần lớn những người Đức đã tích cực tham gia vào tội ác hay thụ động đứng nhìn tội ác đều là những con người bình thường và có tâm lý ổn định trước khi Hitler lên cầm quyền. Cuộc sống gia đình của họ cũng giống như cuộc sống của những người thuộc giai cấp trung lưu trong bất cứ quốc gia Tây Phương nào. Họ có công ăn việc làm để mưu cầu cuộc sống cho gia đình họ. Họ cũng gởi con đến trường học và cũng mong cho chúng ăn học thành tài và nên người. Họ cũng quảng đại đóng góp cho các công cuộc từ thiện ở địa phương. Họ cũng có bạn bè và cũng tham gia các sinh hoạt xã hội. Họ là những người bình thường như mọi người bình thường trên trái đất này.

Trước khi Hitler lên cầm quyền, trong số những người tham gia vào cuộc diệt chủng người Do Thái do Đức Quốc Xã chủ xướng hoặc làm khách bàng quan đứng nhìn tội ác, không có người nào để lộ bất cứ dấu hiệu nào của bệnh tâm thần hay khuynh hướng độc ác muốn hãm hại người khác. Họ không hề là người vô cảm. Họ cũng không hề là những người không sống theo bất cứ một chuẩn mực đạo đức nào. Khi được tuyển dụng và gởi đến đến các làng mạc của người Do Thái để bắn giết trẻ con và phụ nữ, một số người chỉ thi hành “sứ mệnh” trong một thời gian ngắn và sau đó bỏ cuộc vì không thể chịu đựng nổi cảnh chết chóc do chính mình gây ra. Điều đó chứng tỏ họ không hề là những người máy không có cảm xúc hay những tên sát nhân hàng loạt mắc bệnh tâm thần.

Theo các tài liệu lưu trữ, không có bất cứ bằng chứng nào cho thấy những người tích cực tham gia vào tội ác đã bị cưỡng bách phải thi hành sứ mệnh cả. Tài liệu cho thấy trong số 500 người Đức được tuyển mộ để đi lùng bắt 1800 người Do Thái tại làng Jozefow, bên Ba Lan, chỉ có đúng 15 người quyết định không tham gia vào tội ác sau khi được đại tá Wilhelm Trapp cho biết họ phải bắn giết phụ nữ, trẻ con và người già, nhưng nếu không muốn họ có thể rút lui.

Những người Đức đã tình nguyện đi lùng bắt người Do Thái hoặc làm việc tại các trại tập trung Auschwitz, Ravensbruck, Dachau và nhiều trại tập trung khác, nơi các tù nhân bị sát tế trong các lò hơi ngạt hay được sử dụng như vật thí nghiệm trong các phòng nghiên cứu …đều xuất phát từ mọi  giai tầng xã hội và ngành nghề khác nhau. Họ là binh sĩ, cảnh sát viên, luật sư, bác sĩ, y tá, thư ký, kỹ sư, nhân công và ngay cả bậc khoa bảng.

Điều hành các trại tập trung là các sĩ quan quân đội, nhưng trực tiếp thi hành tội ác lại là những thường dân. Chính những người đã từng là láng giềng quen biết của người Do Thái lại đứng ra thi hành tội ác. Phần lớn những người Đức đảm nhận những công việc hàng ngày trong các trại tập trung như y tá, cai tù…đều không bỏ công việc hoặc xin chuyển đi nơi khác ngay cả sau khi đã  chứng kiến những hành động tội ác đối với các tù nhân.

Tại sao người Đức đã tích cực tham gia hoặc làm khách bàng quan đứng nhìn tội ác của Đức Quốc Xã ? Chỉ có một câu trả lời xem ra thỏa đáng là: họ đã hành động như thế bởi vì họ nghĩ rằng đó là điều chính đáng và cần thiết!

Họ nghĩ rằng họ đã hành động đúng, bởi vì họ đã bị đầu độc để ghét người Do Thái. Họ đã được dạy rằng người Do Thái đã tàn phá nền kinh tế của đất nước và rằng những người Do Thái theo cộng sản Bolchevik tại Mạc Tư Khoa đang có âm mưu tiêu diệt người Đức và thực hiện một cuộc cách mạng cộng sản tại Đức.

Họ nghĩ rằng điều họ làm là cần thiết, bởi vì họ tin rằng người Do Thái là một mối đe dọa lớn cho cuộc sống của người Đức. Thật ra, chủ nghĩa bài Do Thái  không phải là kết quả của cuộc tuyên truyền của Đức Quốc Xã. Nó đã được khai sinh ngay từ Thế kỷ 19. Trong cái nhìn của một người Đức bình thường vào thời kỳ đó, Do Thái là một giống người mưu mô, xảo quyệt, độc ác. Tuy nhiên, phần lớn người Đức có lẽ đã không sẵn sàng hay có đủ dã tâm để tiêu diệt người Do Thái. Phải đợi cho đến khi Hitler và Đức Quốc Xã dùng mọi xảo thuật để tuyên truyền và đầu độc, những khuynh hướng thấp hèn trong những người Đức bình thường mới có cơ hội bừng dậy và hận thù vốn đã âm ỉ trong tầm hồn họ mới được trút xuống những người vô tội.  (ngưng trích)

Từ chuyện hai vợ chồng người Nga đã chia tay nhau chỉ vì bất đồng ý‎ kiến về chuyện “đá banh”, ông Chu Thập đã chuyển sang phạm trù tâm lý học và nói rằng “thường nghĩ đến đám đông những người Đức đã tham gia vào cuộc diệt chủng của Đức Quốc Xã đối với người Do Thái” để giải thích làm cách nào tội ác ấy đã có thể xảy ra.

Nói đến tội ác của Đức Quốc Xã mà ông Chu Thập lại “quên” không nói đến tội ác của Cộng Sản trong khi tội ác của Cộng Sản ghê tởm hơn gấp trăm ngàn lần, vì Hitler và Đức Quốc Xã “chỉ giết” 6 triệu dân Do Thái, Cộng sản với các “lãnh tụ kính yêu” Lê-nin, Xít-ta-lin, Mao-trạch-Đông, Hồ-Chí-Minh, Pon Pot vân vân… đã làm thịt hơn 100 triệu chính đồng bào của họ.

Ngày nay, không thiếu tài liệu, chứng cớ về tội ác chống nhân loại của Cộng Sản mà trước đây một năm, ngày 9.11.2017, một sự kiện đầy ý nghĩa đã diễn ra tại Nhà ga Union ở Washington, một buổi lễ đặc biệt đã được tổ chức để đánh dấu một trăm năm cuộc cách mạng Bolshevik tại Nga (1917-2017) mở đầu cho tội ác của cộng sản trên thế giới. Buổi lễ này chỉ cách Đài Tưởng Niệm Nạn Nhân Cộng Sản vài khu phố, đài tưởng niệm đầu tiên do VOCMF (The Victims of Communism Memerial Foundation), một tổ chức quốc tế, xây dựng với sự đóng góp của tư nhân, trong đó có nhiều người Việt Nam ở hải ngoại mà trong buổi lễ khánh thành long trọng ngày 12.6.2007 do TT Bush chủ tọa, Tiến sĩ Lee Edwards, Chủ tịch VOCMF, đã công khai ghi nhận “không có sự đóng góp của người Việt Nam thì đã chưa có tượng đài này”.

Tượng đài này đã được xây dựng để tưởng niệm khoảng 100 triệu người vô tội trên khắp thế giới, trong đó có một triệu người Việt Nam, đã bị cộng sản sát hại, mà chi tiết đã được ghi lại trên 800 trang của cuốn sách đồ sộ “Le livre noire du Communisme: Crimes, terreur, repression” (Sách đen về chủ nghĩa Cộng sản: Tội ác, khủng bố, đàn áp) của sáu tác giả người Pháp, được xuất bản lần đầu năm 1997, sau đó đã được dịch ra Anh ngữ và nhiều ngôn ngữ khác.

Phương pháp mà Cộng sản đã dùng để phạm tội ác cũng không khác Quốc xã Đức nhưng trên quy mô rộng lớn hơn và đã bắt đầu thực hành sớm hơn tới 20 năm trước: tuyên truyền nhồi sọ, tẩy não khiến cho đám đông cùng phạm tội ác như cái máy hay như những con vật đã được dạy cho chỉ biết tuân lệnh. Nào là “cứu cánh biện minh cho phương tiện”, nào là “thiên đường xã hội chủ nghĩa sẽ không còn cảnh người bóc lột người”, nào kết tội bốn giai cấp “trí, phú, địa, hào” gian ác …đã đưa đến hàng triệu người Việt Nam bị giết bởi tay chính đồng bào mình, hay chính người thân của mình. Hãy nghe mấy “câu thơ” dưới đây của một thi sĩ đảng viên CSVN để biết nguồn “cảm hứng” của con người cộng sản khi đã cuồng sát và say máu đồng chủng ra sao:

Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ,

Cho ruộng lúa tốt, thuế mau xong,

Cho đảng bền lâu, cùng rập bước chung lòng,

Thờ Mao Chủ tịch, Thờ Xít-ta-lin bất diệt.

Nhưng ngày nay, thật đáng ngạc nhiên, tội ác của Cộng sản ít được nhắc đến, trong khi tội ác của Hitler và Đức Quốc Xã lại được nói tới rất nhiều.

Trên thế giới chưa có viện bảo tàng nào để lưu trữ những bằng chứng, tang vật về tội ác của cộng sản trong khi có rất nhiều viện bảo tàng về tội ác của Đức Quốc Xã đối với người Do Thái, kể cả một cái ở Washington (U.S. Holocaust Memorial Museum).

Đài Tưởng Niệm Nạn Nhân Cộng Sản ở Thủ đô Hoa-Thịnh-Đốn do VOCMF thực hiện là cái đầu tiên trên thế giới. Và VOCMF cũng có dự án xây dựng một viện bảo tàng về tội ác của cộng sản tại Washington, nhưng cho đến nay cũng chỉ mới làm được một viện bảo tàng online.

Sự thờ ơ của nhiều người, đặc biệt là giới trí thức và sử gia phương Tây, đối với tội ác của cộng sản đã khiến Giáo Sư Alan C. Cors, dạy môn Lịch sử Trí thức Âu Châu tại trường Đại Học Pennsylvania, phải than phiền: “Phương Tây đã chấp nhận một tiêu chuẩn kép về lịch sử quái dị không thể tha thứ được. Chúng ta nhắc lại những tội ác của Quốc Xã gần như mỗi ngày; chúng ta nói về những tội ác ấy để dạy con em chúng ta như là những bài học lịch sử và luân lý tuyệt đối; và chúng ta đem bằng chứng cho mỗi nạn nhân. Chúng ta, với rất ít ngoại lệ, đã hầu như im lặng về những tội ác của cộng sản.”

Và, đây là lời GS. Cors đã nói về tội ác của cộng sản: “Không từng có lý cớ nào trong lịch sử nhân loại, đã sản xuất nhiều bạo chúa máu lạnh hơn, nhiều người vô tội bị sát hại hơn và nhiều trẻ mồ côi hơn là chủ nghĩa cộng sản với quyền lực trong tay. Nó đã vượt qua, với cấp số nhân, tất cả mọi hệ thống quyền lực khác trong việc sản xuất cái chết.”

Vậy thì làm sao người Việt Nam, dù ở bất cứ nơi nào trên mặt đất này, có thể quên tội ác của CSVN đã gây ra trên đất nước mình. Đến ông Bùi Tín, cựu đảng viên CSVN, cựu đại tá QĐND, cựu phó tổng biên tập hai tờ báo đảng Nhân Dân và Quân Đội Nhân Dân, trong một bài về chuyến đi Mỹ của Nguyễn Minh Triết năm 2007 cũng đã phải nói rằng đáng lẽ tên trùm CSVN nên đến Đài Tưởng Niệm Nạn Nhân Cộng Sản ở Washington (vừa làm lễ khánh thành) để nghiêng mình tạ tội.

Liệu chỉ “nghiêng mình tạ tội” có đủ không và sự hãnh diện của nước Nga về thành công của FIFA World Cup 2018 có bị che mờ bởi cái bóng đen của 80 năm (1917-1991) kinh hoàng với 20 triệu người vô tội bị thanh toán dưới ách thống trị của cộng sản?

Ký Thiệt

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*