Khóc tiễn một người thân

Thay bài tường thuật về tang lễ của Cậu tôi, nhà văn Nguyễn Mạnh An Dân

Nguyễn Minh Châu

Tưng… 1 tin nhắn:

– “Cậu mất rồi!”

– Cái gì? Không hiểu! Ai??

– Cậu Dạn.

– Bộ muốn “hàm răng đi vắng” hả??

Reng reng…

… Gác phone xuống mới nhận biết chai nước cầm trên tay đang nằm lăn lóc dưới sàn nhà, nước đầy dưới đất. Tâm trạng gì đây??!! Ngồi phịch xuống đất, tôi như đang bị rớt xuống đáy vực sâu mà không buồn tìm cách leo lên.

Thu xếp nhanh ít việc nhà, tôi phóng xe như bay trên xa-lộ liên bang I.45 South, hướng về Houston. Không!! Không thể là như vậy… Suy nghĩ đó cứ vang vọng mãi trong đầu.

Xe chạy tốc độ cao mà sao đi hoài không tới vậy ta!

Vừa lái, vừa khóc, vừa cầu nguyện cho cảnh sát giao thông đừng trông thấy….

“Đồ điên khùng… điều gì mới vừa cướp đi sinh mạng của người thân tôi??” Tôi cứ tự hỏi và nguyền rủa mình trên suốt quãng đường.

Hôm sau, Chủ nhật 15/9/2019

Tới nhà quàn Vĩnh Cữu thật sớm, tôi muốn coi cậu tôi “móp méo” đến cỡ nào!!

Mở cánh cửa nhà quàn tôi đã thấy bảng Chương trình tang lễ Nguyễn Mạnh Dạn với bức ảnh của cậu thật lớn.

Trong bức ảnh, thấy Cậu cười tươi lắm, nhưng sao tôi vẫn nhận ra những nỗi niềm khắc khoải ẩn chứa trong nụ cười đó. Phải chăng! Cậu đã… khắc khoải cho những khát vọng tự do, công bằng, chân lý… không có chỗ đứng trên quê hương Mẹ? Hay giấc mơ ngày “tụ nghĩa” đã nuôi dưỡng bao thập kỷ qua… giờ đã dở dang!

Tôi đẩy cửa bước vào nguyện đường nhìn thấy cậu nằm đó; như cậu đang ngủ, một giấc ngủ thật say. Nước mắt tuôn rơi, tôi lầm bầm trước quan tài, “Cậu ơi! Cháu rất muốn gặp cái ông quỷ gây tai nạn đó.”

Đang loay hoay sửa soạn bàn thờ thì các Chư Tăng chùa Liên Hoa tới, chúng tôi chuẩn bị cho Lễ Nhập quan và Phát tang. Sau hơn một tiếng tụng niệm, một bác bước qua trước bàn thờ cậu nơi chúng tôi đang quỳ với dĩa khăn tang trên tay… Những chiếc khăn trắng được chít lên đầu mấy chị em và cô Kiều; dù quỳ sau lưng em Dân tôi vẫn biết em khóc nhiều lắm, tiếng sụt sùi mỗi lúc một rõ… lòng tôi đau quặn, thêm một người nữa mồ côi cha!

Lễ phát tang xong thì quan khách tới đông hơn và tiếp tục lui tới cho đến 3g chiều.

Trước giờ viếng thăm và sinh hoạt tưởng niệm chính thức bắt đầu, chị họ của tôi đến nói chuyện với chú Yên Sơn – người bạn thân thiết của Cậu Dạn và là người điều hợp chương trình cho suốt tang lễ của Cậu tôi – xin một tiếng đồng hồ để có Ban Tụng Niệm của phái Tịnh Tông làm Lễ Cầu Siêu đặc biệt cho Cậu.

Sau đó chương trình Tưởng Niệm mới bắt đầu và nhà quàn cũng dễ dãi cho thêm một tiếng đồng hồ để mọi người sinh hoạt thoải mái. Chương trình tưởng niệm hôm nay đặc biệt dành cho các hội đoàn, đoàn thể mà Cậu đã từng sinh hoạt gắn bó nhiều chục năm qua.

Sau khi sơ lược tiểu sử Người quá cố, chú Yên Sơn mời từng đại diện Hội đoàn như: Hội Quang Trung Bình Định, Hội Cường Để và Nữ Trung Học Qui Nhơn, Trung tâm Văn Bút Nam Hoa Kỳ… lên chia sẻ và đọc những bài thơ, văn điếu tang.

Phần phát biểu phân ưu của đại diện các tổ chức, ban ngành, đoàn thể nói lên mối thâm giao, kỷ niệm, tình cảm dành cho Người Khuất mặt rất ưu ái và tôn trọng. Những bài điếu văn, điếu thơ như cào cấu vào trái tim bị thương của tôi… “vết thương sự thật” mà tôi không muốn chấp nhận.

Nợ nước tình nhà anh đã trọn 

Bút nghiên buồn cúi mặt xót xa 

Tiếc thương một gốc cây đại thụ

Trần gian thương tiếc khóc An Dân (Như Phong)

…Anh chớ không là ai khác, đã đem những người lính bại trận vào mọi trang văn. Đằng sau những trang văn là một đầm đìa tổ quốc mang tên Việt Nam. 

Anh đã nói thay cho chúng tôi những điều cần phải nói… (Phạm Ngũ Yên

Tình nghĩa đồng môn, đồng đội, văn thi hữu cũ kỹ nhưng đẹp lấp lánh vô cùng

Họ bền bỉ bên nhau qua biết bao thăng trầm của vận đời, vận nước.

Tôi đốt cho anh điếu thuốc thơm 

Mà sao nghe lạnh buốt trong hồn 

Chạnh nhớ gian lao đời tù tội

Đói từng hơi thuốc đến hột cơm (Vương Quang Tuệ)

Họ thương nhau như anh em một nhà, không buông tay, bỏ cuộc, luôn muốn sát cánh kề vai trên bất cứ mọi nẻo đường. Họ là những quân nhân khí phách trên mọi mặt trận, dù là cầm súng hay cầm bút. Họ cứng cỏi, can trường với trái tim nồng nàn, nhân hậu. Những ân tình họ dành cho nhau nói chung, cho một người bạn vừa khuất nói riêng, thật tuyệt vời

Tôi với anh dẫu không là ruột thịt 

Nhưng thân thiết nhau từ lúc mới quen 

Mẫu số chung là tình tự quê hương 

Là hãnh diện của một thời lính trận 

Dẫu thua cuộc nhưng lòng không ân hận 

Đã hết sức mình trong trách nhiệm làm trai 

                                   ♦

Tôi với anh cùng mơ ước một tương lai 

Khi đất nước trở mình thoát vòng cộng sản 

Vẫn chờ mong một ngày quê hương bừng sáng 

Nắm xương tàn được vùi trên dải đất thân yêu 

Nhưng than ơi! Chỉ một sớm một chiều 

Anh vội vã ra đi không lời từ biệt 

                                    ♦

Anh để lại trong tôi bao niềm thương tiếc 

Cùng với nỗi đau không thể nói bằng lời 

Mắt cay xè, đọng nước, cứ chực rơi 

Lòng tự nhủ, “Tôi ơi! Thôi đừng khóc” 

Anh lặng lẽ ra đi trong cô độc 

Để lại sau lưng bao tiếc nuối, ngậm ngùi 

                                 ♦

Cảm tạ anh. Một tình bạn tuyệt vời 

Đã chia sẻ những ưu tư trăn trở 

An ủi nhau khúc đường cùng vận lỡ

Giã biệt hôm nay, gặp lại sau này

Tinh cầu buồn chắc cũng chẳng ngừng quay 

Non nước việt sớm có ngày rực sáng (Yên Sơn)

Đến lượt đại diện Hội Cường Để và Nữ Trung Học Quy Nhơn. Các cô chú trong chiếc áo sơ mi trắng, áo dài trắng gợi lại thời học trò khi xưa. Họ tâm sự với người bạn mới nằm xuống trong nước mắt, vừa trách móc, vừa đau xót như trẻ con bị bạn “nghỉ chơi”

Thầy Tôn Thất Ngạc, cựu Hiệu Trưởng, phát biểu những lời khen ngợi, lời tán thưởng thật mộc mạc, trìu mến dành cho môn sinh “đệ nhất” Nguyễn Mạnh Dạn.

Tình thầy trò sao cao quý!

Tình bạn tri kỷ sao… ấm áp lạ thường!

Tiếp theo là đại diện Trung Tâm Văn Bút Nam Hoa Kỳ

Các cô chú Văn Thi sĩ, những tài danh trong làng văn học hải ngoại đang đứng trước mặt tôi. Họ như một tủ sách “chứa những cuốn tiểu thuyết, tập thi ca giá trị biết di động.” Họ chơi “chữ nghĩa” với nhau thật hoàn mỹ… nhẹ nhàng như tơ nhưng xuyên thấu tâm hồn tôi đang đau đớn.

Tiễn người huyết lệ luyến lưu 

Lạy này chào biệt văn từ sắc không 

Mai kia gặp cõi vô cùng 

Ta cùng nhịp bước quân hùng Việt Nam 

Nguyễn huynh ơi! Thêm lạy này 

Một lần chào kính từ đây đoạn trường  (Tuý Hà)

Những bài Văn, Thơ với chủ đề “Tiếc Thương Nhà Văn Nguyễn Mạnh An Dân” vừa mới chào đời chỉ vài tiếng, vài ngày trước đây, được diễn đạt bởi chính tác giả, đi thẳng vào huyết mạch của tôi và gia đình là những lời phân ưu chân thành nhất.

Cậu tôi chắc thích lắm, vui lắm, như đang được chủ tọa một buổi Văn thơ Tao Đàn, được gặp gỡ bạn bè quý mến từ khắp nơi tới dự.

Buổi sinh hoạt tạm dừng lúc 6g chiều, chú Yên Sơn nhắc lại chương trình và hẹn gặp lại trong buổi sinh hoạt tưởng niệm phần hai vào ngày mai.

Thứ Hai 16/9/2019

Các Sư Tăng và Ban Hộ Niệm đã làm hai lễ Cầu Siêu lúc 10g sáng và 6g chiều. Quan khách và bạn hữu cũng tiếp tục thăm viếng Cậu suốt cả ngày.

Lễ Cầu Siêu buổi chiều chấm dứt lúc 7g, sinh hoạt tưởng niệm phần hai tiếp theo. Chương trình đặc biệt dành cho thân nhân, thân hữu như đã ghi trong chương trình; tuy nhiên, vẫn có những đoàn thể không đến được hôm qua cũng được mời lên phát biểu trong đó có đại diện Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Houston, Hội Quán Thi Văn Trầm Hương, Hội Cảnh Sát Houston, Hội H.O., Tổng Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Liên Bang Hoa Kỳ.

Vẫn tương tự như hôm qua. Bạn hữu, thân nhân, và đại diện các hội đoàn nối tiếp nhau nói lên những lời chia buồn cùng tang quyến và tuyên đọc những bài thơ văn đưa tiễn thật hay, thật xuất sắc nhưng dĩ nhiên vẫn là những khơi gợi nỗi buồn đau, thương tiếc của những người còn sống.

Bên cạnh văn thơ phân ưu của những Văn hữu ở Houston, có phái đoàn Văn hữu Dallas; các cô chú đã làm việc chung với Cậu nhiều năm qua, hoặc đã biết Cậu từ những ngày còn đi học, còn trong lính. Những chia sẻ, những lời trần tình dù có vẻ rất tự nhiên, bình dị nhưng thật ra rất sâu đậm đối với tang quyến chúng tôi. Họ có những tâm hồn, những trái tìm cùng chung một lý tưởng. Tình bạn của họ mẫu mực như các chuyện tranh khi bé tôi được đọc.

…Bạn đã sinh ra trong khói lửa chiến tranh, trưởng thành trong ngục tù cay đắng, rồi lang thang miền đất lạ để mua cơm vay áo, nuôi dưỡng gia đình. Trong những tháng ngày bận rộn đó, bạn ta vẫn dành chút ít thì giờ quý báu còn lại của mình cho văn chương, cho anh em bè bạn. Để rồi một ngày, bạn lại âm thầm ra đi. Âm thầm ra đi như bạn đã âm thầm sinh ra, âm thầm sống, âm thầm chịu đựng, âm thầm hy sinh…

Bạn chính là mẫu người điển hình của một thế hệ trai trẻ đã sinh ra trong khói lửa của Miền Nam. Tôi nhớ thương bạn quá. Thôi thì… xin quỳ xuống cầu nguyện cho linh hồn bạn được thảnh thơi, an nghỉ. An nghỉ thật sự sau một kiếp người quá đỗi truân chuyên. Bạn đã làm trọn bổn phận của một người trai thời loạn, một người cha, một nhà văn cầm bút. Bạn là một anh hùng trong trái tim tôi, trong những người bạn của bạn.

Vĩnh Biệt Nguyễn Mạnh An Dân, với hai hàng nước mắt tiếc thương bạn.

Trường Sơn Lê Xuân Nhị

Ngoài Văn Thơ, chú Huỳnh Công Ánh hát tiễn bạn bằng một bài hát vừa sáng tác.

…Ôi! Cuộc đời là một giấc mơ 

Ôi! Cuộc đời dẫu là cõi tạm 

Mà ai không tiếc thương, không sầu, không thảm

Cho một người nằm xuống 

Người đó là anh… 

Ở thế hệ chúng tôi, thế hệ đằng sau, dù sanh ra trong chiến tranh loạn lạc nhưng lại trưởng thành vào thời đại công nghệ tiên tiến, hiện đại quá cái gi cũng nhanh, gọn, tiện… mọi thứ đem so sánh với tốc độ ánh sáng, ngay cả trong các mối quan hệ tình bạn, tình cảm lứa đôi… thì làm sao đủ sự sâu sắc, độ bền bỉ được như Cậu, như những cô chú trước mặt.

(với một chút ganh tị)

Tôi thán phục họ… Thế hệ Tiền bối.

Thật ngưỡng mộ những tình bằng hữu sau bao năm băng qua bao phong ba bảo tố vẫn bền vững trường tồn.

Trước khi chương trình chấm dứt, chú Yên Sơn thông báo lịch sinh hoạt ngày mai là ngày cuối.

Buổi sinh hoạt tưởng niệm sau cùng 

Sáng thứ ba 17/9/2019.

Tôi đến nhà quàn sớm hơn mấy ngày trước, tôi muốn nói chuyện riêng với Cậu. Hôm nay ngày chót, tôi biết tôi sẽ mãi mãi không còn gặp người thầy kính quý của mình nữa rồi!

Bước vào nhà nguyện, đã thấy em Dân đứng trước quan tài Ba tâm sự như mọi hôm. Phía sau em, tôi cũng làm như thế; tôi tin rằng Cậu sẽ đến cõi “tốt lành”, nơi đó Cậu sẽ gặp Ông Bà và những người Cậu yêu qúy. Họ sẽ đón Cậu với những tiếng nhạc hân hoan. Chúng cháu và những người thương mến Cậu còn lại nơi đây sẽ giữ hình ảnh Cậu trong tim, trong ngõ ngách của tiềm thức… xin hẹn Cậu ngày tái ngộ.

Khách tới mỗi lúc một đông

Chú Yên Sơn phải bắt đầu buổi sinh hoạt sau cùng sớm hơn dự tính.

Các chú bác ai ai cũng chỉnh tề trong bộ com-lê đen. Họ rôm rã với nhau nhiều điều lắm. Có cô Song Thy xinh đẹp, dễ thương hết sức, là chủ nhân nhà sách Phương My, lên máy đọc đoạn văn cô viết về kỷ niệm sinh hoạt sách báo với Cậu. Cô vừa đọc vừa sụt sùi làm nước mắt cháu cũng giọt vắn giọt dài theo từng câu, từng chữ. Một không khí u buồn lan toả khắp cả căn phòng…

Dù vẫn còn rất nhiều thân hữu muốn chia sẻ tâm tình với Cậu nhưng thời gian thì có hạn, trong khi văn chương thì vô cùng.

Có bác vừa nghe radio chạy tới, đi thẳng tới quan tài hỏi cậu, “Anh đi kiểu gì vậy anh Dạn? bạn tôi đi rồi, tội nghiệp quá!” Bác nói trong xúc động, bàng hoàng.

Ngộ thật! (tôi nghĩ)

Cậu đến đây viết Văn, làm Thơ, góp phần cho đời, giờ Cậu ra đi các bạn Cậu cũng tiễn bằng văn bằng thơ. Cậu chắc hạnh phúc lắm… Có thể gọi đó là Nghiệp được không nhỉ??.

Trên khuôn mặt mọi người, tôi như đọc được hàng chữ “Vô cùng thương tiếc”

Họ tràn ngập tình thương cho một đời văn chưa kịp trọn ước mơ, họ nhỏ lệ cho một chiến sĩ đấu tranh không mệt mỏi dù không còn vũ khí!

“Nghĩa tử là nghĩa tận,” tôi thầm cảm ơn tất cả các cô chú bác đã bỏ thì giờ quý báu để đến đây tiễn đưa cậu Nguyễn Mạnh Dạn đến nơi an nghỉ cuối cùng.

Cô Kiều nói những lời chót với người chồng mến yêu trong nước mắt, “…sao Ba bỏ Me đi trước, Me không muốn gọi là bà quả phụ…”

Đúng 12:30 trưa, Ban Hộ Niệm làm lễ cầu siêu.

Trước khi động quan Thầy Huyền Việt giảng ý nghĩa sự hư mất trong cõi tạm dung theo thuyết nhà Phật để cho mọi người chấp nhận sự mất mát một cách nhẹ nhàng hơn. Tôi biết vậy nhưng tư tưởng vẫn chống chế, “Định mệnh an bài? Sao an bài kỳ cục quá!!

Đã đến giờ Di quan

Chú Yên Sơn mời khách viếng thăm linh cửu lần chót, người nối người thành một hàng dài như con rắn đen uốn lượn, tôi lạy tạ người khách cuối cùng và nắp quan tài hạ xuống!!!

Vậy là xong rồi… chẳng còn thấy Cậu bằng xương bằng thịt nữa rồi!

Bên bàn thờ Cậu, em Dân hai tay ôm di ảnh Ba đi sau lưng các Sư thầy, những thành viên gia đình thì mang nhang, đèn, lư hương, hoa, tiếp theo là chiếc hòm, bám sát hòm là những bước chân xiêu vẹo cùng với khuôn mặt đẫm lệ của cô Kiều…

Đoàn người di chuyển êm lặng ra nghĩa trang trong cơn mưa phùn như trời cũng nhỏ lệ tiếc thương.

Chú Yên Sơn, chú Lê Đắc Lực cùng bốn người bạn của em Dân di chuyển quan tài tới phần mộ. Thầy tụng hồi kinh tiễn đưa linh hồn Người quá cố đến nơi an nghỉ cuối cùng. Chiếc hòm gỗ mun được bọc bên ngoài bằng chiếc kim tĩnh màu bạc, có lẽ tục lệ là phải mặc hai lớp áo quan?

Dứt Kinh, hạ huyệt. Chiếc hòm từ từ xuống thấp hơn mặt đất, những tiếng khóc nức nở, những chiếc hoa hồng gởi theo linh cữu, rồi từng khối đất phủ lấp lên trên, nước mắt tôi đã làm nhoè hết mọi vật chung quanh; các em tôi vừa khóc vừa bấu vào nhau. Em Dân mếu máo kềm nén nỗi đau vào lòng; cô Kiều không còn đứng vững được nữa, có hai người bên cạnh giữ cho cô khỏi ngã. Xót xa quá! Chấm dứt rồi!

Anh đi bỏ chị, nỡ đành? 

Lời thương trao lại gói vành khăn tang 

Cho người ở lại riêng mang 

Tỉnh cơn mộng dữ hai hàng lệ rơi  (Tuý Hà)

Một cháu nhỏ khóc thật nhiều với bức thơ gởi theo Ông trên tay:

Dear ông 

You was there for us when we needed you. We promise we will do the same to bà. Right now we are grieving and depressed but we are still remember those happy days we shared. You are always in our minds till the very end.

Bên cạnh những tác phẩm ý nghĩa, Cậu còn để lại một gia tài lớn hơn cho đại gia đình, đó là Niềm hãnh diện về Cậu.

Cậu ơi!! Đi đâu chi mà vội vàng không một giây chuẩn bị, không một lời giã từ! Phải chăng chốn vĩnh hằng cần gấp một văn sĩ tài giỏi? Hay Thiên đường cần một thiên thần hiền hoà?

Tôi vẫn thầm hỏi nhưng biết chắc sẽ chẳng bao giờ có câu trả lời. Cậu đã nằm ở ngôi nhà vĩnh viễn, nơi đây Cậu sẽ được ngắm trăng sao vời vợi bốn mùa, trước mặt Cậu là cõi thênh thang vô tận, và là nơi không có khổ đau, phiền não.

Cháu chợt nhớ, khi xưa cậu cháu mình hay ôm đàn nằm võng ngắm sao, dù nhìn về một hướng nhưng Cậu thì suy gẫm chuyện đời, chuyện mưu sinh, cháu thì theo đuổi những ước mơ hão huyền.

Dượng Nguyễn Tài Lâm cáo tạ khách tham dự đã dành tình cảm cho Người quá cố và gia đình

Khách rời rạc về. Gia quyến rời phần mộ mới đắp để đưa hương linh Cậu đến trụ ở chùa Liên Hoa để sớm hôm Cậu được nghe Kinh, nghe Pháp hầu sớm được siêu sinh về cõi Tịnh Độ.

Tang lễ kết thúc vào 4:45 chiều cùng ngày. Thế là đã xong một kiếp người! Cháu xin cúi đầu thật thấp lần sau cùng, kính chào vĩnh biệt Cậu của cháu, nhà văn Nguyễn Mạnh An Dân.

Nguyễn Minh Châu

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*