Hong Kong: Đấu trường giữa chàng tí hon David và gã khổng lồ Goliath

Đại-Dương: Trung Cộng có 1.4 tỉ dân; nền kinh tế lớn thứ hai trên thế giới; sức mạnh quân sự đang phát triển và hiện-đại-hoá với tốc độ nhanh; một Nhà nước độc tài toàn trị từng cho Quân đội Giải phóng Nhân dân (PLA) tàn sát hàng ngàn sinh viên tại Quảng trường Thiên An Môn năm 1989; một tham vọng bành trướng bá quyền trên mọi .phương diện mà không cần che đậy.

David and Goliath

Ngược lại, Hồng Kông chỉ có 7.4 triệu dân, nền kinh tế đứng thứ 32 trên thế giới, không có sức mạnh quân sự do Bắc Kinh bảo vệ, nền chính trị dựa vào cam kết năm 1997 giữa Trung Cộng và Anh Quốc: “Một quốc gia, hai chế độ” cho tới năm 2049 nên quyết đòi được tôn trọng quyền lợi chính đáng của Người Hồng Kông.

Nhìn vào tương quan lực lượng, quả thực cộng đồng quốc tế rất ái ngại cho Người Hồng Kông. Nhưng, 6 tháng trôi qua, nhân loại chứng kiến một chiến thắng lẫy lừng của người dân không một tấc sắt trong tay phải đương đầu với âm mưu đen tối từ Bắc Kinh được tay chân thân tín ở Hồng Kông thực hiện.

Giới chuyên gia quốc tế cho rằng Người Hồng Kông đã giáng một cái tát tai nổ đom đóm vào mặt đám lãnh đạo Đặc khu Hành chánh Hồng Kông, và một vố đau đớn cho Nhà cầm quyền Bắc Kinh.

Suốt 6 tháng trường, guồng máy tuyên truyền đồ sộ của Bắc Kinh được Đặc khu trưởng Carrie Lam (Lâm Trịnh Nguyệt Nga) phụ hoạ mô tả: (1) Chỉ có một số người chống đối do sự giật dây của ngoại quốc mặc dù không trưng được bằng chứng. (2) Đa số thầm lặng chỉ muốn Hồng Kông ổn định, chống hành động khủng bố. Công dân chán ngấy những kẻ biểu tình và muốn Đặc khu đàn áp mạnh tay hơn. (3) Trung ương sẵn sàng giúp Đặc Khu ổn định tình hình nên các viên chức cao cấp của Bắc Kinh thường xuyên đến “Trung tâm Chỉ huy Tiền tuyến” đặt trong biệt thự Hoa dương Tử Kinh ở ngoại ô Thâm Quyến, sát Hồng Kông để giám sát và chỉ thị trực tiếp. Trung tâm này đã từng thao dượt Cảnh sát Dã chiến và thay phiên lực lượng quân sự trú đóng tại Hồng Kông.

Image result for Wang Liqiang

Điệp viên Wang Liqiang của Trung Cộng đã đào tị ở Úc Đại Lợi từ ngày 23/04/2019, nơi có vợ và con trai cư ngụ vì không muốn làm tay sai cho Đảng Cộng sản Trung Hoa phá hoại nền dân chủ thế giới. Wang đã cung cấp cho Cơ quan Phản gián Úc các hoạt động xâm nhập và phá hoại của Bắc Kinh mà đương sự có tham dự qua các “chiếu khán giả” làm “bật mí” những hoạt động can thiệp chính trị tại Đài Loan, Hồng Kông, Úc. Bắc Kinh cho biết đương sự chỉ là một tên thất nghiệp, nhưng, Wang đã cung cấp các giao dịch tài khoản ngân hàng giữa cơ quan tình báo Bắc Kinh và các nhà tài trợ chính trị quan trọng ở Úc.

Cuộc bầu cử Hội đồng tại 18 Quận ngày 24/11/2019 đã có 2.9 triệu đi bầu chiếm hơn 71% cử tri ghi danh so với 47% vào 2015 và 40% thường lệ các năm trước. Phe ủng hộ dân chủ thắng tuyệt đối tại 17 quận chiếm 392 ghế khiến phe thân-Bắc Kinh chỉ còn 60 ghế.

Thắng lợi của phe ủng hộ dân chủ ở Hồng Kông đã phơi bày kiểu tuyên truyền gian trá (fake news) từ Bắc Kinh và Carrie Lam, đồng thời, đặt nhu cầu tự do, dân chủ quan trọng hơn tình trạng ổn định bằng biện pháp áp bức chính trị.

Khi có kết quả bầu cử, đám truyền thông Trung Cộng làm thinh để chờ chỉ thị sau đó mới tung luận điệu cáo buộc bầu cử gian lận, kết quả từ cấp thấp ít ảnh hưởng tới tình hình chính trị Hồng Kông, vẫn tín nhiệm Carrie Lam.

Thực tế, kết quả này nên được xem xét trên các phương diện cuộc sống.

Một là, Bắc Kinh và Carrie Lam cố tình chối bỏ khát vọng tự do, dân chủ của Người Hồng Kông nên tập trung quảng bá chủ trương ổn định xã hội nhằm ngăn chặn các hoạt động biểu tình trong tương lai. Điều này sẽ vô ích vì Tập Cận Bình và Carrie Lam không thể áp dụng kiểu trấn áp như từng xảy ra suốt nửa năm qua.

Dân chỉ an cư lạc nghiệp khi họ được tự do chọn lựa cuộc đời, lối sống được luật pháp cho phép và bảo vệ. Họ không yêu cầu ly khai mà đòi Bắc Kinh và Đặc khu phải thực thi nghiêm chỉnh cam kết năm 1997 giữa Trung Cộng và Anh Quốc.

Ngày 27/11/2019, Tổng thống Donald Trump đã ký “Luật Nhân quyền và Dân chủ Hồng Kông” và “Luật Bảo vệ Hồng Kông” với tuyên bố “Tôi ký Đạo luật này vì sự tôn trọng Chủ tịch Tập Cận Bình và người dân Hồng Kông, hy vọng giới lãnh đạo hai bên có thể giải quyết thân thiện để được hoà bình và thịnh vượng lâu dài cho tất cả mọi người”.

Hai Đạo luật này chỉ ảnh hưởng đến “đặc quyền kinh tế” do Hoa Kỳ ban cho Hồng Kông mà chẳng vi phạm tới mối bang giao Mỹ-Trung. Tuy nhiên, Hồng Kông là cửa ngõ để Bắc Kinh nhận đầu tư nước ngoài và xuất cảng hàng hoá khắp thế giới. Các Tập đoàn Kinh tế Nhà nước hoặc Tập đoàn Công nghệ Giả danh Tư nhân như Alibaba, các Ngân hàng lớn của Trung Cộng đều sử dụng Hồng Kông làm bệ phóng toàn cầu. Vì thế, nền kinh tế Trung Cộng sẽ bị thiệt hại nặng nếu Hồng Kông bị mất quy chế “đặc quyền kinh tế” trong bối cảnh Chiến tranh Thương mại Mỹ-Trung chưa giảm nhiệt. Các Ngân hàng Trun Cộng hiện giử 1,100 tỉ USD ở Hồng Kông, bằng 9% GDP của Trung Cộng.

Dư luận thế giới, đặc biệt ở Châu Âu luôn luộn tự hào là nhà đấu tranh cho nhân quyền, và không ít lần cáo buộc Tổng thống Donald Trump chẳng lưu tâm tới đấu tranh cho quyền con người. Nhưng, họ chỉ hô hào, kêu gọi suông mà không dám tung ra biện pháp có khả năng làm chùn bước Tập Cận Bình nên ngày càng bị Bắc Kinh lấn lướt.

Cả Bắc Kinh lẫn Đặc khu Hồng Kông chưa sẵn sàng thoả mãn 5 yêu sách làm nền tảng cho cho các cuộc biểu tình ròng rã ngày đêm của mọi tầng lớp dân chúng.

Hai là, bất cứ điều gì đi ngược lại các cam kết 1997 sẽ bị dân chúng Hồng Kông chống đối quyết liệt. Phe dân chủ sẽ biến chiến thắng trên đường phố thành vũ khí thúc đẩy tiến trình dân chủ trong nghị trường. Vì thế, Phe Dân chủ sẽ phối hợp hoạt động đường phố và nghị trường hầu sẵn sàng đương đầu với các hành động cứng rắn, nếu có, của Bắc Kinh và Đặc khu.

Con đường đấu tranh chông gai của Phe Dân chủ Hồng Kông được sự đồng tình của tuyệt đại đa số Người Hồng Kông và sự ủng hộ, yểm trợ của Cộng đồng Quốc tế dù ít hoặc nhiều cũng sẽ làm cho Bắc Kinh và Đặc khu chùn bước đàn áp.

Công cuộc đấu tranh cam go và dũng cảm của Người Hồng Kông như nhắc nhở nhân loại: Tự Do, Dân Chủ là nguồn gốc Phát triển, Tiến bộ, Bình đẳng, Công bằng, Hài hoà nên phải đòi, phải giành chứ chẳng thuộc loại để “cho không, biếu không”.

Đại-Dương

 

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*