Giáo Già: Thư Cho Con

Cái Lò Đốt Nguyễn Phú Trọng Và Cú “Đá Giò Lái” Của TT Donald Trump

Ngày 15 tháng 11 năm 2017

H,

Sáng ngày 4/9/2016 khi chiếc Không lực 1 của Hoa Kỳ chở Tổng thống Obama đáp ở sân bay tại Hàng Châu, Trung Cộng, chở Tổng thống Mỹ Obama rời máy bay, nhưng không để ông đi trên cầu thang có trải thảm đỏ, mà ông phải sử dụng cầu thang nhỏ, ít khi được sử dụng của máy bay [xem hình bên trái]. Đây là một hành động bất thường của phía Trung Cộng, khi so sánh với những hình ảnh nguyên thủ các quốc gia khác như Thủ tướng Ấn Độ Narenda Modi, Tổng thống Nga Vladimir Putin, Tổng thống Nam Hàn Park Geun Hye… và gần nhứt là nữ Thủ tướng Anh Theresa May, khi đáp sân bay cùng đến Hàng Châu, đều được đón tiếp mời đi trên thảm đỏ trang trọng [xem hình bên phải Ảnh: CNN]. Trong khi đó Cố vấn an ninh quốc gia Mỹ Susan Rice băng qua khu vực dành cho truyền thông báo chí để tiến tới đoàn xe hộ tống tổng thống ở đường băng thì bị một quan chức Trung Cộng mặc đồ tối màu tiến tới cản đường bà; khi bị phản đối, hắn hét lên giận dữ bằng tiếng Anh: “Đây là đất nước của chúng tôi. Đây là sân bay của chúng tôi”.

Chưa hết, trước đó, sự xem thường Mỹ cũng từng xảy ra hôm 21/3 khi đệ nhất phu nhân Mỹ Michelle Obama và hai đệ nhất tiểu thư Sasha, Malia , chỉ được Chủ tịch TC Tập Cận Bình cùng phu nhân tiếp đón tại nhà khách quốc gia ở Bắc Kinh.

Trái lại, hai năm sau, công việc đón tiếp Tổng thống Mỹ Donald Trump tại Bắc Kinh được Chủ tịch Tập Cận Bình chỉ đạo ngay từ khi Tổng thống Trump lên làm tổng thống. Đến đầu giờ chiều ngày 8/11 chiếc Air Force One của Hoa Kỳ chở Tổng thống và phu nhân Melania hạ cánh xuống sân bay Bắc Kinh được phía Trung Cộng long trọng tiếp đón. Cả hai bước xống cầu thang được trải thảm đỏ sang trọng.

Image result for trump & First Lady welcomed in China

Đến sáng hôm sau, ngày 9/11, Tổng thống Mỹ Donald Trump cùng phu nhân bước những bước đầu tiên lên thảm đỏ trước Đại lễ đường Nhân dân Trung Cộng (TC). Đi cùng ông chủ Tòa Bạch Ốc là vợ chồng Chủ tịch TC Tập Cận Bình cùng các quan chức cấp cao TC. Truyền thông TC gọi chuyến thăm của ông Trump là “Chuyến thăm cấp nhà nước +” (State visit-plus), cụm từ chưa từng được sử dụng cho chuyến thăm của bất cứ một lãnh đạo nước ngoài nào từ ngày 1/10/1949. Chưa hết, đại bác, quân nhạc, và cờ hoa cũng được cho tiếp đón TT Trump tại Thiên An Môn, trước khi hai ông duyệt qua hàng quân danh dự. Nó cho thấy họ Tập đã đánh trúng tâm lý một nhà lãnh đạo thích “nổi”, và cũng không ngần ngại “nổ”, từng không nể nang khi không tiếp Tập ở phòng bầu dục Tòa Bạch Ốc như thông lệ thường dành cho những nguyên thủ quốc gia. Đã vậy, sau khi đắc cử, ngày 3 tháng 12, 2016, Tổng thống Trump đã nhận điện thoại trực tiếp của Tổng thống Đài Loan Thái Anh Văn. Điều này mặc nhiên cho rằng chính sách của Hoa Kỳ từ năm 1979 nhìn nhận Đài Loan là một phần của TC không còn giá trị. Hơn nữa, ông còn làm lơ cho bà này quá cảnh Hoa Kỳ trên đường công du, tiếp xúc với người Hoa chống TC ở San Francisco, trước sự phản kháng dữ dội của TC. Chẳng những thế ông còn hứa trả đũa TC về chính sách vận dụng tiền tệ có lợi quá nhiều cho TC trước đây.

Mặc dầu sau đó Tổng thống Trump có lên tiếng công nhận “một nước Trung Cộng” nhưng không có gì bảo đảm ông thay đổi quan niệm khi tình thế đổi thay và lập trường đòi hỏi TC phải có những nhượng bộ trong bang giao, nhứt là trên lãnh vực kinh tế, tài chánh… vì hơn ai hết cả hai đều ngầm biết tình trạng “tình trong như ‘rối’; mặt ngoài ‘làm tươi’” của nhau.

Do đó, cuộc tiếp đón Tổng thống Trump tiếp diễn những ngày sau đó cũng hết sức đặc biệt long trọng, hầu như chưa có tiền lệ, đại khái như:

  • Tổng thống Trump và phu nhân được sắp xếp nghỉ ngơi tại khách sạn siêu 5 sao “Beijing’s St Regis Hotel” tại trung tâm Bắc Kinh, với hơn ngàn lính bảo vệ được bố trí khắp xung quanh, nhiều cơ sở kinh doanh xung quanh được lệnh đóng cửa trong những ngày Trump hiện diện nơi đây.
  • Ngay khi đặt chân đến cố đô Bắc Kinh, Trump và phu nhân đã được vợ chồng Tập Cận Bình đưa đi thăm viếng Tử Cấm Thành, nơi ở của các hoàng đế Trung Hoa triều nhà Minh và nhà Thanh trong giai đoạn lịch sử gần 500 năm.
  • Khi Tổng Thống Trump và phu nhân tới thăm quảng trường Thiên An Môn, không một người dân Trung Hoa hay một du khách nào được lai vãng. Trong Tử Cấm Thành cũng vậy; hai cặp vợ chồng vương giả ngồi uống trà, với một thông ngôn duy nhất do ông Trump mang theo.
  • Vợ chồng Tổng thống Trump cùng với vợ chồng Chủ tịch Tập Cận Bình dùng trà trong Hoàng Cung, nơi ở của các vua chúa Trung Quốc ngày xưa.
  • Ông Trump chúc mừng ông Tập củng cố địa vị của mình sau Đại hội Đảng Cộng sản Trung Quốc lần thứ 19, và gọi đó là một chiến thắng chính trị…

Image result

Ngoài ra, hôm 8/11, một nguồn tin đáng tin cậy của VOA Việt ngữ cho biết Đệ nhất Phu nhân Mỹ Melania Trump không đi cùng Tổng thống đến Đà Nẵng dự lễ cấp cao của Diễn đàn Kinh tế Châu Á – Thái Bình Dương (APEC) và cũng không đến Hà Nội trong chuyến thăm chính thức Việt Nam của Tổng thống Trump (VOA, 8-11-2017).

Điều này khiến dư luận quay ngược trở lại thời gian cuối tháng 3/2017, người tù lương tâm Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quynh cùng 12 phụ nữ trên toàn thế giới đã được Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ tuyên dương và trao giải thưởng “Phụ nữ Can đảm Quốc tế năm 2017” trong một buổi lễ do Đệ Nhất Phu nhân Melania Trump chủ tọa và trao giải [xem hình], với sự tham dự của con gái và Thứ trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ đặc trách các vấn đề chính trị Thomas A. Shannon.

Image result for nguyen ngoc như Quỳnh

Có điều nên nhớ là Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, 38 tuổi, một người vào tháng Sáu vừa qua đã bị tòa án ở Khánh Hòa kết án 10 năm tù với tội danh “tuyên truyền chống nhà nước”, theo điều 88 Bộ luật Hình sự Việt Nam. Điều này đã khiến có ý kiến cho rằng những vi phạm nhân quyền của CSVN đã khiến bà Trump không đến Việt Nam, như một biểu hiện phản đối Hà Nội bắt giam những người bất đồng chính kiến, trong đó có nhiều phụ nữ, chỉ vì họ nói lên quan điểm của mình, dù trong tinh thần ôn hòa.

Image result for nguyễn bảo Nguyên với lá thư gởi bà Trump

Con gái của bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, em Nguyễn Bảo Nguyên, biệt danh “Nấm”, sẽ lên 11 tuổi vào thứ Bẩy sắp đến, hôm thứ Năm, đã có bức thư viết tay gởi cho phu nhân Melania Trump, đăng trên Facebook, đề cập đến chuyến đi sắp tới của Tổng thống Trump đến Việt Nam và giải thưởng “Giải Phụ nữ quốc tế can đảm” mà Đệ nhất Phu nhân Melania Trump đã trao cho bà Như Quỳnh vào tháng 3, 2017. Trong thư Nguyễn Bảo Nguyên viết: “Chỉ còn vài ngày nữa là đã tới sinh nhật con và em con là Gấu, thế là một lần sinh nhật nữa mà không có mẹ bên cạnh chúng con, chúng con yêu mẹ nhiều lắm và chỉ mong muốn mẹ về với chúng con. Xin bà hãy giúp gia đình con được đoàn tụ vì con biết mẹ con chẳng làm gì sai cả và vì chính Bà cũng đã trao tặng giải thưởng ‘Phụ nữ can đảm’ cho mẹ con, con và gia đình con xin thay mẹ cảm ơn Bà lần nữa.” [xem phóng ảnh đính kèm trong phụ đính 1]. Bức thư đã thu hút sự chú ý vào cuộc đàn áp lớn nhất của Việt Nam đối với những người bất đồng chính kiến ​​trong những năm qua, trước cuộc họp thượng đỉnh về Hợp tác Kinh tế Châu Á – Thái Bình Dương (APEC) vào tháng 11 sắp tới.

Ngay lập tức, chính phủ Việt Nam đã không đáp ứng lời yêu cầu bình luận, nhưng Đại sứ Mỹ tại Hà Nội Ted Osius nói với Reuters: “Hoa Kỳ đã ủng hộ việc thả bà Quỳnh, và việc phóng thích tất cả tù nhân lương tâm, nhiều lần với giới chức cao cấp của Việt Nam trong thời gian trước chuyến viếng thăm của Tổng thống Trump tại Việt Nam – kể cả những ngày và những tuần mới đây.

Trong khi đó có 40 chuyên gia và nhà hoạt động xã hội khắp nơi trên thế giới gồm những nhà khoa học, chuyên gia xã hội Việt Nam và ngoại quốc, đang sống và làm việc tại Mỹ, châu Âu, và châu Úc gửi thư cho các nhà lãnh đạo CSViệt Nam bày tỏ sự lo lắng về hai tù nhân lương tâm Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và Trần Thị Nga. Bức thư được gửi đến ông Trần Đại Quang, Chủ tịch nước; ông Nguyễn Xuân Phúc, Thủ tướng Chính phủ; bà Nguyễn Thị Kim Ngân, Chủ tịch Quốc hội; và ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam. Bức thư đề ngày 4 tháng 10 và được công khai trên mạng Internet vào đầu tháng 11 để kêu gọi nhiều người khác cùng ký tên. Bức thư ngỏ nêu rõ các bản án 10 năm và 9 năm tù dành cho hai người nữ tù nhân lương tâm nói trên có những vi phạm quyền tự do biểu đạt trong luật pháp quốc tế mà Việt Nam phải tôn trọng. Bức thư nhấn mạnh rằng những bản án này đặc biệt nặng nề đối với hai phụ nữ có con nhỏ dưới mười tuổi, và là một việc hình sự hóa những hoạt động ôn hòa của hai người phụ nữ này. Đó là chưa kể tới trường hợp 25 người tù lương tâm điển hình từ tháng 1 đến thánh 10/2017 vừa qua, gồm:

Tháng 1:

  1. Nguyễn Văn Hóa
  2. Nguyễn Văn Oai
  3. Trần Thị Nga

Tháng 3:

  1. Vũ Quang Thuận
  2. Nguyễn Văn Điền
  3. Bùi Hiếu Võ
  4. Phan Kim Khánh

Tháng 5:

  1. Bạch Hồng Quyền, bị truy nã
  2. Hoàng Đức Bình
  3. Thái Văn Dung, bị truy nã

Tháng 6:

  1. Phạm Minh Hoàng, bị tước quốc tịch, trục xuất
  2. Bùi Văn Thắm
  3. Bùi Văn Trung

Tháng 7:

  1. Trần Văn Hoàng Phúc
  2. Lê Đình Lượng
  3. Phạm Văn Trội
  4. Nguyễn Trung Tôn
  5. Trương Minh Đức
  6. Nguyễn Bắc Truyển

Tháng 8:

  1. Nguyễn Trung Trực
  2. Trần Minh Nhật

Tháng 9:

  1. Nguyễn Văn Túc
  2. Nguyễn Viết Dũng

Tháng 10:

  1. Đào Quang Thực
  2. Trần Thị Xuân

Trở lại cuộc tiếp xúc của Tổng thống Trump với họ Tập, một nhà phân tích chính trị Trung Cộng tại Hong Kong nói rằng những lời lẽ hoa mỹ nồng ấm của ông Trump là có ý định làm cho chủ tịch Tập có một tinh thần thoãi mái, trước khi nghe Tổng thống Mỹ đem những vấn đề khó chịu ra để nói với nhau vào ngày mai, đó là vấn đề kềm chế Bắc Hàn, và thặng dư mậu dịch quá lớn của Bắc Kinh đối với Washington, vì đi cùng Trump tới Bắc Kinh là 29 lãnh đạo doanh nghiệp Mỹ. Những người này sẽ được tắm trong bầu không khí thân thiện mừng những thỏa thuận kinh doanh đã thương lượng trước. Đó là ký kết những hợp đồng thương mại trị giá 9 tỉ đô la khó có thể làm dịu sự căng thẳng khi hai bên bàn chuyện giải quyết thâm hụt mậu dịch của Hoa Kỳ với TC trị giá đến 26,6 tỉ. Đồng thời, chính sách châu Á quan trọng nhất của chính quyền Trump là một khu vực tự do và mở cửa ở vùng Ấn Độ-Thái Bình Dương, nhằm mục đích thúc đẩy các thị trường tự do và mở cửa, tự do đi lại trong hải phận quốc tế. Nó đặc biệt quan trọng đối với các quốc gia thương mại trong vùng biển này, và các quốc gia khác buôn bán thông qua nó, bao gồm cả Hoa Kỳ.

Mặt khác, một quan chức cao cấp của chính quyền Mỹ cũng cho biết “Hoa Kỳ là một cường quốc vùng Ấn Độ-Thái Bình Dương, ngay từ thuở bình minh của nền cộng hòa nước chúng tôi… Sự an toàn và thịnh vượng của chúng tôi phụ thuộc vào việc Hoa Kỳ duy trì sự tiếp cận với luồng thương mại tự do đến khu vực này “.

Ngoài ra, theo Gordon Chang, tác giả của cuốn sách “Sự sụp đổ của TC” nói rằng “Hoa Kỳ có một số lợi thế lớn trong bất kỳ cuộc đàm phán nào với TC bao gồm việc tiếp cận nền kinh tế Hoa Kỳ và hệ thống tài chính Mỹ.” Điều này được thấy rõ khi một ngày trước khi Trump bắt đầu chuyến đi châu Á, Hoa Kỳ đã cấm Ngân hàng Trung Quốc Đan Đông tiếp cận vào hệ thống tài chính Mỹ với lý do ngân hàng này đã rửa tiền cho Bắc Hàn. Nó được nhiều người xem như là một phát súng cảnh cáo đối với TC, cảnh báo họ về sự cần thiết phải hợp tác trong vấn đề Bắc Hàn và về tính dễ tổn thương của hệ thống tài chính TC. Ông Chang nói: “Việc cắt đứt các ngân hàng TC khỏi hệ thống tài chính của Mỹ có thể giết chết họ.” Chang nói tiếp: “Nếu các ngân hàng TC không còn hoạt động kinh doanh, thì cả hệ thống tài chính TC sẽ lung lay… Nếu bạn đẩy nền kinh tế TC đến tình trạng không chịu đựng được thì hệ thống chính trị TC sẽ không còn xa nữa. Vì vậy, Tổng thống Trump có thể đưa Tập cận Bình ra khỏi sự nghiệp của ông ta.”

Image result for Trump in Da Nang -- APEC SUMMIT

Rời Bắc Kinh, đến Đà Nẵng, tham dự Hội nghị APEC, Tổng thống Trump đã đọc bài diễn văn quan trọng. Kết thúc bài diễn văn tại APEC 2017 [xem toàn văn trong phần phụ đính 2], Tổng thống Donald Trump nói: “…đó là lý do tại sao ngày nay, hàng trăm năm sau chiến thắng trong cuộc Cách mạng Mỹ, chúng tôi vẫn còn nhớ những lời của một người Mỹ sáng lập và Tổng thống thứ hai của Hoa Kỳ là John Adams. Là một người có tuổi, ngay trước khi ông qua đời, người yêu nước vĩ đại này được yêu cầu nói ra suy nghĩ của ông về kỷ niệm 50 năm nền tự do tươi sáng của Mỹ. Ông đáp lời bằng các từ: độc lập mãi mãi. Đó là tình cảm cháy bỏng trong trái tim của mọi người yêu nước và mọi quốc gia. Nước chủ nhà của chúng ta ở đây, tại Việt Nam, đã biết đến tình cảm này không chỉ trong 200 năm qua, mà tôi nghĩ là trong gần 2000 năm. Vào khoảng năm 40 sau Công nguyên, hai chị em người Việt, Hai Bà Trưng, lần đầu tiên đã đánh thức tinh thần của người dân vùng đất này. Sau đó, và cũng là lần đầu tiên, người dân Việt Nam đã đứng lên tranh đấu cho sự độc lập và niềm tự hào của quý vị…” [GG in đậm]

Trong những anh hùng dân tộc của Việt Nam, ông Trump đã chọn để vinh danh 2 người phụ nữ đã đứng lên vì độc lập dân tộc. Đây không phải là một ngẫu nhiên. Việc chọn lựa Hai Bà Trưng là một suy tính cẩn thận như mọi suy tính khác cho nội dung bài diễn văn của tổng thống. Đó là một thông điệp chính trị gửi đến những đầu xỏ Ba Đình đang ngồi chăm chú nghe – những kẻ đã bắt giam những người phụ nữ Việt Nam can đảm đứng lên tranh đấu và đánh thức tinh thần người dân Việt để bảo vệ nền độc lập của quốc gia. Cũng không phải ngẫu nhiên mà Bộ Ngoại giao vinh danh Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, một người phụ nữ Việt Nam chống lại những âm mưu xâm lược, tàn phá môi trường của Bắc Kinh. Hơn nữa, cũng không phải ngẫu nhiên mà Tổng thống Hoa Kỳ kết thúc bài diễn văn bằng hai người phụ nữ Việt Nam từ 2000 năm trước đã đứng lên đánh đuổi giặc ngoại xâm phương Bắc. Nó cũng ngầm cho thấy Thái thú tham tàn Tô Định bị hủy diệt cũng là hình ảnh Thái thú Nguyễn Phú Trọng và đồng bọn CSVN sẽ bị hủy diệt trong tương lai, trong cái lò do Nguyễn Phú Trọng đốt. Nó hùng hồn cho thấy những người phụ nữ can đảm của Việt Nam và khát vọng độc lập cháy bỏng trong tim những người ái quốc là thông điệp cho sự không có mặt của bà Melania Trumpphần kết thúc diễn văn của Tổng thống Donald Trump tại APEC 2017, Đà Nẵng, Việt Nam.

Image result for Trump in Da Nang -- APEC SUMMIT

Trong tinh thần bang giao quốc tế Tổng thống Trung không làm được việc đuổi Tàu ra khỏi VN, lật đổ CSVN, nhưng không ai cấm ông khích lệ tinh thầu đấu tranh “Chống Tàu Diệt Việt Cộng” của dân tộc Việt Nam. Không ai phủ nhận trong hiện tại dân tộc VN đang thua Tàu, Miền Nam VN đã thua CS Bắc Việt, hơn 90 triệu dân VN đang thua CSVN… Lịch sử nhân loại đã nhiều lần chứng minh “những bọn man rợ đã nhiều lần thắng người văn minh”… nhưng cuối cùng, người văn minh đã thắng lại, như trường hợp của Hy Lạp được thi hào Horace viết:

“La Grèce vaincue vainquit son farouche vainqueur”

(Hy Lạp thua trận đã chiến thắng quân thắng trận hung rợ)

Như vậy là qua bài diễn văn của mình Tổng thống Trump đã đá giò lái vừa Tàu cộng âm mưu đô hộ VN vừa Việt cộng đang cai trị VN bằng độc đảng độc tài. Từ đó, hãy nhìn kỹ những gì đã và đang diễn tiến tại Việt Nam; để mọi người cùng thấy Cuộc Chiến Quốc Cộng chưa kết thúc ngày 30-4-1975. Nó còn đang tiếp diễn không chỉ ở quốc nội mà ở cả hải ngoại, để sau cùng là chiến thắng của dân tộc VN. Thật vậy:

  • Bất chấp bị cấm đoán, đàn áp, bắt bớ và tù đày, công nhân các xí nghiệp trong khắp nước thường xuyên biểu tình với hàng trăm, hàng ngàn, hàng vạn người kiên trì đòi tăng lương, đòi cải tiến điều kiện làm việc và thành lập các nghiệp đoàn tự do để bảo vệ quyền lợi của công nhân.
  • Bất chấp bị đàn áp và khủng bố dã man, những đoàn nông dân khắp nước thường xuyên đi biểu tình, kiên trì trong nhiều năm, để tố cáo tham nhũng, đòi đất nông nghiệp và thổ cư đã bị bọn phỉ quyền cướp đoạt đem bán cho bọn lưu manh trở thành đại gia.
  • Tại rất nhiều địa phương từ Nam ra Bắc, đã có những cuộc nổi dậy của hàng ngàn, thậm chí hàng chục ngàn nông dân tuy bị đàn áp dã man và bưng bít rất kỹ, nhưng về sau mọi người đều biết.
  • Bất kể bị đàn áp điên cuồng và khủng bố dã man, các tôn giáo – Công Giáo, Tin Lành, Phật Giáo, Cao Đài, Hoà Hảo – trong khắp nước đã và đang đồng loạt đứng lên đòi hỏi tự do tôn giáo, tự do hành đạo và kiên trì đòi trả lại các bất động sản đã bị chiếm đoạt, vạch trần mọi thủ đoạn tôn giáo vận của CSVN [xem bản tuyên bố mới nhứt trong phụ đính 3].
  • Bất chấp bị đàn áp dã man, thanh niên, sinh viên, học sinh đã tổ chức những cuộc biểu tình chống nguỵ quyền Việt Cộng đã dâng đất, biển và đảo cho Trung Cộng.
  • Các nhà hoạt động dân chủ, những nhà trí thức, các giáo sư, các luật gia, các nhà văn, những người cộng sản ly khai, những người cộng sản đã tỉnh ngộ và các bloggers… đã đồng loạt lên tiếng công khai đòi hỏi tổ chức bầu cử tự do; tự do ngôn luận; tự do lập hội, lập đảng; xoá bỏ hiến pháp; xoá bỏ chế độ độc tài toàn trị và thay thế bằng một thể chế dân chủ tự do pháp trị…
  • Hàng triệu người lên mạng Internet hàng ngày để theo rõi, phát biểu, đòi hỏi, tranh đấu… cho dân chủ, tự do và nhân quyền cho Việt Nam…

Tất cả đang là những đám lửa đã và đang bùng cháy trong khắp nước, báo hiệu một trận bão lửa sẽ nổ ra, khi người dân bị dồn đến bước đường cùng. Với lợi thế về chính trị và ngoại giao trên chính trường quốc tế, hơn ba triệu người Việt tại hải ngoại đã và đang tiếp tay tích cực yểm trợ về tinh thần và vật chất cho cuộc chiến đấu vì dân chủ và tự do của hơn 90 triệu đồng bào trong nước.

Hẹn con thư sau,

Giáo Già

Phụ đính 1

Bức thư viết tay, đăng trên Facebook hôm thứ Năm, đã thu hút sự chú ý vào cuộc đàn áp lớn nhất của Việt Nam đối với những người bất đồng chính kiến ​​trong những năm qua trước cuộc họp thượng đỉnh về Hợp tác Kinh tế Châu Á – Thái Bình Dương (APEC) vào tháng 11 sắp tới.

Toàn văn bài phát biểu của Tổng thống Trump

BBC Tiếng Việt xin chia sẻ bản dịch tiếng Việt bài diễn văn của Tổng thống Donald Trump hôm 10/11 do Tòa Bạch Ốc cung cấp.

Thật vinh dự khi tôi được đến đây, tại Việt Nam – ngay giữa trung tâm Ấn Độ-Thái Bình Dương để phát biểu trước người dân và các vị lãnh đạo doanh nghiệp trong khu vực này.

Đây là một tuần đáng nhớ của Hoa Kỳ tại một nơi tuyệt vời của thế giới. Bắt đầu từ Hawaii, Melania và tôi đã đến Nhật Bản, Hàn Quốc, Trung Quốc và giờ đây là Việt Nam, để có mặt cùng với tất cả quý vị ngày hôm nay.

Trước khi bắt đầu, tôi muốn nói với tất cả những người bị ảnh hưởng bởi cơn bão Damrey. Người Mỹ cầu nguyện cho quý vị và cho sự phục hồi của quý vị trong những tháng sắp tới. Trái tim của chúng tôi hòa cùng những người Việt Nam bị mất mát do hậu quả của cơn bão khủng khiếp này.

Chuyến đi này diễn ra vào thời điểm phấn khởi đối với nước Mỹ. Một sự lạc quan mới tràn khắp quốc gia của chúng tôi. Tăng trưởng kinh tế đạt 3,2 %, và sẽ tăng cao hơn nữa. Tỉ lệ thất nghiệp thấp nhất trong 17 năm qua. Thị trường chứng khoán ở mức cao nhất. Và cả thế giới đi lên nhờ sự phục hồi của Mỹ.

Tại mỗi chặng tôi dừng chân trên chuyến công du này, tôi đều hân hạnh chia sẻ tin tốt lành từ nước Mỹ. Nhưng hơn hết là tôi vinh dự chia sẻ viễn cảnh của Ấn Độ-Thái Bình Dương tự do và cởi mở — một nơi mà các quốc gia có chủ quyền và độc lập với nền văn hóa đa dạng và nhiều giấc mơ khác nhau, có thể cùng nhau phồn vinh và phát triển trong tự do và hòa bình.

Image result

Tôi cũng rất vui mừng khi có mặt tại đây hôm nay, tại APEC, bởi vì tổ chức này được thành lập để giúp chúng ta đạt mục đích. Nước Mỹ là thành viên tự hào của cộng đồng các quốc gia có ngôi nhà trên Thái Bình Dương. Chúng tôi là đối tác tích cực trong khu vực này kể từ lần đầu tự giành nền độc lập.

Vào năm 1784, chiếc tàu Mỹ đầu tiên căng buồm đến Trung Quốc từ một Hoa Kỳ vừa độc lập. Chiếc tàu chở đầy hàng hóa để bán tại Châu Á, và trở về chật ních đồ sứ và trà. Vị tổng thống đầu tiên của chúng tôi, George Washington sở hữu một bộ bàn ăn từ chiếc tàu đó.

Vào năm 1804, Thomas Jefferson đã cử hai nhà thám hiểm là Lewis và Clark, trên chuyến thám hiểm tới Bờ biển Thái Bình Dương. Họ là những người đầu tiên trong số hàng triệu người Mỹ mạo hiểm đến phía tây để mở rộng vận mệnh của Mỹ khắp lục địa rộng lớn của chúng tôi.

Vào năm 1817, Quốc hội của chúng tôi đã chấp thuận triển khai tàu chiến Mỹ đầu tiên đến Thái Bình Dương. Sự hiện diện của nhóm hải quân ban đầu chẳng bao lâu phát triển thành đội tàu, và sau đó thành hạm đội, để bảo đảm tự do hàng hải cho số lượng tàu ngày càng gia tăng, đương đầu với biển khơi sóng lớn để đến các thị trường tại Philippines, Singapore, và Ấn Độ.

Vào năm 1818, chúng tôi bắt đầu mối quan hệ với Vương quốc Thái Lan, và 15 năm sau hai quốc gia đã ký hiệp ước hữu nghị và thương mại – hiệp ước đầu tiên của chúng tôi với quốc gia Châu Á.

Trong thế kỷ tiếp theo, khi thế lực đế quốc đe dọa khu vực này, Hoa Kỳ đã đẩy lui với cái giá cao ngất cho bản thân. Do chúng tôi hiểu rằng an ninh và thịnh vượng tùy thuộc vào nó.

Chúng tôi có bạn bè, đối tác, và đồng minh tại Ấn Độ-Thái Bình Dương trong một thời gian dài và chúng ta sẽ là bạn bè, đối tác, và đồng minh trong một thời gian dài sắp tới.

Là những người bạn lâu năm trong khu vực, không ai vui mừng hơn nước Mỹ khi chứng kiến, giúp đỡ, và chia sẻ tiến bộ vượt bậc của quý vị trong hơn nửa thế kỷ qua.

Những gì mà các quốc gia và nền kinh tế hiện diện tại đây hôm nay đã tạo dựng một phần của thế giới thật kỳ diệu. Câu chuyện của khu vực này trong những thập niên gần đây là câu chuyện về những điều khả dĩ khi người dân làm chủ tương lai của mình.

Ít ai hình dung được chỉ cách đây một thế hệ các vị lãnh đạo của những quốc gia này có thể cùng nhau đến đây, tại Đà Nẵng để thắt chặt tình bạn, mở rộng hợp tác, và kỷ niệm thành tựu đáng kinh ngạc của người dân chúng ta.

Thành phố này trước đây từng là ngôi nhà của căn cứ quân sự Mỹ, tại một quốc gia mà nhiều người Mỹ và Việt Nam đã hy sinh trong chiến tranh đẫm máu.

Ngày nay, chúng ta không còn là kẻ thù nữa; chúng ta là bạn bè. Và thành phố cảng này đang rộn ràng với nhiều tàu cập bến từ khắp thế giới. Những công trình thiết kế kỳ công như Cầu Rồng, đón chào hàng triệu người đến thăm những bãi biển tuyệt đẹp, cảnh quan lộng lẫy và vẻ đẹp cổ xưa của Đà Nẵng.

Vào đầu thập niên 1990, gần một nửa người dân Việt Nam sống chỉ với một vài đô la một ngày, và cứ một trên bốn người không có điện. Ngày nay, nền kinh tế Việt Nam mở cửa là một trong những nền kinh tế phát triển nhanh nhất trên thế giới. Kinh tế tăng gấp 30 lần và học sinh Việt Nam nằm trong số những học sinh giỏi nhất thế giới. (Vỗ tay.) Và điều này rất đáng phục.

Đây là câu chuyện giống nhau về sự chuyển đổi đáng kinh ngạc chúng ta đã chứng kiến khắp khu vực. Người Indonesia trong hàng thập niên đã tạo dựng các cơ sở nội địa và dân chủ để cai quản hơn 13,000 đảo. Kể từ thập niên 1990, người dân Indonesia đã tự đưa mình thoát khỏi đói nghèo để trở thành một trong những quốc gia phát triển nhanh nhất của G20. Ngày nay, Indonesia là nền dân chủ lớn thứ ba trên thế giới.

Philippines nổi lên như là quốc gia đáng tự hào về gia đình vững mạnh và mộ đạo. Trong 11 năm liên tiếp, Diễn đàn Kinh tế Thế giới đã xếp Philippines nằm trong số các quốc gia Châu Á đầu tiên san bằng khoảng cách giới tính và khuyến khích lãnh đạo là phụ nữ tham gia kinh doanh và chính trị.

Vương quốc Thái Lan đã trở thành quốc gia có thu nhập trên trung bình trong chưa tới một thế hệ. Thủ đô hoàng gia Băng Cốc giờ đây là thành phố được viếng thăm nhiều nhất trên thế giới. Và điều này rất tốt. Không có nhiều người ở đây đến từ Thái Lan.

Malaysia đã phát triển nhanh chóng qua các thập niên gần đây, và giờ đây được đánh giá là một trong những nơi làm kinh doanh tốt nhất thế giới.

Tại Singapore, các công dân mà cha mẹ từng có thu nhập $500 một năm, giờ đây nằm trong số những người có thu nhập cao nhất thế giới – sự chuyển đổi nhờ vào tầm nhìn của Lý Quang Diệu về quản trị trung thực và pháp quyền. Và người con trai tuyệt vời của ông hiện nay đang lạnh đạo rất tốt.

Như quan sát gần đây của tôi tại Hàn Quốc, người dân của Cộng hòa Hàn Quốc sống ở một quốc gia nghèo bị chiến tranh tàn phá, và chỉ trong một vài thập niên, họ đã đưa quốc gia mình trở thành một trong những nền dân chủ giàu có nhất thế giới. Ngày nay, người dân Hàn Quốc có thu nhập cao hơn các công dân của nhiều quốc gia Liên minh Châu Âu. Tôi đã trải qua thời gian tuyệt vời cùng Tổng thống Moon.

Mọi người đều biết về những thành tựu ấn tượng của Trung Quốc trong hơn vài thập niên. Trong thời gian này – và đây là thời kỳ cải tổ thị trường tuyệt vời – phần lớn các nơi của Trung Quốc đã đạt tăng trưởng kinh tế nhanh chóng, việc làm bùng nổ, và hơn 800 triệu công dân thoát khỏi nghèo đói. Tôi vừa rời Trung Quốc sáng nay và có buổi họp rất thành công và có khoảng thời gian tuyệt vời với vị chủ nhà lịch thiệp là Chủ tịch Tập.

Related image

Và như tôi thấy ở chặng dừng đầu tiên trong chuyến công du này, tại Nhật Bản chúng tôi chứng kiến một nền dân chủ năng động tại quốc gia có nhiều kỳ tích công nghiệp, kỹ thuật, và văn hóa. Trong chưa tới 60 năm, đảo quốc này đã có 24 người đoạt giải Nobel cho những thành tựu về vật lý, hóa học, y tế, văn chương, và thúc đẩy hòa bình. Thủ tướng Abe và tôi đã thỏa thuận trên nhiều vấn đề với nhau.

Tại khu vực rộng lớn hơn, các quốc gia ngoài APEC cũng có nhiều tiến bộ lớn trong chương mới dành cho Ấn Độ-Thái Bình Dương.

Ấn Độ đang kỷ niệm 70 năm ngày độc lập. Đây là một quốc gia dân chủ có chủ quyền, cũng như – hãy nghĩ về điều này – hơn 1 tỉ người. Đây là nên dân chủ lớn nhất trên thế giới. Kể từ khi Ấn Độ mở cửa kinh tế, quốc gia này đã phát triển đáng kinh ngạc và có nhiều cơ hội mở rộng tầng lớp trung lưu. Và thủ tướng Modi đã dày công để đưa quốc gia khổng lồ này, và tất cả những người dân của họ, trở thành một. Và ông đã rất, rất thành công.

Như chúng ta thấy, càng ngày càng có nhiều nơi trong khắp khu vực này, công dân của các quốc gia có chủ quyền và độc lập, đã nắm lấy số phận của mình tốt hơn và thúc đẩy tiềm năng của người dân.

Họ theo đuổi viễn cảnh về công bằng và trách nhiệm, tăng thịnh vượng và tôn trọng luật pháp, và thúc đẩy hệ thống coi trọng làm ăn chăm chỉ và doanh nghiệp cá nhân.

Họ lập doanh nghiệp, xây thành phố, xây toàn bộ quốc gia từ nền móng đi lên. Nhiều người trong số quý vị tại căn phòng này đã tham gia vào những dự án quốc gia tuyệt vời này. Đó là những dự án của quý vị từ lúc khởi đầu cho đến khi hoàn tất, biến giấc mơ thành hiện thực.

Với sự giúp đỡ của quý vị, toàn khu vực này đã phát triển – và sẽ vẫn phát triển – thành một chòm sao quốc gia tuyệt đẹp, mỗi quốc gia đều có vệ tinh, ngôi sao sáng – và mỗi ngôi sao là một quốc gia, một nền văn hóa, một lối sống, và một ngôi nhà.

Những người trong số quý vị đã sống qua những cuộc chuyển đổi này hiểu rõ hơn bất cứ ai về giá trị của những gì quý vị đạt được. Quý vị cũng hiểu rằng nhà của quý vị là gia tài của mình, và quý vị phải luôn bảo vệ nó.

Trong tiến trình phát triển kinh tế, quý vị tìm kiếm quan hệ thương mại và buôn bán với các quốc gia khác, và thúc đẩy hợp tác dựa trên sự tôn trọng lẫn nhau và hướng đến lợi ích chung.

Hôm nay, tôi có mặt tại đây để làm mới quan hệ đối tác với Mỹ, để cùng nhau củng cố mối liên kết bằng hữu và thương mại giữa tất cả các quốc gia của khu vực Ấn Độ- Thái Bình Dương, và cùng nhau thúc đẩy thịnh vượng và an ninh.

Điểm cốt lõi của mối hợp tác này, chúng ta muốn thúc đẩy mối quan hệ thương mại xây dựng trên nguyên tắc công bằng và cùng có lợi. Khi Hoa Kỳ tham gia vào mối quan hệ thương mại với các quốc gia khác hay những người khác, chúng tôi sẽ, từ bây giờ, mong muốn các đối tác của chúng tôi sẽ tuân thủ các quy định giống như chúng tôi. Chúng ta mong muốn thị trường sẽ mở cửa trên mức độ bình đẳng cho cả đôi bên, và ngành nghề tư nhân, không phải những người hoạch định của chính phủ, sẽ đầu tư trực tiếp.

Điều không may là, trong thời gian rất dài và tại nhiều nơi, điều đối lập đã xảy ra. Trong nhiều năm, Hoa Kỳ đã mở cửa kinh tế có hệ thống với ít điều kiện. Chúng tôi giảm hay chấm dứt thuế quan, giảm rào cản thương mại, và cho phép hàng hóa ngoại quốc tự do vào quốc gia của chúng tôi.

Những trong lúc chúng tôi giảm rào cản thị trường thì những quốc gia khác lại không mở cửa thị trường với chúng tôi.

Thật khôi hài. Có người trong đây là một trong số những người thụ hưởng. Quý vị đến từ quốc gia nào, thưa quý ông quý bà?

Các quốc gia thuộc Tổ chức Thương mại Thế Giới, ngay cả khi họ không tuân theo các nguyên tắc đã nêu. Chỉ đơn giản nêu ra là chúng tôi không được Tổ chức Thương mại Thế giới (World Trade Organization, hay WTO) đối xử công bằng. Các tổ chức như WTO chỉ có thể hoạt động đúng khi tất cả các thành viên đều tuân theo các điều lệ và tôn trọng chủ quyền của từng thành viên. Chúng ta không thể có được thị trường mở cửa nếu chúng ta không bảo đảm có một thị trường công bằng.

Hoa Kỳ thúc đẩy doanh nghiệp tư, đổi mới, và công nghiệp. Những quốc gia khác sử dụng hoạch định dựa trên chính phủ và các doanh nghiệp nhà nước.

Chúng tôi tuân thủ các nguyên tắc của WTO về bảo vệ sở hữu trí tuệ và bảo đảm tiếp cận thị trường công bằng và bình đẳng. Họ tham gia vào việc phá giá sản phẩm, hàng hóa được bao cấp, thao túng tiền tệ, hàng hóa, và chính sách công nghiệp diệt lẫn nhau.

Họ phớt lờ các điều lệ để thu lợi nhuận trên những người tuân thủ điều lệ, bóp méo thương mại và đe dọa nền tảng thương mại quốc tế.

Những thói quen như vậy, cùng với việc chúng ta không chung sức đáp trả, đã làm tổn hại nhiều người tại quốc gia của chúng ta. Việc làm, nhà xưởng, và công nghiệp bị tuột khỏi Hoa Kỳ và nhiều quốc gia khác nữa. Và nhiều cơ hội đầu tư có lợi cho hai bên bị mất đi bởi vì người ta không tin tưởng hệ thống.

Chúng ta không dung thứ cho những hành động lạm dụng thương mại lâu dài này nữa, và chúng ta sẽ không dung thứ cho họ. Dù không giữ cam kết hàng năm trời, chúng ta biết rằng một ngày không xa, mọi người sẽ cư xử công bằng và có trách nhiệm. Người dân tại Mỹ và trên khắp khu vực Ấn Độ-Thái Bình Dương chờ đợi ngày đó sẽ đến. Nhưng điều này chưa bao giờ có, và là lý do tôi đến đây hôm nay – để nói thật lòng về những thách thức và hợp tác cho tương lai tươi sáng hơn cho tất cả chúng ta.

Mới đây tôi đã có chuyến đi rất thú vị đến Trung Quốc, nơi tôi đã nói chuyện cởi mở và trực tiếp với Chủ tịch Tập về trao đổi thương mại không công bằng của Trung Quốc và thâm hụt thương mại to lớn họ tạo ra với Hoa Kỳ. Tôi bày tỏ mong muốn được hợp tác với Trung Quốc để đạt được mối quan hệ thương mại dựa trên nền tảng thực sự công bằng và bình đẳng.

Thiếu cân bằng thương mại hiện nay là điều không thể chấp nhận được. Tôi không đổ lỗi cho Trung Quốc hay bất cứ quốc gia nào khác, trong số này có nhiều quốc gia lợi dụng Hoa Kỳ về thương mại. Nếu đại diện của họ có thể trốn tránh điều này thì họ chỉ đơn giản làm công việc của họ. Tôi mong chính quyền tiền nhiệm tại quốc gia của tôi nhìn thấy những gì đang xảy ra và làm điều gì đó về vấn nạn này. Họ đã không làm, nhưng tôi sẽ làm.

Từ hôm nay trở đi, chúng tôi sẽ cạnh tranh trên nền tảng công bằng và bình đẳng. Chúng tôi sẽ không để cho Hoa Kỳ bị lợi dụng nữa. Tôi sẽ luôn đặt Hoa Kỳ lên trên hết giống như cách mà tôi mong tất cả quý vị trong khán phòng này đặt quốc gia của mình lên trên hết.

Hoa Kỳ sẵn sàng hợp tác với từng vị lãnh đạo trong khán phòng này ngày hôm nay để đạt thương mại có lợi cho đôi bên vốn là lợi ích của cả quốc gia quý vị lẫn quốc gia của tôi. Đó là thông điệp tôi đến đây để gửi đến quý vị.

Tôi sẽ thực hiện thỏa thuận thương mại song phương với bất cứ quốc gia Ấn Độ-Thái Bình Dương nào muốn là đối tác của chúng tôi và sẽ tuân thủ nguyên tắc thương mại công bằng và có lợi đôi bên. Những gì chúng tôi không thực hiện nữa là tham gia những thỏa thuận lớn mà trói tay chúng tôi, từ bỏ chủ quyền, và làm cho việc thực thi có ý nghĩa trở thành gần như là điều không thể được.

Thay vào đó, chúng ta sẽ thỏa thuận trên căn bản tôn trọng và có lợi cho nhau. Chúng tôi sẽ tôn trọng độc lập và chủ quyền của quý vị. Chúng tôi muốn quý vị vững mạnh, thịnh vượng, và tự tin, gắn chặt vào lịch sử, và vươn đến tương lai. Đây là cách chúng ta phát triển và cùng nhau lớn mạnh, trên giá trị hợp tác thực sự và dài lâu.

Nhưng đối với điều này – và tôi gọi là giấc mơ Ấn Độ-Thái Bình Dương – nếu trở thành sự thật thì chúng ta phải bảo đảm rằng tất cả cuộc chơi đều phải theo luật lệ, vốn hiện tại không như vậy. Những ai làm vậy sẽ là đối tác kinh tế gần nhất của chúng tôi. Những ai không làm vậy thì chắc chắn rằng Hoa Kỳ sẽ không còn phớt lờ những vi phạm, lừa gạt, hay gây hấn kinh tế. Những ngày như thế này đã chấm dứt.

Chúng tôi sẽ không dung thứ cho việc ăn cắp sở hữu trí tuệ trơ tráo nữa. Chúng tôi sẽ đương đầu với thói quen ép doanh nghiệp phải nhượng công nghệ của họ cho nhà nước, và ép họ tham gia vào liên doanh để đổi lấy tiếp cận thị trường.

Chúng tôi sẽ giải quyết nạn trợ cấp các ngành kinh doanh hàng loạt thông qua các doanh nghiệp nhà nước khổng lồ buộc những bên cạnh tranh tư nhân ra ngoài lề — luôn xảy ra.

Chúng tôi sẽ không giữ im lặng khi các công ty Mỹ bị những người có dính líu với nhà nước thu lợi kinh tế, dù qua tấn công trên mạng, gián điệp trong công ty, hay thói quen chống cạnh tranh khác. Chúng tôi sẽ khuyến khích tất cả các quốc gia lên tiếng khi có vi phạm nguyên tắc công bằng và có lợi đôi bên.

Chúng tôi biết lợi ích của Mỹ khi có các đối tác phát triển, thịnh vượng và độc lập ở khắp khu vực này. Chúng tôi sẽ không đưa ra quyết định cho mục đích quyền lực hay đỡ đầu. Chúng tôi sẽ không bao giờ yêu cầu đối tác của mình từ bỏ chủ quyền, sự riêng tư, và sở hữu trí tuệ, hay hạn chế hợp đồng cho những người cung cấp của nhà nước.

Chúng tôi sẽ tìm cơ hội cho nhóm tư doanh của chúng tôi để làm việc với nhóm của quý vị nhằm tạo công ăn việc làm và sự giàu có cho tất cả chúng ta. Chúng tôi tìm đối tác mạnh mẽ chứ không tìm đối tác yếu kém. Chúng tôi tìm các quốc gia láng giềng mạnh mẽ chứ không tìm các nước yếu kém. Nhưng trên hết, là chúng tôi tìm tình bạn, và không bao giờ nghĩ đến muốn thống trị ai.

Vì lý do này, chúng tôi cũng tập trung lại các nỗ lực phát triển hiện tại của chúng tôi. Chúng tôi kêu gọi Ngân hàng Thế giới và Ngân hàng Phát triển Châu Á hướng mọi nỗ lực của họ vào việc đầu tư cơ sở hạ tầng chất lượng cao nhằm thúc đẩy gia tăng kinh tế.

Hoa Kỳ cũng sẽ thực hiện phần trách nhiệm này. Chúng tôi cũng cam kết cải cách các thể chế tài chính phát triển của chúng tôi để tạo động lực thúc đẩy đầu tư vào tư doanh trong nền kinh tế của quý vị và cung cấp giải pháp thay thế mạnh mẽ cho các sáng kiến do nhà nước định hướng có nhiều điều kiện và hạn chế.

Hoa Kỳ đã được nhắc nhở nhiều lần trong những năm gần đây rằng an ninh kinh tế không chỉ đơn thuần liên quan đến an ninh quốc gia. An ninh kinh tế là an ninh quốc gia. Điều này rất quan trọng – đối với sức mạnh quốc gia của chúng ta.

Chúng tôi cũng biết sẽ không có sự thịnh vượng lâu dài nếu chúng ta không đối mặt với những đe dọa nghiêm trọng về an ninh, chủ quyền và sự ổn định mà thế giới chúng ta phải đối mặt ngày nay.

Related image

Hồi đầu tuần này, tôi đã phát biểu trước Quốc hội tại Seoul, Hàn Quốc và kêu gọi tất cả các quốc gia có trách nhiệm hãy thống nhất để tuyên bố rằng mỗi bước mà chế độ Bắc Triều Tiên muốn xúc tiến để tạo thêm vũ khí là thêm một bước đi đến nguy hiểm ngày càng lớn lao. Tương lai của khu vực này và những người dân tuyệt vời này không bị giữ làm con tin cho những tưởng tượng méo mó của những kẻ bạo lực và hăm dọa hạt nhân.

Ngoài ra, chúng ta phải tôn trọng các nguyên tắc đã đem lại lợi ích cho tất cả chúng ta, như tôn trọng pháp quyền – quyền hạn cá nhân, và quyền tự do đi lại trên biển và trên không, bao gồm các tuyến đường vận chuyển công khai. Có ba nguyên tắc và các nguyên tắc này – tạo sự ổn định và xây dựng lòng tin, an ninh và thịnh vượng giữa các quốc gia có cùng ý chí.

Chúng ta cũng phải giải quyết dứt khoát những mối đe dọa khác đến sự an ninh của chúng ta và tương lai của con cháu chúng ta, như tổ chức tội phạm, buôn người, ma túy, tham nhũng, tội phạm mạng và mở rộng lãnh thổ. Như tôi đã nói nhiều lần trước: Tất cả mọi người văn minh đều phải kết hợp với nhau để đẩy lùi những kẻ khủng bố và những kẻ cực đoan khỏi xã hội của chúng ta, không tài trợ cho họ và hỗ trợ về tư tưởng. Chúng ta phải ngăn chặn chủ nghĩa khủng bố Hồi giáo cực đoan.

Vì vậy, chúng ta hãy chung nhau góp phần vào vào việc tạo một Ấn Độ-Thái Bình Dương hòa bình, thịnh vượng và tự do. Tôi tin tưởng rằng, cùng nhau, mọi vấn đề chúng ta đã nói hôm nay đều có thể được giải quyết và mọi thách thức mà chúng ta phải đối mặt đều có thể vượt qua.

Nếu chúng ta thành công trong nỗ lực này, nếu chúng ta nắm bắt cơ hội trước mặt chúng ta và đặt nền móng cho mối quan hệ đối tác bền vững cho lợi ích của người dân chúng ta, thì cùng nhau chúng ta sẽ đạt được mọi thứ chúng ta ước mơ cho các quốc gia và cho con cháu chúng ta.

Chúng ta sẽ được ban phước với một thế giới có các quốc gia mạnh mẽ, có chủ quyền và độc lập, phát triển trong hòa bình và thương mại với các quốc gia khác. Các nơi này sẽ là nơi chúng ta có thể xây dựng nhà cửa và nơi gia đình, doanh nghiệp, và con người có thể phát triển và phát triển hơn nữa.

Nếu chúng ta làm được điều này, chúng ta sẽ nhìn thế giới trong nửa thế kỷ tới kể từ bây giờ, và chúng ta sẽ ngạc nhiên trước chòm sao xinh đẹp của các quốc gia – sự khác biệt của mỗi quốc gia, nét đặc biệt của mỗi quốc gia, và mỗi quốc gia đều sáng lạng trong tự hào ở mọi vùng trên thế giới. Và cũng giống như khi chúng ta nhìn các vì sao trên bầu trời đêm, khoảng cách thời gian sẽ làm cho hầu hết những thách thức chúng ta có, rồi chúng ta sẽ nhớ về ngày hôm nay, xem nó có vẻ rất, rất nhỏ.

Điều gì không có vẻ nhỏ – không nhỏ – sẽ là những lựa chọn to lớn mà tất cả các quốc gia chúng ta phải đón nhận để giữ cho các ngôi sao lấp lánh và sáng mãi.

Tại Hoa Kỳ, cũng như mọi quốc gia đã chiến thắng và bảo vệ chủ quyền của mình, chúng tôi hiểu rằng chúng tôi không có gì quý giá bằng quyền hiển nhiên của chúng tôi, sự độc lập quý giá và tự do của chúng tôi.

Ý thức đó đã dẫn dắt chúng tôi trong suốt quá trình lịch sử của nước Mỹ. Ý thức đó đã truyền cảm để chúng tôi hy sinh và đổi mới. Và đó là lý do tại sao ngày nay, hàng trăm năm sau chiến thắng trong cuộc Cách mạng Mỹ, chúng tôi vẫn còn nhớ những lời của một người Mỹ sáng lập và Tổng thống thứ hai của Hoa Kỳ là John Adams. Là một người có tuổi, ngay trước khi ông qua đời, người yêu nước vĩ đại này được yêu cầu nói ra suy nghĩ của ông về kỷ niệm 50 năm nền tự do tươi sáng của Mỹ. Ông đáp lời bằng các từ: độc lập mãi mãi.

Image result for hai bà trưng

Đó là tình cảm cháy bỏng trong trái tim của mọi người yêu nước và mọi quốc gia. Nước chủ nhà của chúng ta ở đây, tại Việt Nam đã biết đến tình cảm này không chỉ trong 200 năm qua, mà tôi nghĩ là trong gần 2000 năm. Vào khoảng năm 40 sau Công nguyên, hai chị em người Việt, Hai Bà Trưng, lần đầu tiên đã đánh thức tinh thần của người dân vùng đất này. Sau đó, và cũng là lần đầu tiên, người dân Việt Nam đã đứng lên tranh đấu cho sự độc lập và niềm tự hào của quý vị.

Ngày nay, những người yêu nước và những anh hùng – trong lịch sử của chúng ta đã nắm giữ câu trả lời cho các câu hỏi quan trọng về tương lai và thời đại của chúng ta. Họ nhắc nhở chúng ta để nhận biết chúng ta là ai và được kêu gọi để làm gì.

Cùng nhau, chúng ta có khả năng để nâng cao con người và thế giới của chúng ta lên những tầm cao mới – đến tột đỉnh mà chưa ai từng đạt được,

Vậy chúng ta hãy chọn một tương lai của lòng yêu nước, thịnh vượng, và niềm tự hào. Hãy để chúng ta lựa chọn sự giàu có và tự do chứ không phải sự đói nghèo và tôi tớ. Chúng ta hãy chọn một Ấn Độ-Thái Bình Dương tự do và mở cửa.

Cuối cùng, đừng bao giờ quên rằng thế giới có nhiều nơi, nhiều ước mơ, và nhiều con đường. Nhưng trên khắp thế giới, không có nơi nào như nhà mình.

Và do vậy, vì gia đình, đất nước, tự do, lịch sử và vinh quang của Thiên Chúa, hãy bảo vệ ngôi nhà của quý vị, phòng thủ ngôi nhà của mình và yêu mến ngôi nhà của mình hôm nay và trọn đời.

Xin cảm ơn! Chúa ban phước lành cho quý vị, Chúa ban phước lành cho Khu vực Thái Bình Dương. Và Chúa ban phước lành cho Hoa Kỳ. Cám ơn nhiều.

Cám ơn.

Giao Già

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*