Cuộc chiến giữa Tự Do Dân Chủ và Độc Tài toàn trị

Đại-Dương,– Nhân loại chỉ muốn cuộc sống bình yên, tự do thi thố tài năng hầu chăm sóc cho gia đình, quyến thuộc và hữu hảo, hài hoà với hàng xóm láng giềng.

Giới cầm quyền cần dân chúng tuân phục mọi chỉ thị, luật lệ do họ lập ra để không bao giờ dám chỉ trích dù cho quan chức đã làm sai, sai và sai.

Image result for Tập cận bình duyệt binh lễ 70 năm CS

Cuộc Cách mạng Pháp (1789-1799) do lực lượng dân chủ và lực lượng cộng hoà lật đổ chế độ quân chủ chuyên chế đã kết thúc sinh mạng đế chế phong kiến đã lan tràn tới một số quốc gia Châu Âu.

Châu Á cũng rung chuyển khi Bác sĩ Tôn Dật Tiên (1866-1925) lãnh đạo phong trào chống đế quốc phong kiến bằng Chủ nghĩa Tam Dân: “Dân tộc độc lập, Dân quyền tự do, Dân sinh hạnh phúc” tạo ra cuộc Cách Mạng Tân Hợi 1911 lật đổ triều đại Mãn Thanh lập ra Trung Hoa Dân Quốc (1912-1949) ở Hoa Lục và tiếp tục tại Đài Loan từ năm 1949. Nhiều nhà cách mạng Việt Nam cũng chịu ảnh hưởng của Tam Dân Chủ nghĩa với các cương lĩnh chính trị tương tự.

Tuy nhiên, khi Chủ nghĩa Mác-Lê được cấy vào phong trào lật đổ Chế độ Phong kiến đã tạo ra Chế độ Độc tài Toàn trị theo mô hình Mafia tại hai nước cộng sản Liên Sô (1922-1991) và Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa (1949-) gây nên vô vàn thảm hoạ cho nhân loại.

Liên Sô chủ trương bành trướng bằng Chủ nghĩa Mác-Lê và sức mạnh quân sự đã tạo ra cuộc Chiến tranh Lạnh (1947-1991) mà tổng số người chết do chế độ cộng sản khắp thế giới lên hơn 100 triệu!

Bắc Kinh nối tiếp sứ mệnh bành trướng, bá quyền của Chủ nghĩa Xã hội đặc sắc Trung Hoa bằng kinh tế, quân sự, ngoại giao, văn hoá, chính trị với mục tiêu thống trị toàn cầu vào năm 2050.

Trung Cộng nguy hiểm hơn Liên Sô gấp bội do giới lãnh đạo và tinh hoa Tây Phương quá tin vào sức mạnh kinh tế đã làm cho Liên Sô tan rã và Đệ tam Quốc tế cáo chung. Tâm lý cao ngạo đó đã tạo ra chủ trương “phát triển kinh tế sẽ kéo theo thay đổi chính trị” nên các quốc gia phát triển đã bơm vào thị trường Hoa Lục khoảng 100 triệu USD hàng năm cộng với chuyên viên mọi mặt giúp cho Trung Cộng từ nghèo đói trở thành nền kinh tế lớn thứ hai trên thế giới, chỉ sau Hoa Kỳ. Thậm chí, hai cựu Thủ tướng Anh Quốc và ba người đồng nhiệm ở Pháp Quốc cùng với một cựu Chủ tịch Uỷ hội Châu Âu đã làm việc cho Chủ tịch Tập Cận Bình!

Giới lãnh đạo thế giới cứ hy vọng rồi hy vọng vào sự thay đổi chính trị của Bắc Kinh trong bối cảnh toàn-cầu-hoá dưới cây gậy chỉ huy của Tây Phương!

Theo hoặc chống Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa?

Ảo tưởng làm Bắc Kinh thay đổi hệ thống chính trị đã bị Ứng viên Donald Trump tố cáo năm 2016 và được người Mỹ ủng hộ để đương đầu với quái vật Trung Cộng.

Tại Diễn đàn Đại Hội đồng Liên Hiệp Quốc năm 2018 và 2019, Tổng thống Donald Trump vạch trần nguy cơ thế giới bị Trung Cộng thống trị và kêu gọi cộng đồng quốc tế hợp lực đánh bại. Tuy nhiên, một số lãnh đạo và tinh hoa thế giới hưởng lợi quá nhiều nhờ hợp tác với Bắc Kinh nên quyết liệt chống phá.

Image result for Pres. Trump at U.N.

Sự thật, Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa (PRC) là một Nhà nước Mafia, không phải là một quốc gia mà quyền lực nằm trong tay dân tộc. Những mỹ từ tự do, dân chủ. nhân quyền, biến mất hoặc bị bẻ cong ý nghĩa trong sinh hoạt chính trị của Bắc Kinh. Chiến dịch “đả hổ, diệt ruồi, săn cáo” do Tập Cận Bình tiến hành dai dẳng nhằm mục đích tối hậu: thiết lập một chế độ Mafia tại Hoa Lục và cả thế giới.

Bắc Kinh điều khiển các nước khác qua hình thức hối lộ bằng tiền, gái, tài trợ, viện trợ; trừng phạt kinh tế; đào tạo thái thú, ủng hộ quỹ tranh cử các chức vụ công lẫn tư. Mục tiêu tối hậu của Tập Cận Bình là thống trị các chư hầu như một Đại Địa Chủ thu tô từ các tiểu chủ khắp thế giới.

Triệt hạ Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa để bảo vệ và duy trì hệ thống chính trị tự do dân chủ trên thế giới, hoặc chấp nhận vai trò chư hầu dưới nhiều hình thức khác nhau?

Sức mạnh của nền kinh tế Trung Cộng

GDP nominal của Trung Cộng 13,000 tỉ USD trong năm 2018 so với 21,000 tỉ của Hoa Kỳ. Nếu tính theo Sức mua Tương đương (PPP) thì Trung Cộng được 27,000 tỉ USD so với 21,000 của Mỹ. Nhưng, Lợi tức Trung bình Đầu người năm 2018 ở Trung Cộng chỉ được 9,600 USD so với 63,000 tại Hoa Kỳ.

Ba vị Tổng thống Mỹ Bill Clinton, George W. Bush, Barack Obama đã ban đặc ân cho Trung Cộng gia nhập vào Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) năm 2001 vì tin Bắc Kinh sẽ thay đổi tiệm tiến hệ thống chính trị và trở nên một đối tác đáng tin cậy trên thế giới mà quên mất chiến lược “Ẩn mình Chờ thời” năm 1978 của Lãnh tụ Đặng Tiểu Bình (1904-1997).

Năm 2012, các nhà lãnh đạo Tây Phương và giới tinh hoa quốc tế giật mình khi Tập Cận Bình được bầu vào chức Tổng Bí thư Đảng Cộng sản và Chủ tịch Quân uỷ Trung ương rồi bổ sung thêm chức Chủ tịch nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa và Chủ tịch Quân uỷ PRC. Tháng 3-2018, Tập Cận bình xoá bỏ nhiệm kỳ để giữ chức vụ Chủ tịch trọn đời, tương đương với Mao Trạch Đông.

Khi thăm Mễ Tây Cơ, Tập Cận Bình nói; “Thứ nhất, Trung Quốc không xuất khẩu Cách mạng; thứ 2 Trung Quốc cũng không xuất khẩu đói nghèo; và thứ 3, Trung Quốc không đến để gây ra những cơn nhức đầu … Trong máu người Trung Quốc không có gene xâm lược … những hòn đảo trên Biển Nam Trung Hoa là thuộc lãnh thổ Trung Hoa kể từ thời xa xưa”.

Tuy nhiên, các lãnh đạo Tây Phương và giới tinh hoa quốc tế vẫn chưa tìm được biện pháp đối phó hữu hiệu mà chỉ trích lẻ tẻ các hành động phá hoại hoặc bẻ cong luật pháp kinh tế quốc tế từ chiêu bài “cùng thắng=win-win” của Bắc Kinh. Thực tế, hầu hết các quốc gia trên thế giới đều bị thâm hụt mậu dịch với Trung Cộng. Mỗi năm, Hoa Kỳ bị thâm hụt thương mại với Trung Cộng khoảng 500 tỉ USD. Chỉ có Đức, Phần Lan, Ái Nhĩ Lan trong số 28 quốc gia trong Liên Âu được thặng dư mậu dịch với Trung Cộng.

Image result for Sức m5nh kinh tế của Trung Cộng

Sự thành công của Bắc Kinh dựa vào các hành động tài trợ cho các doanh nghiệp để hạ giá thành sản phẩm mà lũng đoạn thị trường thế giới; các Tập đoàn Doanh nghiệp Nhà nước đồ sộ đủ khả năng nuốt các doanh nghiệp nhỏ ở quốc nội cũng như hải ngoại bằng biện pháp mua lại, sát nhập để thủ đắc kỹ nghệ, kỹ năng quản trị, bí mật kinh doanh; ăn cắp tài sản trí tuệ không từ thủ đoạn, kể cả đòi cung cấp tài sản trí tuệ để được cứu xét việc gia nhập thị trường 1.4 tỉ người tiêu thụ.

Bắc Kinh tự ý thực hiện các quy luật kinh tế bất chấp quyền lực của WTO nên Tổng thống Donald Trump phải dùng các biện pháp trừng phạt nhằm chặn đứng thủ đoạn “thương mại ăn cướp” của Tập Cận Bình. Dĩ nhiên một số quốc gia thế lực kinh tế trên thế giới chống đối vì bị mất miếng ăn như dân tộc Việt Nam thường nói: “Miếng ăn là miếng tồi tàn, mất ăn một miếng lộn gan lên đầu”. Các tập đoàn và công ty nước ngoài lần lượt rời Hoa Lục bất chấp sự ve vãn của Bắc Kinh.

Nền kinh tế Trung Cộng trì trệ nhất so với 30 năm qua, thất nghiệp gia tăng, nợ công lên 550% GDP, hàng tồn kho tràn ngập. Bắc Kinh bơm tiền vào các cơ sở hạ tầng và địa ốc có nguy cơ bị vỡ bóng.

Trong khi đó, nền kinh tế Hoa Kỳ ổn định với tăng trưởng GDP 3% và thất nghiệp thấp nhất trong vòng 49 năm: Chỉ số Dow Jones 19,000 điểm lúc Trump mới cầm quyền đã vọt lên 27,000 điểm.

Cạnh tranh về kỹ thuật

Tập Cận Bình đặt kế hoạch thống trị lĩnh vực kỹ thuật vào năm 2049 nhân kỷ niệm 100 năm thành lập Nhà nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa dựa vào hệ thống viễn thông 5G do Tập đoàn Huawi thực hiện.

Sự phát triển nhanh chóng về kỹ nghệ tin học của Bắc Kinh nhờ vào 50,000 kỹ sư ngoại quốc chiếm phân nửa số kỹ sư viễn thông của Trung Cộng. Và chính họ cầm đầu các Viện Nghiên cứu.

Image result for Tập cận bình duyệt binh lễ 70 năm CS

Hầu hết sản phẩm của Trung Cộng đều nhờ vào các cơ phận chính mua từ Hoa Kỳ và Châu Âu nên khi Tổng thống Trump cấm bán các loại chip làm cho Bắc Kinh phải khựng lại. Huawi tuyên bố sẽ tự chế tạo con chip riêng. Thực tế, xây dựng một nhà máy chế tạo con chip phải tốn 40 tỉ USD. Huawi từng bắt chước chế tạo một con chip giống như của Qualcomm suốt 5 năm mà phẩm chất vẫn kém.

Hoa Kỳ đang dồn nỗ lực chạy đua kỹ thuật như tốc độ mà Tổng thống Ronald Reagan đã xây dựng Sáng kiến Phòng thủ Chiến lược (SDI) trong thời Chiến tranh Lạnh. Đồng thời, Hoa Kỳ siết chặt việc kiểm soát các hành vi ăn cắp tài sản trí tuệ của Trung Cộng.

Trên phương diện văn hoá

Sau khi thiết lập Viện Khổng Tử đầu tiên tại Đại Hàn vào năm 2004 mà nay toàn thế giới đã có 550 Viện Khổng Tử tại các trường Đại học (ở Mỹ có 100) và 1,300 Lớp học Khổng Tử trong các trường Trung và Tiểu học với mục đích ban đầu: dạy tiếng quan thoại và quảng bá văn hoá Trung Hoa. Thực tế, Viện Khổng Tử thành ổ gián điệp và Lớp học Khổng Tử thành cơ quan tuyên truyền ngày càng lộ liễu.

Nhiều quốc gia trên thế giới đã đóng cửa các Viện Khổng Tử và Lớp học Khổng Tử vì chúng là những công cụ chính trị của Bắc Kinh.

Không còn ai nghi ngờ cuồng vọng thống trị thế giới của Bắc Kinh. Vì thế, nhân loại yêu chuộng tự do, dân chủ nhất thiết phải hợp sức triệt hạ Chủ nghĩa Cộng sản và Chủ nghĩa Xã hội trá hình.

Đại-Dương

Tài liệu tham khảo:

‘You can never be China’s friend’: Spengler (Asia Times)

Make America Safe Again (National Interest )

Hong Kong protests: China extradition bill officially killed as Beijing ‘considers replacing Carrie Lam’ (Independent)

China’s Communist Party is neglecting seeds of economic success (Asia Times)

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*