Cây mùa Xuân Dân Chủ Kỷ Hợi -2019

Nguyên Nhật – Garland, TX.- Năm nay “CÂY MÙA XUÂN DÂN CHỦ” tổ chức sớm hơn các năm trước,  nhưng đã tạo dư luận từ “người khách mời của ban tổ chức là Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ” khi ông Đỗ Văn Phúc Chủ tịch Hội Đồng Đại diện Cộng đồng Người Việt Quốc Gia Hoa Kỳ lên tiếng hoài nghi về “thành tích người khách mời” chưa gột sạch nguồn gốc của một “công tử đảng” tôn sùng người sáng lập Đảng Cộng Sản Việt Nam, Hồ Chí Minh. Để chứng minh cho lập trường của “diễn giả Cù Huy Hà Vũ”, ông Đỗ Văn Phúc đã đưa dữ kiện nhận định về quan điểm của ông Cù Huy Hà Vũ, một đoạn trong thư của ông ấy gửi cho các con lúc ở trong Trại giam số 5 thuộc Bộ Công An CSVN ở Yên Định, Thanh Hóa vào năm 2012:


“Để nói các Ông Bà của các con chỉ riêng việc dám từ bỏ cuộc sống ổn định mà không phải ai cũng có được để lao vào con đường máu lửa, ấy cũng đã là dũng cảm, cũng đã là hy sinh. Và sự đánh đổi hay hy sinh ấy đã đơm hoa kết trái khi Độc lập dân tộc đã được Chủ tịch Hồ Chí Minh thay mặt chính phủ khai sáng nền Dân chủ Cộng hoà mà Ông nội Cù Huy Cận của các con là Bộ trưởng thành viên dõng dạc cất lên từ Quảng trường Ba Đình, Hà Nội vào ngày 2/9/1945 và 30 năm sau, vào ngày 30/4/1975 khi Non Sông được thu về một mối.”


“Cũng như biết ơn những con người đã giành Độc lập cho dân tộc Việt Nam và bảo vệ vững chắc nền Độc lập ấy là công việc của muôn đời, của hết thế hệ người Việt này đến hết thế hệ người Việt khác, như kỷ niệm Ngày Độc lập 2/9 luôn là biểu hiện rõ ràng nhất của những tình cảm dân tộc thiêng liêng ấy!”
[Thơ gởi cho con Cù Huy Xuân Hiếu, du sinh tại Australia, nhân mùa Vu Lan 2012]

“…Quả thực, theo quan điểm của tôi, nếu không có chiến thắng Điện Biên Phủ thì sẽ không có miền Bắc hoàn toàn giải phóng để làm hậu phương lớn – nhân tố quyết định để đánh bại cuộc chiến tranh xâm lược của Mỹ, tiến tới giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất Tổ quốc…”
– Cù Huy Hà Vũ, 2004

Trong số báo trước, trước một ngày tổ chức “Cây Mùa Xuân Dân Chủ” chúng tôi đã đưa nguồn tin từ nhà báo Trương Sĩ Lương. Chúng tôi đã ghi nhận những phản ứng từ nhiều nơi từ cộng đồng và hội đoàn. Đặc biệt một cá nhân là một vị tu hành Sư Chánh Kiến Chùa Đạo Quang, ông là một cựu quân nhân QLVNCH, cũng là một cựu tù nhân chính trị (H.O). Hầu hết mọi người không có những khác biệt là đồng ý không nên có sự hiện diện của vợ chồng Cù Huy Hà Vũ trong chương trình gây quỹ cho “Cây Mùa Xuân Dân Chủ”. Sự kiện này vô tình sẽ phản tác dụng và tạo hỏa mù trong hàng ngũ chống Cộng hải ngoại. Trong khi đó, ông Cù Huy Hà Vũ sẽ là diễn giả chính trong đêm dạ tiệc hôm đó. Ban tổ chức đã nghĩ đến điểm mà không quan tâm đến diện.

Nhưng rất may mắn, trong đêm gây quỹ “Cây Mùa Xuân Dân Chủ Kỷ Hợi 2019”, ông bà Cù Huy Hà Vũ đã không đến và theo ban tổ chức cho biết vì tình trạng đóng cửa chính phủ, phi trường thiếu nhân viên làm việc và ông bà Cù Huy Hà Vũ đã không đến phi trường Dallas-Fort Worth theo dự định. Chúng tôi biết và tin như vậy! Chương trình khai mạc trễ hơn, gần 8 giờ tối mới bắt đầu…Quan khách cũng không tham dự đầy đủ vì lý do chủ quan và khách quan theo như một vị khách đến từ Arlington cho biết.  Không có đại diện hai Cộng Đồng Dallas và Hạt Tarrant tham dự và một vị đã từng gắn bó với tổ chức sinh hoạt này là Hòa Thượng Thích Tịnh Đức tượng trưng linh hồn của tôn giác trong giờ cầu nguyện đã không có mặt vì “bận việc”. Sư Chánh Kiến được mời lên đã cáo lỗi: “Hòa Thượng bận việc, tôi không có đủ uy lực để đại diện cầu nguyện và xin mời mọi người có mặt hôm nay tùy theo tôn giáo của mình cầu nguyện cho đất nước sớm được tự do, các tù nhân lương tâm và đồng bào trong nước được thoát khỏi cuộc đời tù ngục…”

Một may mắn khác trong đêm “Cây Mùa Xuân Dân Chủ” đã có tiếng nói thật xúc động, thật gần gũi của một tù nhân lương tâm trẻ Lê Văn Sơn đến từ Porland Oregan. Trả lời phỏng vấn Đài Á Châu Tự Do khi đặt chân đến Hoa Kỳ, em cho biết như sau: “Tôi đến sân bay Porland, Oregan vào lúc gần 12 giờ ngày 7/6/2018 theo giờ địa phương. Tôi thấy khá bất ngờ vì suốt từ cuối năm 2017 đến nay, nhà cầm quyền Việt Nam và tỉnh Thanh Hóa truy lùng tôi rất bất ngờ.”

Paulus Lê Sơn, một blogger và là nhà bào công dân tại Việt Nam. Anh bị bắt vào năm 2011 và bị Tòa án Nghệ An đưa ra xét xử trong vụ án cùng 14 thanh niên Công giáo và Tin Lành vào năm 2013. Cáo buộc đối với nhóm này là ‘âm mưu lật đổ chính quyền’. Tòa sơ thẩm tuyên anh Lê Văn Sơn 13 năm tù giam; nhưng trong phiên phúc thẩm mức án giảm xuống còn 4 năm tù giam.

Cựu tù nhân lương tâm Lê Văn Sơn

Em tâm sự: “Bị hay được sống dưới mái trường xã hội chủ nghĩa với tư tưởng Marx-Lenin- Hồ Chí Minh từ tiểu học đến Đại học. Lúc nào tư tưởng Hồ Chí Minh là khuôn vàng thước ngọc, tốt đẹp. May nhờ internet phổ biến, giới trẻ Việt Nam tìm hiểu. Đi khắp mọi mơi đều thấy người dân cơ cực nhưng lúc nào cũng nhờ ơn Đảng và nhà nước lo cho dân ấm no. Ấm no cái gì? Tai tôi nghe mắt tôi thấy những nỗi đau rên xiết quằn quại. Và câu hỏi tại sao? Tại sao? Chúng tôi đặt thêm nhiều câu hỏi khác. Tại sao Trung Cộng chiếm Trường Sa và Hoàng Sa? Tại sao ngư dân Việt Nam bị bắn giết nhưng CSVN không lên tiếng. Không lên tiếng mạnh mẽ cũng không bảo vệ ngư dân Việt Nam? Những người trẻ như chúng con phải có trách nhiệm đấu tranh để chấm dứt chế độ tàn ác này.”

Em kề lại khi được mặc vào trong người bộ áo trận của người lính Việt Nam Cộng Hòa, của Thương Phế Binh Nhày Dù VNCH,  chú Sáng như hôm nay,  ở đây trước quý vị ông bà, cô bác, anh chị. Con chia sẻ với chú Sáng khi cho con mặc bộ đồ ngày xưa chú mặc, Chú đã cất giấu một cách trang trọng. Khi đưa bộ đồ cho con,  mắt chú rung lệ vì cảm xúc và ánh lên niềm tự hào. Con xin phép để được mặc nó vào, và trong lòng con cũng xúc động.

Khi mặc vào người, con như khoác vào tinh thần của một người lính Việt Nam Cộng Hòa! Trái ngược người lính VNCH yêu Tổ Quốc thì quân đội nhân dân chỉ biết có Đảng.  Tuổi trẻ chúng con hôm nay đã nhận thức được sự gian ác khốn nạn của Cộng Sản. Sự thật con người Hồ Chí Minh, mà trước đây trong sách vở tuyên truyền là cha già dân tộc nhưng bây giờ qua tài liệu đã chứng minh là tội đồ của dân tộc! Con cũng đã so sánh giữa cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm và Chủ tịch CS Hồ Chí Minh. Công lao xây dựng đất nước và con người đạo đức của TT Ngô Đình Diệm hoàn toàn khác biệt với sự gian trá quỷ quyệt, bán nước của tập đoàn Hồ Chí Minh.

Để kết luận những điều tâm sự của em. Em tin tưởng vào thế hệ trẻ hôm nay sẽ bước tới để xây dựng một đất nước Việt Nam Tự Do Dân Chủ. Sức lực của tuổi trẻ với sự  đoàn kết của toàn dân sẽ loại bỏ chế độ Cộng sản bằng một thể chế dân chủ tự do và thịnh vượng.

Em đã không soạn sẵn một bài nói chuyện trước như một diễn giả. Em nói từ trái tim và sự gần gũi với mọi người,  đã dành cho em sự cảm tình đặc biệt. Một người đặt câu hỏi với chúng tôi: “Nếu hôm đó có mặt của Cù Huy Hà Vũ – một người vẫn còn hoài niệm và tôn sùng Hồ Chí Minh thì những lời nói của em Lê Văn Sơn có đụng chạm đến Cù Huy Hà Vũ và phản ứng của ban tổ chức sẽ ra sao?” . Chúng tôi xin dành câu trả lời cho những người có trách nhiệm là cộng đồng và các hội đoàn người Việt Quốc Gia.

Trong lúc câu chuyện của em Lê văn Sơn còn đang dang dở, thì xuất hiện phái đoàn làm phim lịch sử Việt Nam do bà Đỗ Thu Nga đến làm ngưng câu chuyện của em…Sau đó câu chuyện tiếp tục.

Anh Đinh Quan Hưng,  ban tổ chức,  gợi ý về tình trạng khó khăn của em Lê Văn Sơn và rất được nhiều người hưởng ứng, chia sẻ góp tiền để em có chiếc xe cũ di chuyển bước đầu.

Chúng tôi xin ghi lại đây về cuộc đời của tù nhân lương tâm Lê Văn Sơn:

“Câu chuyện của Lê Văn Sơn gây xúc động cho những ai biết đến, là khi mẹ của Sơn lâm bệnh nặng, nhiều lần cầu xin chính quyền xin được gặp mặt con, nhưng vẫn không được. Và rồi mòn mỏi, Bà Maria Đỗ Thị Tần qua đời lúc chưa đầy 50 tuổi. Cơn bệnh của bà bắt đầu bộc phát khi nghe tin Sơn bị bắt.

Sơn là con trai một, và hai mẹ con đã cùng nhau sống qua những ngày tháng khó khăn, nghèo khó cũng như đầy đủ, cho đến lúc Sơn học hành đỗ đạt. Nhưng cái chết đã chia lìa hai mẹ con quá sớm. Điều đáng nói, là khi lâm bệnh vì nghe tin con trai bị bắt cho đến lúc mất, chưa lần nào bà tỏ ý tiếc nuối về điều con mình đã làm.

Sơn kể về mình như sau: “Tôi tên là Lê Văn Sơn, bút danh Paulus Lê Sơn, sinh năm 1985 tại Thanh Hóa, trong gia đình có một mẹ một con. Trước khi dấn thân từ năm 2007, tôi là một người quản trị du lịch và hướng dẫn viên. Cuộc sống có nghề nghiệp, thu nhập cao, ổn định, nhưng khi tôi đi nhiều nơi trên đất nước và thấy được nhiều điều bất công xảy ra, tôi dần bắt đầu nhận thức về xã hội, và cuối cùng nhận ra rằng những bất công xã hội đó bắt nguồn từ cơ chế chính trị. Tôi đã thay đổi”.

  1. Hiện thực đã thay đổi bạn, hay bạn bị tác động từ ai, từ sách vở? Đã có lúc nhiều bài báo, truyền hình nhà nước nói rằng bị lung lạc, xúi giục…?

Chính xã hội bất công, văn hóa tàn lụi, biển đảo bị xâm lược, ngư dân bị Trung Cộng bắn giết, tất cả điều đó khiến tôi đau đáu trong tâm hồn và trí tuệ. Tôi nhìn thấy, tôi suy nghĩ và tôi đổi thay. Tôi tự hỏi, đất nước đau khổ như vậy thì một người trẻ như mình cần phải làm gì đây? Tôi bắt đầu bước xuống đường biểu tình chống Trung Cộng xâm lược biển đảo và bắn giết ngư dân Việt Nam vào năm 2007.

Đúng là tôi cũng bắt đầu tìm đọc sách báo trên internet, những trang báo mạng tự do, khách quan, đa chiều, nhưng tôi không bị lung lạc gì cả, mà thấy mình dần như bước vào một thế giới hoàn toàn mới mẻ so với trí tuệ bị tù túng, o ép bởi chính sách ngu dân mà cộng sản đã áp đặt lên dân tộc này.

Phải nói rằng, từ tìm hiểu mà tôi học hỏi và chịu bị ảnh hưởng từ những người đã chọn dấn thân tranh đấu cho quê hương, dân tộc. Tôi thấy mình lớn lên từ khi tôi tìm hiểu về đấu tranh cho sự tự do, công lý, sự thật và quyền con người như Nelson Madela, Luther King, Mahatma Gandhi…và cả với những nhân vật lịch sử Việt Nam với tinh thần chống Trung Cộng mạnh mẽ như Lê Lợi, Ngô Quyền, Trần Quốc Tuấn…

  1. Nhưng trước khi nhận một án tù nặng như vậy, chắc bạn đã có một hoạt động cụ thể nào đó chứ? Có kỷ niệm nào mà bạn có thể nhắc lại với mọi người không?

Từ năm 2007 trở đi, năm nào tôi cũng ít nhất một lần bị bắt, bị đánh đập, bị giam giữ từ một đến 2, 3 ngày. Nhưng tôi cảm thấy thật hạnh phúc khi hòa vào dòng người biểu tình chống Trung Cộng trong những Chúa Nhật cuối tuần. Có lần bị bắt, phía an ninh đánh đập, tra tấn, tôi đã làm đơn kiện ngay sau khi được thả, gửi đến cơ quan công quyền như công an phường Quang Trung, Công an Quận Đống Đa, văn phòng tiếp công dân quận Đống Đa… để chất vấn vì sao tôi bị đánh đập khi chống giặc xâm lược đất nước mình. Những nơi đó đã lẩn tránh không dám nhận đơn. Sau những vụ bị bắt giữ đánh đập và đấu tranh chính trị với các cơ quan nhà nước như vậy, tôi dần trở nên trưởng thành hơn trên con đường mình đã chọn.

  1. Nhưng người thân của anh, mẹ của anh… mọi người có sợ hãi không? Đôi khi gia đình nói đồng thuận theo hành động của anh bởi họ tuyệt vọng vì không khuyên bảo được anh?

Tôi có một người mẹ tuyệt vời, bà âm thầm ủng hộ khi biết tôi quyết tâm đi theo con đường mình đã chọn. Tuy nhiên, lúc ban đầu, là một người mẹ nên bà sợ con mình bị tù đầy, trù dập, thủ tiêu, nhưng rồi với sự kiên trì, và với quyết tâm của tôi nên mẹ nhận thấy được con đường tôi đang đi là đúng đắn, là sự thật và có ích cho quê hương. Tôi tự hào vô cùng khi mẹ tôi đã ủng hộ, thậm chí ủng hộ cho đến chết mà không nhìn thấy được tôi, bởi tôi bị cầm tù.

  1. Thỉnh thoảng, lúc này (2017) đã có một số người tranh đấu hay dấn thân cảm thấy mệt mỏi. Thậm chí họ công khai thể hiện sự tiếc nuối vì đã bở dỡ một cuộc sống an nhàn. Còn bạn, bạn có tiếc nuối những ngày tháng thu nhập cao? Cuộc đời an nhàn đã có?

Cần phải khẳng định rõ ràng là tôi chưa bao giờ hối tiếc việc dấn thân và hi sinh tuổi thanh xuân, thậm chí phải trải qua nhà tù cộng sản vì tình yêu quê hương đất nước. Như tôi đã nói ở trên, tôi từng có công việc ổn định, lương cao, mọi sự được coi là sáng sủa với một thanh niên mới ra trường. Nhưng tôi đã quyết định đi theo con đường, bỏ lại mọi thứ, dù phải chấp nhận hi sinh cả tình cảm riêng. Gia đình bác gái tôi đã tuyên bố, nếu tôi cứ theo con đường này sẽ từ mặt, và cuối cùng thì bác gái cũng đã từ mặt tôi. Đau đớn và cô đơn, nhưng bù lại tôi thấy mình thật đáng sống vì không hoài phí tuổi xuân và lạc lối.

Nỗi buồn lớn nhất trong việc lựa chọn dấn thân của tôi, đó là biến cố mẹ tôi qua đời khi tôi đang bị giam cầm tháng thứ 8 trong nhà tù mà không được về chịu tang mẹ, mãi hơn 1 năm sau mẹ qua đời thì tôi mới được biết tin. Đây là nỗi đau không thể diễn tả bằng lời, bằng ngôn ngữ, chữ viết. Dẫu vậy, tôi vẫn phải vượt qua và tiếp tục sống để đi tiếp con đường mà mẹ tôi vẫn chung niềm tin với tôi.

  1. Ngay sau khi ra tù, bạn lại lập tức hoạt động. Bạn đang muốn điều gì trong kế hoạch tương lai?   Hình Lê Văn Sơn (phải) trong bộ quân phục Nhày Dù và Mũ đỏ của VNCH

Tôi có nhiều ao ước và đang kết hợp làm việc để cho các bạn trẻ để hàm thụ được nhiều kiến thức đáp ứng thật tốt cho việc nhận thức về nhân quyền, tự do cho quê hương. Tôi muốn được chia sẻ về kiến thức truyền thông, kiến thức đấu tranh bất bạo động.

Tôi luôn trong tình trạng gặp nguy hiểm đến từ phía nhà cầm quyền, có thể bị bắt giam trở lại băt cứ lúc nào với những điều luật mơ hồ như 88, 79… Nhưng tôi tin và khẳng định con đường của chúng ta đang đi đã gần tới đích. Sự thật sẽ giải phóng chúng ta, giải phóng dân tộc Việt Nam khỏi ách cộng sản vô thần tàn ác.

Tôi ước mơ khôn cùng cho tương lai đất nước Việt Nam không còn bóng tối cộng sản phủ lên đầu chúng ta, con cháu chúng ta. Tôi nguyện đem hết sức lực, trí tuệ và hy vọng để cống hiến cho quê hương đất nước, tôi cảm thấy mình – chúng ta chưa bao giờ thất bại. Và cả phong trào đấu tranh cho dân chủ, tự do, nhân quyền Việt Nam cũng chưa bao giờ thất bại, ngược lại nó đang tiến về đích một cách rõ ràng hơn, mạnh mẽ hơn, quyết liệt hơn, từng ngày.”

Nguyên Nhật

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*