Bài Thơ Ngày July/4 – Đối Diện Niềm Vui – Thơ Trần Quốc Bảo

Tôi sẽ tuần tự chuyển tiếp một số bài của nhiều người trong nước gởi ra sau khi đọc”Đối diện niềm vui”. Tôi ứa nước mắt khi viết vài dòng nầy chuyển đến anh Quốc Bảo.   Kính chúc Anh sức khỏe.”Bửu bối cuối cùng là mạng sống”.

Image result for july 4th images
Subject: Đối diện niềm vui, của Trần Quốc Bảo
Kính nhờ Nam Giang chuyển giúp đến Anh Trần Quốc Bảo.Tôi không có email.Tôi khóc ngay sau khi đọc Email của quí Anh gởi cho.Những bạn hữu của tôi cũng thế.Quí Anh Quí chị ở nước ngoài chắc hẳn không hiểu hết nổi thống khổ của bà con trong nước.Còn lo sợ rồi đây có còn liên lạc được với quí anh chị nữa hay không,khi hệ thống nầy bị đảng cắt hết.Chúng tôi hiểu,nhân dân Việt đã đến đường cùng.Thí mạng cho đến chết hay bị cùm mà thôi.  Kính chào Quí Anh,Quí Chị.

Đan Thanh

Là Nỗi Buồn của Đan Thanh.

VIỆT NAM giờ này ai cũng khóc,

Nước mắt trào ra, uất nghẹn nuốt vào,

Dân tộc này khổ đã bao năm,

Khổ mà còn Giang san dân tộc,

Thì có gì đáng phải kêu ca,

Dân chúng ta qua bao đời tranh đấu,

Cũng chỉ là giữ mảnh đất quê cha,

Hình chữ S ôi sao đẹp tuyệt,

Bọn bạo quyền đang toan tính vất đi,

Tháng 6 vừa qua bao người phẩn nộ,

Liều xuống đường quyết chí một phen,

Bọn bạo quyền vẫn trơ trơ tráo tráo,

Chúng bắt người tra tấn dã màn,

Thế thì làm sao vui cho được,

Nước mắt trào ra, uất nghẹn nuốt vào,

Khổ thế nào cũng chịu được anh ơi,

Miễn là Việt Nam còn vẹn nguyên chữ S.

 

Đan Thanh khóc.

Đối Diện Niềm Vui – Thơ Trần Quốc Bảo
Đọc Thơ của Bạn Trần Quốc Bảo và một đoạn viết ngắn đầy cảm xúc của H.M.người lính chiến VNCH.

Hơn bao giờ hết,sau 43 năm đất nước đã mất vào tay cộng sản.Mọi việc làm mờ ám hèn hạ của bọn bán nước,đã phô bày trần trụi cho toàn dân Việt và cả thế giới thấy rỏ bộ mặt ghê tởm của chúng.

Ngày Lễ Độc lập năm nay.Người Việt Tỵ nạn cộng sản xót xa vô ngằn khi nhìn:

Ánh mắt ngời Độc lập Tự Do

Niềm vui tỏa khắp thị thành.

Cả nước tưng bừng hoan hỉ. Trích thơ TQB.

Nhưng người con gái Việt Nam

Dưới lá cờ vàng sọc đỏ

Lê đầm đìa…

        Thưa Qúi vị và Qúi bạn:Từ năm 1972 trước 4 năm ngày mất nước.Người Vô Danh diễn tả trong bài Đồng Lầy: Giữa biển vui không hiểu tiếng cười

        Là những kẻ cuộc đời chưa dậy sóng

        Trời cao biển rộng có cũng như không!

        Nếu có kẻ cho đời là cay đắng

        Hãy vào đây nếm thử vị đồng lầy.

       Giọt lệ người con gái tiêu biểu là người mẹ VN:

        Trong muôn dòng trái đất tuôn đi

        Dòng trong nhất là dòng nước mắt.

        Từ năm 1971 người Vô Danh đã nhìn ra cái gì!

        và sẽ làm sao! khi gởi gắm và an ủi mẹ trong hoàn cảnh khốn cùng nầy.

        Kính gởi đến quí vị và Quí Bạn bài thơ “Lệ” Để tùy nghi thẩm định.

                                       LỆ.

Đừng nhỏ phí giọt nào nước mắt

Đời nó buồn,oan khổ ,lưu li

Nó âm thầm chẳng nói năng chi

Mà ấm ướt tình người trong vắt

Đau đớn phải trào ra khỏi mắt

Nó chảy vòng lưu luyến hàng mi

Nước mắt trào trên má là khi

Nó tưới mát mảnh hồn héo hắt

Trái tim ta trong dòng nước mắt

Ngọc trai trong giếng nước diệu kỳ

Trong muôn dòng trái đất tuôn đi

Dòng trong nhất là dòng nước mắt

Thế kỷ sẽ về đây đủ mặt

Đại đoàn viên nước mắt chia ly.(VÔ DANH-1971)

      Bạch Vân   

 Thưa các bạn, trong thời chinh chiến tôi đã từng chứng kiên rât nhiều người phụ nữ trẻ VNCH khóc bên xác chông ngay trước mặt tôi, làm cho tâm trí tôi hoảng loạn và uất hận… tột cùng, khi thấy xác các đồng đội nằm im lặng trên bang ca hay đưa vội xuống huyệt mộ! 

Nhưng có lẽ chưa có một người vợ lính trẻ nào “khóc đẹp” và đầy thương đau =người phụ nữ trong tấm hình nầy, Vì cô ta kg khóc cho riêng cá nhân cô, mà khóc như những cô gái Chàm xưa kia…khóc cho đất nước và cho cả một dân tộc đa bị diệt vong !!!–H.M.

 

Subject: Bài Thơ Ngày July/4 – Đối Diện Niềm Vui – Thơ Trần Quốc Bảo

Đi Din Nim Vui    Thơ Trn Quc Bo      

Đi Din Nim Vui   

 

Ngày 4 tháng 7

Tại Hoa Thịnh Đốn

Có người con gái tóc bạch kim,

Tung tăng trên đường nhảy nhót chân chim

Nàng đi trước rừng cờ sặc sỡ

Nắng tô hồng rực rỡ má hây hây

Ngọn gió đùa thổi cánh áo tung bay

Áo và váy cũng mầu cờ sặc sỡ

Rất hồn nhiên

Miệng cười rạng rỡ

Vươn cao lồng ngực thiên thần

Bàn tay ngọc quay tròn cây súng nhựa

Gót chân son theo nhịp bước quân hành

Kèn trống vang lừng

Kỷ niệm ngày Hoa Kỳ độc lập

Nỗi hân hoan tràn ngập Thủ đô

Phố xá người đi như nước vỡ bờ

Trai gái ôm nhau khiêu vũ

Mấy cụ già mừng rỡ vỗ tay ca

Em bé da đen phe phảy lá cờ hoa

Toe toét cười rất tươi trong nắng

. . . Người con gái tóc bạch kim

Dẫn đầu đoàn diễn hành

Nhịp chân đều đi vào lòng dân tộc

Ánh mắt ngời độc lập, tự do

Đoàn phản lực vẽ mầu trên không phận

Đưa niềm vui lên vút tận trời xanh

Niềm vui toả khắp thị thành

Cả nước tưng bừng hoan hỉ

Riêng một góc công viên

nơi Đài Tử sĩ

Dưới lá cờ vàng sọc đỏ

Có người con gái Việt Nam

Em ngồi đây lặng yên như cây cỏ

Lệ đầm đìa ướt vạt áo lam

Nhòe hàng chữ trên trang thơ nhỏ

Thư của  “út Chó”  gửi  “chị Năm”

. . . “Bố bị cùm chân trong trại giam

Mẹ và em đói nghèo kham khổ ” . . .

Đau thương òa vỡ

Xót xa buồn . . . em khóc giữa ngày vui

      Tội nghiệp quê hương

      Tội nghiệp em tôi

                                 Trần Quốc Bảo

                                    Richmond, VA

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*