Asian: chọn lựa giữa an ninh quốc gia & phát triển kinh tế

Đại-Dương: – Vai trò Chủ tịch Luân phiên Cộng đồng Kinh tế ASEAN (AEC) được giao cho Việt Nam trọn năm 2020 trong bối cảnh căng thẳng ngày càng gia tăng trên Biển Nam Trung Hoa (SCS) liên quan đến an ninh quốc gia, phát triển kinh tế trong khu vực.

Image result for asean countries"

Bình an cho dân tộc, hoà bình thế giới là khát vọng ngàn đời của nhân loại. Nhưng, chiến tranh và đe doạ chiến tranh cứ như một lưỡi gươm bén ngót treo lơ lững trên đầu mọi người do tham vọng vô bờ của chủ trương thống trị và bành trướng bá quyền.

Tham vọng thống trị thế giới của Chủ tịch Tập Cận Bình đã công khai trong các lĩnh vực kinh tế, quân sự, chính trị, văn hoá mà Đông Nam Á, đặc biệt SCS được coi như chiếc ao nhà để khai thác tài nguyên thiên nhiên, thao dượt lực lượng chuẩn bị tranh bá đồ vương thế giới.

Vì thế, các quốc gia duyên hải Đông Nam Á (Việt Nam, Phi Luật Tân, Mã Lai Á, Brunei, Indonesia, Tân Gia Ba) chịu áp lực đè nặng từ Bắc Kinh trên hai phương diện kinh tế, quân sự.

Thứ nhất, kiều dân gốc Hoa, người Hoa du lịch và và làm “chui” ngày càng gia tăng tại các nước Đông Nam Á mà hầu hết đều nắm các huyết mạch kinh tế gây ảnh hưởng đến hệ thống chính trị có thể làm lung lạc an ninh quốc gia. Mao Trạch Đông xuất cảng Cách mạng Nhân dân và Chiến tranh du kích tạo ra các cuộc nội chiến kéo dài ở Đông Nam Á dẫn tới sự thành hình Tổ chức Hiệp ước Đông Nam Á (SEATO) năm 1955 để ngăn chặn sự bành trướng của Trung Cộng (TC). SEATO tự giải thể năm 1977.

Thứ hai, Bắc Kinh hâm nóng tham vọng thống trị loài người sau khi trở thành nền kinh tế lớn thứ hai trên thế giới. Cán cân Đông Nam Á nghiêng về phía Trung Quốc khi ASEAN có thêm 4 thành viên Việt, Lào, Miên, Myanmar vốn có mối quan hệ hữu hảo với Bắc Kinh.

Thứ ba, ASEAN cần phát triển kinh tế nhanh chóng như Tứ hổ Á Châu đã tạo điều kiện cho Bắc Kinh dùng phương tiện kinh tế để làm xói mòn an ninh của các quốc gia Đông Nam Á. Các nước Đông Nam Á giao hảo với TC suốt hơn 10 bị rơi vào hoàn cảnh nợ nầng chồng chất, ngoại trừ Tân Gia Ba; nạn tham nhũng hoành hành; làm chiếc sân sau để tiếp nhận công nghệ lạc hậu, tiêu thụ mọi loại hàng hoá độc hại hoặc bị nước khác trả lại; bị hàng nhái hàng giả giết chết nền kỹ nghệ non trẻ. Việt Nam tuyên bố trở thành quốc gia kỹ nghệ vào năm 2020 mà chẳng còn dám nhắc tới nữa.

Thứ tư, mặc dù Bắc Kinh đã ký và phê chuẩn Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển năm 1982 (UNCLOS) mà cứ ngang nhiên vẽ và kiểm soát thực tế Đường 9 Đoạn, chiếm hơn 80% diện tích SCS.

Tuy bị Toà án Trọng tài Thường trực về Luật Biển (PCA) phán quyết vào 12/07/2016 rằng “Đường 9 Đoạn không có giá trị pháp lý”. Nhưng, Bắc Kinh tiếp tục bồi đắp và xây dựng 7 đảo nhân tạo trong Nhóm đảo Trường Sa (Nam Sa, Spratly Islands), quân-sự-hoá Biển Nam Trung Hoa trong mưu đồ thiết lập Vùng Nhận dạng Phòng không (ADIZ). Hàng năm kể từ 1999, Bắc Kinh đơn phương ban hành lệnh đánh bắt hải sản trên vùng biển từ 12 vĩ độ Bắc lên tới Phúc Kiến trong quảng thời gian 1 tháng 5 tới 16 tháng 8 gây thiệt hại nặng nề cho ngư dân duyên hải Đông Nam Á.

Bắc Kinh thường xuyên cho ngư thuyền được các tàu Hải cảnh hộ tống đánh trộm hải sản trong các Khu vực Đặc quyền Kinh tế (EEZ) của Phi Luật Tân, Mã Lai Á, Việt Nam, Indonesia với tham vọng thực-tế-hoá quyền-chủ-quyền và quyền-tài-phán trên Biển Nam Trung Hoa.

Manila, Kuala Lumpur, Hà Nội không đủ ý chí chính trị và khả năng ngăn chặn hành động phi pháp nên Bắc Kinh bắt đầu lấn sâu về phía Nam Đường 9 Đoạn chạm tới Biển Natuna của Indonesia mà giới chuyên gia quốc tế từng lưu ý Jakarta.

Trung Cộng và Indonesia từng có mối giao hảo khắn khít, đặc biệt dưới thời Tổng thống thiên tả Sukarno (1945-1967) chính-thức-hoá hoạt động của Đảng Cộng sản Indonesia do một người Hoa làm chủ tịch để thiết lập hệ thống quyền lực “Quân Đội-Hồi Giáo-Cộng Sản”. Tướng Suharto dựa vào Quân Đội và Hồi Giáo để lật đổ Tổng thống Sukarno năm 1965 đã tàn sát và cầm tù từ 500,000 đến 1 triệu đảng viên cộng sản và cảm tình viên.

Doanh gia Joko Widodo, tục gọi là Jokowi, từng làm Đô trưởng Jakarta, không thuộc vào hai nhóm nòng cốt, đã đắc cử chức tổng thống thứ 7 của Indonesia năm 2014 với chủ trương biến Indonesia giống như Hoa Kỳ, và tái cử năm 2019 đang đặt chủ quyền quốc gia nặng hơn lợi ích kinh tế khi giao dịch với TC.

Từ nhiệm kỳ đầu, Jokowi chủ trương xây dựng Indonesia thành một Hải lực toàn cầu để giữ gìn và quản trị tài nguyên biển cũng như phát triển lực lượng phòng vệ duyên hải. Jokowi cho phép đánh đắm những tàu cá đánh trộm trong EEZ vì mỗi ngày có khoảng 5,000 tàu cá nước ngoài hành nghề bất-hợp-pháp làm cho Indonesia bị thiệt hại 20 tỉ USD hàng năm. Số ngư thuyền của Việt Nam bị Indonesia bắt nhiều nhất, trong khi tàu cá TC được Hải cảnh bảo vệ. Indonesia, Phi Luật Tân, Mã Lai Á hợp tác tuần tiễu trong vùng Biển Sulu bị hải tặc xâm nhập.

Jakarta đã phái 6 chiến hạm và 120 tàu cá tuần tra Biển Natuna, cách Trường Sa 1,100 km, để chống sự xâm nhập vào EEZ. Đồng thời, sử dụng một phi cơ hải tuần, 1 phi cơ do thám và 4 chiến đấu cơ F-16 tới các đảo ở Biển Natuna. Indonesia sẽ biến vùng Natuna có 81,000 cư dân thành khu sinh lợi vào nghề cá nên Trung tâm Hàng hải và Thủy sản Liên hợp Selat Lampa đã bắt đầu hoạt động. Chủ trương của Jokowi vừa bảo vệ chủ quyền lẫn nghề cá.

Jokowi tuyên bố “không đàm phán về chủ quyền quốc gia”. Bắc Kinh đòi đàm phán vì Natuna là “vùng đánh cá truyền thống của TC”. Nhưng, chiếu theo UNCLOS thì Biển Natuna nằm trong vùng EEZ của Indonesia nên quyền-tài-phán thuộc về Jakarta.

Thứ năm, Mã Lai Á đã đệ trình lên Liên Hiệp Quốc nhằm xác nhận vùng Thềm Lục Địa xa hơn 200 hải lý bị TC yêu cầu không xem xét. Việt Nam hăm he kiện TC ra các Toà án Quốc tế mà chưa thấy đệ trình văn kiện.

Nhìn chung, các quốc gia duyên hải Đông Nam Á đã công khai chống lại hoạt động của TC trên SCS sẽ ảnh hưởng như thế nào?

Hoa Kỳ chống TC bằng Chiến lược Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương cần tăng cường hệ thống đồng minh và đối tác thường xuyên thao dượt trong các vùng biển tranh chấp. Hoa Kỳ có 5 cuộc thao dượt hàng năm hoặc 2 năm. Lần đầu tiên ASEAN và Hoa Kỳ tập trận chung vào 2019. Chuyến công du qua Việt Nam, Phi Luật Tân, Thái Lan, Indonesia của Ngoại trưởng Ngoại trưởng Toshimitsu Motegi của Nhật Bản từ 06/01/2020 cũng không ngoài mục đích này.

Hoa Kỳ đang cố gắng tổ chức Lực lượng Đặc nhiệm về Tuần tra Tự do Hàng hải (FONOP) trên Biển Nam Trung Hoa nhằm chứng tỏ Hoa Thịnh Đốn không bỏ rơi họ trước mối đe doạ từ Bắc Kinh.

Bản thân các quốc gia duyên hải Đông Nam Á phải chứng tỏ sẵn sàng bảo vệ chủ quyền quốc gia và quyền-chủ-quyền và quyền-tài-phán được quy định trong UNCLOS.

Xu hướng này đang thành hình sẽ giúp cho cộng đồng nhân loại không bị đe doạ trên vùng biển quốc tế và các quốc gia duyên hải Đông Nam Á không mất lợi ích trên biển được hưởng từ UNCLOS.

Đại-Dương

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*