45 năm Quốc Hận…

Thái Hóa Lộc: -Bốn mươi lăm năm qua nhiều người vẫn còn lầm lẫn ý nghĩa và danh xưng của ngày Quốc hận. Ngày 30-4-1975 là ngày quốc hận không thể là ngày bắt đầu hành trình tìm tự do cũng như những danh xưng khác…Chúng ta cần xác định điều này để đi tìm ý nghĩa chính xác về ngày Quốc hận.  Đây là một nhận định thuộc lương tri và trí tuệ dân tộc, không một cá nhân, đoàn thể nào có thể “Âm mưu xoá bỏ ngày Quốc Hận” nầy được.  Hơn nữa, “Ngày Quốc Hận” không phải là một bức tượng, một điều luật, một văn kiện hành chánh… mà là một niềm đau tâm linh bất biến trong lòng mọi người không chỉ những người dưới chế độ miền Nam mà cả toàn dân tộc Việt Nam…

Quốc hận năm nay lại rơi vào thời điểm toàn thế giới đang bị cơn đại dịch Vũ Hán làm khủng hoảng, bấn loạn hoang mang. Cộng đồng, đoàn thể, đồng hương người Việt khắp nơi đã dấn thân vào mặt trận chung của những người hậu phương yểm trợ những người đang ở tuyến đầu chống dịch. Sự đóng góp và hy sinh của họ đã kéo họ lại gần nhau hơn đa số nhất là thế hệ thứ hai và thứ ba. Những người trẻ đã tìm về nguồn gốc qua ngày 30 tháng 4 gọi là ngày Quốc hận không hoàn toàn giống như các bậc ông bà, cha anh đi trước cũng như những người sinh trưởng tại Hoa Kỳ không thể giống những người trẻ đã sinh ra và lớn lên ở Việt Nam định cư Hoa Kỳ theo bất cứ đoàn tụ hay nhân đạo nào. Chúng ta không thể bắt buộc những người trẻ lớn lên ở Việt Nam theo định hướng của những người đi trước năm 1975 về ngày Quốc hận.

Cách nhìn của các người trẻ bên Việt Nam có thể đã được thầy cô dạy sử truyền đạt lại trong các bài giảng lịch sử. Những người trẻ có thể đọc được trong sách giáo khoa lịch sử, đọc được thông qua các bài viết trên báo chí, xem qua truyền hình mỗi dịp kỷ niệm 30/4. Sư lặp đi lặp lại những sự kiện nhiều lần khiến những người trẻ  nghĩ rằng đó là sự thật. Nhưng đó chỉ là niềm tin phản ánh góc nhìn của những người đã chiến thắng trong chiến tranh Việt Nam 1954-1975.

Đối với người trẻ được sinh ra ở hải ngoại không thể có cách nhìn giống nhau mặc dù có cùng một sự liên hệ bắt nguồn từ biến cố 30 tháng 4 năm 1975…Con người thường tin vào những câu chuyện huyền thoại được lặp đi lặp lại. Một thanh niên Việt Nam, sinh ra và trưởng thành dưới mái trường xã hội chủ nghĩa sẽ dễ dàng tin vào câu chuyện huyền thoại quân giải phóng miền Bắc Việt Nam đã đánh sập “ngụy quân, ngụy quyền” miền Nam, cứu nhân dân miền Nam khỏi ách xâm lược của thực dân Mỹ. Niềm tin đó được củng cố bởi bộ máy tuyên truyền của nhà nước Cộng sản thông qua rất nhiều phương tiện khác nhau từ sách báo, phim ảnh cho đến giáo dục…

44 năm qua, mỗi khi đến ngày Quốc hận chúng ta hầu như lập lại những cách tổ chức tưởng niệm giống nhau ở mọi nơi. Chúng ta thường đặt nặng vấn đề tổ chức, danh xưng hơn là thực sự thay đổi cách suy nghĩ về ngày Quốc hận. Chúng ta có bao giờ tìm hiểu tâm lý và khuynh hướng những người trẻ đang nghĩ gì về ngày Quốc hận nhất là những gì thế hệ trước đã và đang làm. Hình ảnh đồng hương Việt Nam mỗi lần về Tết, về “thăm quê hương” trong đó có những người tự xưng là chống cộng, bỏ nước ra đi vì không chấp nhận chế độ cộng sản thì làm sao hiểu cho đủ nghĩa chữ Quốc hận? Chữ Hận không thể chấp nhận qua lời nói và dùng quá khứ để che lấp!

Hận vì những ước mơ ngày trở về với một quê hương có tự do và dân chủ càng ngày càng xa dần với thời gian cũng như vì sự tuần tự ra đi vào cõi vĩnh hằng của bạn bè hoặc của những người cùng lứa tuổi không quen biết. Tâm thức lưu đày của đời sống tâm linh càng dày vò người Việt thuộc thế hệ thứ nhất. Do đó, họ phải nói cái gì, làm cái gì để thoả mãn mong ước một ngày nào đó họ trở về với quê hương. Và điều rõ ràng nhất để họ có thể trở về với một đất nước có tự do và dân chủ là phải làm thế nào để chế độ độc tài Cộng sản Việt Nam không còn tồn tại nữa.

Hận từ chính sách khủng bố tàn độc của Cộng Sản Việt Nam đối với quân, dân Việt Nam Cộng Hòa; ngày 30 tháng 4 năm 1975, ngày bắt đầu một hận thù mới, có vẻ như sâu sắc và nghiệt ngã hơn trước.  Ông Võ Văn Kiệt, cựu Thủ tướng Cộng Sản Việt Nam nói một câu nghe khá lọt tai tuy hơi muộn màng và gần như mị dân: “Ngày 30 tháng tư có triệu người vui nhưng cũng có triệu người buồn”!  Người buồn kẻ vui trong ngày 30-4 chỉ là chuyện nhỏ, chuyện tâm lý bình thường trước một thay đổi bất ngờ trong đó có người được kẻ mất, người đoàn tụ kẻ ly tán.  Ông Kiệt đã lờ đi không nói đến cái cốt lõi của vấn đề xẩy ra từ trước cho đến lúc ông qua đời, kéo dài cho đến nay: chính sách phi dân tộc của Cộng Sản Việt Nam!  Họ coi trọng ý thức hệ cộng sản hơn tình cảm và truyền thống dân tộc.  Bành trướng Chủ Nghĩa Cộng Sản mới là mục tiêu hàng đầu của họ, độc lập dân tộc và chủ quyền lãnh thổ chỉ là chiêu bài chiến thuật.  Hận thù Quốc-Cộng bắt nguồn từ chính sách phi dân tộc nầy

Chuyện chưa kể về Chương trình phát thanh đặc biệt ngày 30/4/1975

Trong lúc hận thù  đang sôi sục, họ vẫn tổ chức mừng “chiến thắng”, tự coi mình như một lực lượng chiếm đóng, đối xử với người miền Nam như kẻ thù bị trị. Nếu Cộng Sản Việt Nam đối xứ với quân dân miền Nam như tinh thần hậu Nội Chiến của người Mỹ (1861-1865): không coi người bại trận như kẻ thù, không hạ nhục chưởi bới, không trù dập, không tước đoạt tự do, không bắt bỏ tù, không chiếm đoạt tài sản, không bần cùng hoá đời sống… của phe thua trận thì hận thù đó không có lý do hiện hữu và tồn tại cho đến ngày hôm nay.

Mỹ cũng có nhiều cái xấu, nhưng cái tốt đẹp nhất của họ (cũng như của các chế độ tự do) là không đưa hận thù lên hàng quốc sách như các chế độ cộng sản.  Hãy quay nhìn nước Đức để biết thêm.  Sau khi bức tường Bá Linh sụp đổ (1989), nếu Tây Đức tự do thua Đông Đức cộng sản thì, cũng như Việt Nam, hận thù Đông-Tây khó tránh khỏi.  Nhờ Tây Đức tự do thắng nên nước Đức đã thống nhất trong hoà bình, đã phát triển một cách tốt đẹp như hiện nay.  Người thắng cuộc Tây Đức biết đặt tình cảm dân tộc lên trên hết, không theo một chủ nghĩa ngoại lai phi dân tộc nào nên không thù  hận, không trù dập người Đông Đức mà lại dang vòng tay chào đón và cưu mang người anh em trở về từ bên kia chiến tuyến.  Bà Angela Dorothea Merkel là cựu quan chức cao cấp của Đông Đức, thế mà chỉ hơn 15 năm sau ngày thống nhất, bà đã trở thành Thủ tướng nước Đức (từ 2005 đến nay).  Bà là người cộng sản may mắn được Tây Đức tự do giải phóng.  Nếu bà là quan chức miền Nam Việt Nam vào thời điểm 30-4-1975 và “được”Cộng Sản Việt Nam “giải phóng” chắc chắn bà phải là người “có nợ máu với nhân dân”, sẽ bị bỏ tù và con cháu của bà sẽ chịu ảnh hưởng lý lịch ba đời…

Ở đâu có cộng sản, ở đó có hận thù.  Cộng Sản Viêt Nam phải chịu tránh nhiệm và phải trả giá cho hận thù dân tộc mà họ hô hào trong hơn nửa thế kỷ nay…

Tưởng Niệm 45 năm Quốc hận năm nay trong sự khó khăn chung của đất nước Hoa Kỳ vì cơn đại dịch Vũ hán, người Việt tỵ nạn chúng ta cần  có bài học “ôn cố tri tân”.

Thái Hóa Lộc