18 năm đã qua…Để tưởng nhớ 9/11

CUỘC TẤN CÔNG VÀO NGŨ GIÁC ĐÀI: ngày 11 Tháng 9 năm 2001

Nguyễn Dương, Cựu Y sĩ Đại tá Lục Quân Hoa kỳ, Y sĩ Đại uý QLVNCH

Trương Ngọc Thạch, Y sĩ Đại uý QLVNCH

Image result for 9/11 Pentagon attacked
Khoảng 9:00 giờ sáng, tôi vừa phối hợp chăm sóc vợ tôi bị gãy cổ chân
vừa theo dõi và điều trị một nữ bệnh nhân bị đau bụng và một nữ bệnh
nhân khác đau đầu gối. Trong khi đẩy xe lăn cho vợ tôi đến phòng đợi,
tôi liếc lên màn ảnh truyền hình thì thấy tháp Bắc của Trung Tâm
Thương Mại Thế Giới đang bốc cháy, cùng lúc đó một máy bay phản lực
lớn đang tiến tới lao vào tháp thứ hai. Phản ứng đầu tiên của tôi là
thật kinh khủng; làm thế nào mà những tên khủng bố có thể làm được
điều đó? Chúng không thể hành động một mình được, vì máy bay phản lực
khổng lồ không thể điều khiển được bởi chỉ bằng một tên đánh bom cảm
tử kiểu thần phong kamikaze. Phản ứng thứ hai của tôi là ít nhất cũng
còn chút may mắn vì chúng chỉ đánh trúng vào một phần ba trên của tòa
tháp mà không nhận ra rằng toàn bộ tòa tháp sẽ sụp đổ do sự va cắt
mạnh làm bốc cháy nhiên liệu của phản lực cơ đưa đến sự chảy nhão của
khung biệt thự.

Trở lại với bà bệnh nhân đau bụng đang chờ kết quả xét nghiệm, tôi nói
với bà là cần chút thời gian nữa mới có, và tôi cũng vắn tắt cho bà
biết là Trung Tâm Thương Mại Thế Giới vừa bị bọn khủng bố tấn công.
Tiếp đó loa phóng thanh của bệnh xá loan báo code vàng bắt đầu có hiệu
lực, điều đó có nghĩa là có thương tích hàng loạt sẽ đến. Vị Chỉ Huy
Trưởng bệnh xá ra lệnh cho nhân viên di tản bệnh nhân. Lúc đó chúng
tôi không hiểu tại sao lại phải di tản. Sau đó người ta nói rằng có vụ
nổ bên Ngũ Giác Đài và ở đó đang cần sự yểm trợ y tế. Vài bác sĩ và
tôi vội vàng băng qua khu Henderson (khu trại Thủy Quân Lục Chiến kế
bên) tới Ngũ Giác Đài. Dọc đường, tôi trông thấy có những mảnh cánh
máy bay nằm trên bãi cỏ. Khi đi ngang qua một xe cứu thương, một nhân
viên đưa cho tôi chiếc áo khoác màu vàng, tôi thấy có chữ ‘bác sĩ’ may
sẵn trên đó. Nghĩ rằng tất cả mọi người tại hiện trường đều phải mang
để nhận diện nên tôi khoác vào. Tôi không đọc được hết cả câu vì chữ
ngược. Sau đó tôi nhìn thấy hàng chữ lớn ‘BÁC SĨ CAO CẤP ’ trên cái áo
khoác phản chiếu.

Chúng tôi dừng lại để khám nhanh vài bệnh nhân bị thương không nặng
lắm như bị đứt da hoặc trày da bàn tay và cánh tay. Là những nhân viên
y tế hầu như đầu tiên có mặt tại hiện trường và không biết rằng những
nguy hiểm liên tục có thể xảy ra, chúng tôi đã tới gần tháp kiểm soát
không lưu trực thăng, ngang qua khu vực Ngũ Giác Đài đang bốc cháy
(nhưng chưa sụp đổ). Chúng tôi dừng lại để khám một nữ bệnh nhân da
đen tinh thần suy sụp đang thở nhanh. Bác sĩ R hỏi bệnh và thẩm định
tình trạng. Tôi nghe tim phổi thấy bình thường. Yên tâm, chúng tôi
tiến tới; rồi có người báo rằng người ta đang cần bác sĩ ở khu lựa
thương. Chúng tôi tiến nhanh về hướng căng dây vàng gần cây cầu bên
trên. Chúng tôi điều trị vài người bị thương nặng hơn. Rồi có người la
lớn là mọi người phải đi bên dưới cầu vì có một chiếc máy bay bị không
tặc chưa xác định được hướng bay về phía chúng tôi. Chúng tôi phụ giúp
khiêng người bị thương bằng cáng đến dưới cây cầu. Khi chúng tôi đang
sắp xếp đồ tiếp liệu bên dưới cầu, thì được lệnh di chuyển ra ngoài,
và các tình nguyện viên đã giúp mang những hộp tiếp liệu y tế, các
giải băng nylon màu vàng và cờ vàng. Chúng tôi cố gắng một lần nữa để
trải rộng dây băng nhưng có người nói chúng tôi phải di chuyển trở lại
bên dưới cầu vì có một máy bay khác đang tiến đến. Khi một bác sĩ Hải
quân đang khám đầu của một phụ nữ da đen nằm trên một chiếc băng ca,
tôi nhìn vào chân bà và thấy đùi bà bị phỏng độ hai, tôi gọi silvadene
nhưng có người nói bà bị dị ứng với sulfa. Tôi gọi nước biển và đưa
cho một nhân viên giúp ông bác sĩ Hải quân truyền tĩnh mạch cho bà.
Cho tới lúc đó, bà là bệnh nhân nặng nhất chúng tôi gặp. Biết rằng bà
đã được chăm sóc, tôi quay qua khám một nam bệnh nhân bị hít khói. Ông
nói là không sao, không đau ngực hoặc khó thở. Tôi nghe tim phổi và
thấy tim ông đập bình thường, không có tiếng khò khè, tiếng rít, tôi
nói ông ngồi xuống, dựa lưng vào tường và tôi gọi dưỡng khí. Một người
mang một bình dưỡng khí đến và nối ống dẫn vào mũi ông. Tôi đến khám
bệnh nhân khác bị chấn thương đầu, tôi thấy là vết thương nhẹ.

Vào lúc đó, một bác sĩ Hải quân khác, Y sĩ Đại tá F, cũng có mặt với
tôi, chúng tôi phối hợp nhau và đề nghị cùng kiểm tra tiếp liệu y tế,
chúng tôi phải làm quen với những gì sẵn có. Chúng tôi thấy chỉ có một
bọc nước biển. Trong khi kiểm kê thấy có một Lifepak, chúng tôi quyết
định thực tập với nó để làm quen và yêu cầu một y tá cấp cứu hướng dẫn
cách sử dụng. Một vị tuyên úy đến. Chúng tôi thảo luận và định vị một
KHU CHỜ ĐỢI (ĐEN), kế bên nhưng ngoài tầm mắt, cho các tử thi cũng như
những mẩu vụn của cơ thể.

Một sĩ quan Không quân rất năng động và hiệu quả, Thiếu tá M (tôi biết
được sau đó, được chỉ định là Chỉ huy Trưởng Khu Lựa Thương) ra lệnh
cho nhân viên cứu thương, ông hỏi tôi và bác sĩ F xem ai là người phụ
trách ở đây, Y sĩ Đại tá F nhìn vào chiếc áo khoác vàng của tôi với
hàng chữ “BÁC SĨ CAO CẤP” và chỉ về phía tôi. Vốn có kinh nghiệm trước
về Kế Hoạch Phòng bị Cấp Cứu (Emergency Prepared Plan) khi làm Y sĩ
Trưởng Sư Đoàn Thiết Giáp Hoa kỳ và Chỉ Huy Trưởng Quân Y Lục Quân tại
California tôi thực hiện ngay các toán cứu cấp.

Image result for 9/11 Pentagon attacked

Do đó, tôi đương nhiên chỉ huy toán lựa thương Vàng, lúc đầu được coi
như toán lựa thương hàng loạt. Tôi chỉ định Y tá Đại tá B làm Y Tá
trưởng, Bác sĩ F làm phụ tá và Hải quân Trung úy Y tá P là nhóm nòng
cốt. Băng màu vàng được cột vào cánh tay như một cách để nhận diện.
Tôi ra lệnh Lục Quân Thiếu tá Q, một sĩ quan hành chánh quân y, ghi
tên từng người của nhóm chúng tôi và giữ danh sách. Tôi giao cho một
tình nguyện viên không phải là nhân viên y tế gắn ‘thẻ thảm họa’ cho
tất cả các bệnh nhân được đưa đến. Các nhân viên y tế khác bắt đầu
tham gia và Đại tá B tổ chức thành những nhóm nhỏ hơn, mỗi nhóm có một
bác sĩ, một vài y tá và trợ y. Trong khi thành lập nhóm, chúng tôi
cũng liên tục điều trị những bệnh nhân ngay sau khi họ được đưa đến.

Khoảng 1:00 giờ chiều nước đóng chai và tiếp đó là thực phẩm được đem
đến làm cho chúng tôi sảng khoái bởi vì mọi người đã bắt đầu thấy
khát. Sau đó nhu cầu tự nhiên không tránh được của con người nổi lên,
tôi đang nghĩ tới những bụi cây gần đó thì một ông ở đâu đột nhiên
xuất hiện và nhờ tôi thông báo cho mọi người là phòng vệ sinh và khu
nghỉ ngơi được cung cấp trên xe buýt VIP có máy lạnh của ông. Ngoài ra
các hộp đựng rác cũng được cấp phát (có ai đó đang suy nghĩ), mọi
người xả vào, Thiếu tá Q lấy một cái bịch và thu rác xung quanh khu
vực. Trong khi đó những toán thu nhập chứng cớ của FBI đến với những
túi đen và bắt đầu làm sạch khu vực có các mảnh vỡ của máy bay.

Tăng cường đến: Các bác sĩ, trợ y và y tá của Bệnh viện Quân đội
Walter Reed và bệnh viện dân sự gần đó (bác sĩ phong thấp, một bác sĩ
nhi khoa với túi bơm dưỡng khí và ống thông khí quản). Một Y tá Lục
Quân của một đơn vị chữa phỏng đến, nhưng anh được nhanh chóng chuyển
tới khu ĐỎ. Khu của chúng tôi có vẻ như là điểm tập trung đầu tiên cho
nhân viên y tế, tình nguyện viên phi y tế và tiếp liệu y tế để sau đó
được phân phối cho ‘TUYẾN ĐẦU’. Chúng tôi tiếp tục kiểm kê tiếp liệu y
tế một lần nữa và tái thành lập các toán nhỏ. Kiểm điểm lại thuốc men
chúng tôi thấy không có morphine hay thuốc làm giãn nở phế quản, tôi
chuyển tin nhắn đi và thật ngạc nhiên là chỉ ít phút sau tiếp liệu
được cung cấp bởi Y sĩ Đại tá U, một người quen của tôi khi chúng tôi
cùng ở trong lớp huấn luyện chỉ huy.

Không còn gì khác để làm, tôi quyết định làm một trinh sát tại ‘TUYẾN
ĐẦU’ với Thiếu tá Q. Trong khi tiếp cận lều chỉ huy, một cấp cứu viên
đưa cho tôi một máy hút khí quản, tôi giao cho Thiếu tá Q cầm. Bây
giờ, với danh nghĩa một “BÁC SĨ CAO CẤP” trên áo khoác vàng và được
một sĩ quan cấp tá tháp tùng, chúng tôi trông giống như một toán thanh
tra chính thức ‘TUYẾN ĐẦU’. Tại lều chỉ huy, bác sĩ F hỏi tôi có thể
là một trong hai tình nguyện viên vào khu Ngũ Giác Đài bị cháy để nhận
xác chết, cụt đầu, hoặc mảnh vụn cơ thể. Câu trả lời của tôi là tiêu
cực nhưng tôi sẵn sàng tình nguyện nếu được yêu cầu. Ông bảo tôi chờ
bên ngoài và vài phút sau đó ông nói rằng ông đã có đủ tình nguyện
viên. Trong khi ở ‘TUYẾN ĐẦU’, chúng tôi thấy Thiếu Tướng J, Chỉ huy
trưởng Quân khu Washington và phái đoàn của ông. Dọc đường, có toán
người đang phá dỡ rào cản bằng bê tông giữa đường để dễ dàng đi vào
Ngũ Giác Đài, có đoàn xe quân khuyển cảnh sát K9, xe cảnh sát và xe
máy dầu cũng như xe cứu thương và xe buýt. Nhân viên FBI và nhân viên
cứu hỏa trang bị đầy mình được định vị và chờ lệnh để tiến tới tòa nhà
trong khi nước được bơm xối xả vào các phần bị sập của Ngũ Giác Đài.
Lửa tiếp tục cháy, sau đó tôi được biết là người ta đã không dập tắt
được ngọn lửa cho đến nhiều giờ sau đó vì Ngũ Giác Đài là toà nhà cũ
từ Thế chiến II để lại và có rất nhiều lông ngựa lót dưới mái nhà để
cách nhiệt. Vài chiếc dép và giầy có gắn băng màu vàng để xác định nằm
rải rác trên thảm cỏ. Thỉnh thoảng máy bay trực thăng nổ thình thịch
quay vòng vòng trên đầu chúng tôi làm xoáy tung bụi đất và cỏ xung
quanh chúng tôi.

Chúng tôi trở lại khu lựa thương vàng và chờ đợi cho các sự việc được
sáng tỏ. Thiếu tướng T, Chỉ huy trưởng Tổng Y Viện Walter Reed, và
nhân viên của ông đi ngang qua và bắt tay chúng tôi. Chủ yếu là chúng
tôi chờ đợi và chờ đợi. Không có gì xảy ra cho đến khi Thiếu tá M gọi
chúng tôi và tóm lược tình hình vào khoảng 3:30 giờ chiều. Phỏng đoán
lúc đó là có lẽ tất cả những người bị thương nặng đã chết hoặc đã được
dời qua phía bên kia của Ngũ Giác Đài, nhưng chúng tôi đã sẵn sàng
chữa trị những thương tích khác như chấn thương vì hơi nóng, gãy nát
xương, mất nước của các toán giải cứu.

Image result for 9/11 Pentagon attacked

Một bác sĩ điều trị dân sự từ OPCON (Operation Control: kiểm soát hành
quân) đến. Sau một báo cáo ngắn gọn của Thiếu tá M, ông nhận ra rằng
chúng tôi tổ chức chu đáo hơn và cũng được che chở chống ánh nắng nóng
bỏng hơn nên đã ngỏ ý di chuyển nhóm “Tuyến Đầu” của ông vào nhập với
nhóm chúng tôi. Chúng tôi cũng bàn về việc cung cấp điện cho một đêm
dài mong đợi.

Khoảng 5:30 chiều, tôi bắt đầu nghĩ tới vợ tôi đang bị gãy cổ chân
(tôi đã gọi trước nhờ nhân viên bệnh xá nhắn với bà rằng tôi vẫn bình
yên). Tôi nói với Bác sĩ F, Đại tá B, Đại tá U và Thiếu tá M là tôi sẽ
đi ra ngoài vài giờ để kiểm tra tình trạng của vợ tôi mà tôi nghĩ rằng
bà vẫn còn ở tại phòng khám từ sáng sớm đến giờ. Tôi hỏi cách để trở
lại, như số điện thoại liên lạc hoặc cách đi qua cổng trong trường hợp
tôi bị chặn lại không được vào. Đại tá U nói là tôi không cần phải trở
lại, bởi vì đã có rất nhiều bác sĩ ở đây rồi. Ông phỏng đoán rằng rất
có thể sau khi lính cứu hỏa dập tắt được ngọn lửa thì không còn ai
sống sót nữa. Tuy nhiên, tôi vẫn xin số điện thoại của họ.

Trong khi suy nghĩ làm cách nào để trở lại bệnh xá (khoảng một dặm
đường chim bay) không những chỉ vì tôi không biết làm sao để trở lại
bằng đường bộ nhưng còn làm thế nào để có thể qua được tất cả các cổng
gác từ Ngũ Giác Đài đến Henderson Hall và Ft Myer. Tôi vẫy một xe
minibus không có dấu hiệu trong đó có một nhân viên FBI và yêu cầu ông
cho quá giang về văn phòng của tôi. Một lần nữa, cái áo khoác vàng với
hàng chữ “BÁC SĨ CAO CẤP”dễ dàng nhận ra, ông sẵn sàng cho tôi quá
giang: rào cản trên đường không là trở ngại đối với ông, ông vượt qua
và thả tôi xuống ở cổng trước của Ft Myer. Mặc dù cổng đã đóng và được
bảo vệ nghiêm ngặt với súng dài súng ngắn, nhưng binh lính nhận ra tôi
và mở cửa cho tôi vào.

Qua cổng, tôi tiếp tục đi bộ đến bệnh xá cách đó vài góc đường, đột
nhiên từ đâu một xe cứu thương đến gần. Tôi vẫy và nhận ra đó là xe
cứu thương của chúng tôi từ Ngũ Giác Đài trở về. Tại phòng chỉ huy
bệnh xá, các nhân viên bệnh viện đang nghe Thiếu Tướng T tường trình
qua loa phóng thanh trong khi màn ảnh TV đang mở gần đó. Tôi hỏi tin
tức vợ tôi hiện tại đang ở đâu và người ta cho biết là bà đã được một
đồng nghiệp của tôi đưa về nhà rồi.

Image result for 9/11 Pentagon attacked

Mệt mỏi, tôi quyết định về nhà và định ăn cái gì chút đỉnh và tắm
nhanh một cái trước khi trở lại toán cấp cứu Vàng của tôi. Trong khi
lái xe ra khỏi trạm gác, những nhóm nhỏ binh sĩ vũ trang cùng mình đã
được đóng ở nhiều góc đường khác nhau. Một chiếc HUMMV có gắn súng máy
đang tuần tra. Các trạm gác yên tĩnh lạ lùng, không có hoạt động gì.
Ra khỏi cổng, một hàng dài xe cộ chờ đợi đến lượt mình để được kiểm
tra toàn diện trước khi vào trại. Tôi bắt đầu nghĩ làm thế nào để trở
lại bệnh xá. Tại Rosslyn, giao thông bị tắc nghẽn, xe cộ nối đuôi
nhau, đang cố gắng để lên xa lộ 395 hoặc 50 Đông. Tôi không thể nào
vào được GW Parkway, có lẽ con đuờng này đã bị đóng vì nó chạy ngang
qua CIA. Tôi quẹo chữ U và lên xa lộ 50 Tây và về nhà không có gì khó
khăn; giao thông dễ dàng hơn nhiều so với ngày thường vào giờ cao
điểm.

Về gần tới nhà tôi trông thấy một nhà treo cờ Mỹ rủ trước cửa sổ.

Ở nhà, sau khi yên trí với tình trạng sức khỏe của bà xã, tôi ăn vội
vã, tắm sơ qua và sẵn sàng trở lại Ngũ Giác Đài. Nhưng trước khi đó
tôi gọi lại phòng Chỉ Huy bệnh xá thì Đại uý E cho biết là Đại tá Chỉ
Huy Trưởng đã về nhà với lệnh là bệnh xá sẽ mở cửa hoạt động bình
thường ngày mai. Tôi báo cho Đại uý E là tôi sẽ trở lại Ngũ Giác Đài
và nếu ai cần liên lạc tôi thì cứ gọi về nhà tôi (tôi sẽ thường xuyên
gọi về nhà tôi). Tôi cũng gọi nhóm Vàng của tôi thì Đại tá F trả lời
là nhóm Vàng hoạt động rất ít không có chuyện trầm trọng gì cả và nhóm
không cần tôi nữa: nhóm đang giải tán.

Lấy lại bình tĩnh, tôi mở truyền hình xem và chuyện không thể tưởng
tượng xảy ra trước mắt tôi: “Ngày 11 tháng 9 sẽ là một ngày ô nhục..”

Một cờ Hoa kỳ treo rủ giữa cột cờ phấp phới bay.

Nguyễn Dương, Cựu Y sĩ Đại tá Lục Quân Hoa kỳ, Y sĩ Đại uý QLVNCH

Trương Ngọc Thạch, Y sĩ Đại uý QLVNCH

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*